Subscribe RSS

Archive for the Category "Gia đình"

Mức độ chia sẻ trong hôn nhân Apr 19

Nghiên cứu mới đây của công ty an ninh máy vi tính Norton công bố rằng càng ngày càng có nhiều cặp vợ chồng chia sẻ password của email và củ các trang mạng xã hội – với 20% trong số các đôi vợ chồng tham gia đều nhận rằng họ đã từng vào tài khoản email của vợ/chồng và các trang mạng xã hội mà không cho biết, trong số đó có 15% nói rằng nhờ vậy mà vợ chồng giải hòa.

Sự riêng tư và sự độc lập được coi là “linh thiêng”, vậy bạn đã thực sự chia sẻ với người bạn đời về lĩnh vực này tới mức độ nào? Ngày nay, chữ “tôi” không còn được đưa vào chữ “chúng ta”. Các mã số của mối quan hệ đã thay đổi và khái niệm về một đôi vợ chồng liên hiệp cũng không còn là lý tưởng. Trước đây, đi ăn ngoài với bạn bè hoặc “tám” chuyện qua điện thoại với “cố nhân” là điều không tưởng, nhưng ngày nay đã hoàn toàn khác.

Nói hay không nói. Nhà tư vấn hôn nhân Rajan Bhonsle nói: “Mỗi mối quan hệ nên đặt nền tảng trên sự trong sáng, sự chân thật và sự cần thiết”. Theo ông, nếu có những chi tiết thân mật liên quan mối quan hệ trong quá khứ, như sự thân mật thể lý hoặc yêu đương sâu sắc (do lỡ lầm) – điều này nên nói với người bạn đời. TS Bhonsle nói thêm: “Chia sẻ thông tin về những điều đó có thể gây cản trở cho mối quan hệ hiện tại hoặc nếu bạn muốn xây dựng một tương lai an toàn, đó là điều phải làm để người bạn đời biết rõ chi tiết”.

Điều đó giúp mối quan hệ của bạn tốt hơn và mạnh hơn – đừng sợ cho biết chi tiết sẽ bị người kia tiết lộ với người khác. Một số người nghĩ rằng bạn nên cho người bạn đời biết những bí mật của bạn, nhưng có những người lại cảm thấy chia sẻ mọi chi tiết thì phức tạp lắm. Thực ra “thà mất lòng trước” mà “được lòng sau”. Những người ác ý hoặc dã tâm thì có nói hay không họ vẫn có thể “hành hạ” người kia bằng nhiều cách.

Chuyên viên hôn nhân Seema Hingorrany nói: “Cứ cho người bạn đời đi vào mọi lãnh địa của cuộc đời bạn có thể là tai họa – nhất là khi mối quan hệ của bạn còn mới mẻ hoặc nếu bạn đang cố hàn gắn sau xung đột. Thường thì người bạn đời có thể lợi dụng điều đó và suy diễn đủ thứ về bạn”. Xía vào chuyện của người khác cũng nguy hiểm. Thường thì các đôi vợ chồng phát hiện thông tin về người bạn đời bằng cách truy cập vào tài khoản của họ. Chị Niharika Singh, 23 tuổi, nói: “Dù nói anh ấy đừng làm vậy, nhưng anh ấy vẫn bí mật kiểm tra tin nhắn và thấy tôi vẫn liên lạc với người yêu cũ, điều đó gây rạn nứt tình cảm và nghi ngờ”.

Điều nên nói. Bạn chỉ nên nói những chi tiết bí mật về những gì bạn cảm thấy thoải mái. Như vậy không phải là gian dối, giấu giếm hoặc “chơi khăm”. Bởi vì đôi khi các bí mật “thâm cung bí sử” nhất có thể gây nguy cơ rạn nứt cho mối quan hệ hiện tại và tương lai của bạn. Chuyên viên hôn nhân Hingorrany nói: “Cho biết những bí mật nhỏ thì được, nhưng nếu bạn biết nếu chia sẻ các thông tin quá khứ có thể làm rạn nứt mối quan hệ thì cứ chôn kín trong lòng còn hơn”.

Chia sẻ bí mật nhỏ. Cũng chẳng sao nếu chia sẻ các chi tiết như cách bạn đi uống cà-phê với đồng nghiệp nam hay nữ, nghĩa là bạn có thể về trễ, hoặc bạn đi dự sinh nhật người yêu cũ với tư cách bạn cũ. Đêm đó có thể làm bạn rất vui, nhưng không có gì phải lo sợ, cứ bình thường và tránh nói quá chi tiết về điều đó.

Về tiền bạc. Bạn vừa mua cho mình một bộ cánh ưng ý, nhưng hơi mắc tiền. Bạn có thể nói với người bạn đời về điều này để bạn có thể không cảm thấy có lỗi vì phải chi món tiền lớn, ảnh hưởng chi tiêu gia đình. Nên rạch ròi về vấn đề tiền bạc.

Nếu thấy có sự gian dối trong mối quan hệ, nên nói trực tiếp và thằng thắn với nhau. Nếu chần chừ, rồi người kia phát hiện, chắc hẳn là điều bất tiện. Đừng quên câu: “Của chồng, công vợ”.

Đúng lúc. Nếu bạn muốn chia sẻ với người bạn đời – chẳng hạn chuyện tình ngày xưa, chuyên viên hôn nhân Hingorrany nói rằng bạn nên dành nhiều thời gian và đừng vội vàng “trải lòng ra” với người bạn đời. Bạn nên chờ lúc thuận tiện để có thể nói chuyện với người bạn đời. Bà Hingorrany nói: “Nếu bạn lục đục với chồng, có những lúc anh ấy có thể tiết lộ các bí mật về sự thất vọng. Cố gắng kiên trì chờ đợi đúng thời điểm để nói chuyện”. Thật vậy, ca dao Việt Nam rất chí lý:

Yêu nhau trăm sự chẳng nề

Một trăm chỗ lệch cũng kê cho bằng

TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ iDiva.com)

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Category: Gia đình  | Leave a Comment
Thư gởi Mẹ Feb 20

Mẹ kính yêu,

Làm sao một đứa con trai nói lời cảm ơn khi Mẹ đã mất hơn 20 năm rồi? Con thắc mắc vì con mới đang độ tuổi thanh xuân, giá mà Mẹ biết con rất muốn nói những lời cảm ơn Mẹ về những gì Mẹ đã dành cho con dù lời cảm ơn nghe cũ rích và sáo mòn.

Lớn lên con không nghĩ gì về sự thật là Mẹ chỉ có một tay và một chân, vì Mẹ làm mọi thứ có vẻ quá dễ dàng. Mất chân mất tay có vẻ bình thường đối với con. Hồi nhỏ, con nghĩ không gì khó khi Mẹ thắt dây giày. Con không có chút khái niệm mơ hồ nào về những cố gắng của Mẹ để Mẹ có kỹ năng đó.

Con cũng không nghĩ nhiều về Mẹ khi Mẹ 3 tuổi bị xe điện cán vào chân. Hoặc khoảnh khắc khủng khiếp đó, lúc tài xế cho xe lùi lại thì lại cán đứt tay Mẹ. Con không hiểu nỗi đau mà ông bà ngoại chịu đựng đến mức nào khi thấy con gái mình nằm trơ trọi tên giường bệnh viện.

Sau đó, rồi con mới hiểu những gì Mẹ đã vượt qua. Con bật khóc khi con nghe bà ngoại kể chuyện ông chú tập cho Mẹ bơi sau tai nạn 1 năm. Mẹ nôn nóng chờ đến lúc vào hồ bơi công cộng, sự hăng hái của Mẹ dâng cao thì nhiều người lớn đang tắm đều đổ dồn mắt nhìn Mẹ, còn trẻ con thì chỉ tay vào Mẹ. Mẹ xấu hổ khi ông chú bế Mẹ lên và nói với mọi người: “Hãy nhìn kỹ đi!”. Mẹ còn nhỏ nên không hiểu rằng ông chú đang cố gắng bảo vệ Mẹ. Một thời gian lâu sau Mẹ không dám đi đâu, dù chỉ ra mở cửa, nếu Mẹ không mang tay chân giả.

Con cũng không thể hiểu hết niềm vui mà người ta có khi được nhận phần thưởng dành cho người cụt chân tay. Hẳn là họ phải chiến đấu nhiều để vượt qua chính bản thân.

Dĩ nhiên chỉ là một đứa trẻ nên con không nói đến cô bé khiêu vũ chuyên nghiệp với các chị em khác trên sân khấu ở nhà hát Curran. Con không nhìn Mẹ như một nhạc sĩ thành công ở tuổi 16 và là thành viên ban nhạc giao hưởng San Francisco. Con cũng không nhìn Mẹ như một thiếu niên biết trượt tuyết trên những con đường đèo dốc ở San Francisco.

Cảm ơn Mẹ đã dạy con biết sống noi gương Mẹ. Mẹ dạy con rằng không có gì là không thể nếu con muốn và cố gắng. Lúc này con đang đọc những tình cảm của Mẹ khi con xem bài báo và tấm hình Mẹ chụp tại cuộc thi San Francisco Examiner. Báo đăng hình Mẹ chụp khi Mẹ 16 tuổi, tay phải Mẹ cầm kèn trumpet vừa tươi cười trước ống kính, bài báo trích dẫn lời Mẹ nói lúc đó. Con ghi nhớ lời Mẹ nói và thực hành trong cuộc sống, những lời đó con cũng truyền lại cho các con của con.

Hồi nhỏ, bản tính con bướng bỉnh. Có thể Mẹ không biết điều đó, nhưng bà ngoại luôn nói con phải chăm sóc Mẹ với lòng kính trọng. Ngoại kể rằng hồi nhỏ Mẹ mang chân giả đi trượt tuyết bị chảy máu chân nhưng Mẹ không kêu than, không sợ gì, không kêu đau khi ngoại chùi máu khô trên vết xước ở chân Mẹ. Rồi Mẹ lại tiếp tục trượt tuyết. Không gì có thể cản bước Mẹ!

Sinh nhật thứ 20 của Mẹ, lúc ngoại tặng Mẹ chiếc kèn trumpet đầu tiên, Mẹ không biết Mẹ sẽ truyền vào con trai Mẹ niềm đam mê âm nhạc và dương cầm. Mẹ luôn nói với con rằng nếu người lái xe không lùi xe lại thì hẳn là Mẹ không là người biết chơi dương cầm. Nhưng mãi tới lúc con là một thiếu niên thì Mẹ mới nói với con điều đó. Con đoán là Mẹ không muốn làm con ảnh hưởng. Nhưng khi con quyết định học đàn thì Mẹ không để con nản chí. Mẹ ngồi trên chiếc ghế gần con để sửa từng nhịp phách và câu nhạc cho con, nhiều lần Mẹ làm cho việc học đàn trở thành niềm vui, nhưng không được bỏ cuộc.

Đời Mẹ không bao giờ đầu hàng bất kỳ thứ gì và cũng không để con trai Mẹ bỏ cuộc. Mẹ nói với con rằng biết chơi dương cầm luôn là điều giúp con thư giãn khi gặp khó khăn trong đời. Con tin rằng tài năng có lợi cho cuộc sống. Chính dương cầm đã góp phần giúp con cưới được vợ con bây giờ. Vì vậy, Mẹ ơi, con xin cảm ơn Mẹ một lần nữa. Có thể Mẹ không nhận ra điều đó, nhưng khi những gì con cố gắng mà rất khó khăn thì con luôn nghĩ đến những khó khăn mà Mẹ đã biến thành chiến thắng trong đời Mẹ. Con thật ngu xuẩn khi than phiền về những khó khăn!

Khi con gia nhập Lực lượng Đặc nhiệm (Army Special Forces), việc huấn luyện nghiêm nhặt và khắt khe, nhiều lần con đã muốn bỏ cuộc. Nhưng lúc đó con lại nhớ đến tấm hình Mẹ chụp lúc Mẹ 16 tuổi, tay cầm kèn trumpet và trả lời phỏng vấn báo chí: “Không có gì là không thể nếu người ta muốn và cố gắng hết mình”.

Mẹ ơi, con vững niềm hy vọng, lúc Chúa cho Mẹ con còn sống bên nhau, Mẹ nhận biết Mẹ có ý nghĩa đối với con thế nào, con vô cùng biết ơn Mẹ về những gì Mẹ dạy bảo con, và con yêu Mẹ biết bao vì Mẹ là Mẹ của con.

Con cảm ơn Mẹ chân thành từ đáy lòng con.

Con trai của Mẹ,

Thomas

TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ Beliefnet.com)

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Category: Gia đình  | Leave a Comment
Sự hy sinh của Mẹ Feb 20

Đây là câu chuyện cảm động có thật đã xảy ra trong một trận động đất ở Nhật Bản.

Sau khi trận động đất qua đi, khi các nhân viên cứu hộ đến ngôi nhà đổ nát của một phụ nữ trẻ, họ nhìn thấy thân thể cô ấy qua các vết nứt. Nhưng dáng người chị ấy có gì đó rất lạ, tựa như đang quỳ gối cầu nguyện, cơ thể nghiêng về phía trước, và đôi tay chị đỡ lấy một vật gì đó. Ngôi nhà sụp xuống đổ ập lên lưng và đầu phụ nữ đó.

Người đội trưởng đội cứu hộ rất khó khăn luồn tay qua khe nứt trên tường để chạm tới phụ nữ đó. Anh hy vọng rằng phụ nữ này có thể vẫn còn sống. Nhưng cơ thể lạnh cứng của chị cho anh biết rằng chị chắc chắn đã tắt thở.

Đội cứu hộ rời khỏi ngôi nhà và tìm kiếm ở những toà nhà sụp đổ khác. Nhưng người đội trưởng như bị một sức hút trở lại căn nhà sụp đổ của người phụ nữ đã chết kia. Người đội trưởng quỳ xuống và lần tìm qua những khe nứt hẹp bên dưới thi thể người phụ nữ. Đột nhiên, anh vui mừng hét lên: “Một đứa bé! Có một đứa bé!”. Cả đội đều cẩn thận bỏ từng cái cọc trong đống đổ nát xung quanh thi thể người phụ nữ. Có một bé trai 3 tháng tuổi được bọc trong một tấm chăn hoa ngay bên dưới xác người mẹ. Rõ ràng người phụ nữ kia đã thực hiện sự hi sinh cuối cùng để cứu con trai mình. Khi ngôi nhà sụp xuống, chị đã dùng cơ thể của mình để làm tấm chắn bảo vệ con trai mình. Cậu bé vẫn ngủ một cách yên bình khi đội trưởng cứu hộ nhấc nó lên.

Bác sĩ mau chóng kiểm tra sức khoẻ cậu bé. Sau khi mở tấm chăn, ông nhìn thấy một chiếc điện thoại di động bên trong. Có một tin nhắn hiện ra trên màn hình…

Chiếc điện thoại chuyền tay hết người này tới người khác. Ai cũng khóc khi đọc tin nhắn này: “Nếu con sống sót, con phải nhớ rằng Mẹ yêu con”. Tình thương người mẹ dành cho đứa con là như thế đó!

TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ Mother’s Sacrifice)

t��{h��4 pX�ồng quà tấm bánh cho Mẹ già, thế mà Mẹ vẫn dành cho tôi những món quà vô giá, tuy mộc mạc chân chất nhưng chứa chan tình yêu thương. Nhìn vóc dáng tiều tụy, mái tóc bạc trắng, và những vết thời gian hằn sâu trên khuôn mặt Mẹ, tôi xót lòng mà không biết làm sao được!

Tình Mẹ bao la quá, tuyệt vời quá! Thế nhưng tôi vẫn chẳng làm được gì cho Mẹ có chút niềm vui. Tôi không muốn khoanh tay mà vẫn đành thúc thủ, dù tôi thực sự không muốn tự biện hộ cho mình. Thân cò Mẹ suốt đời lặn lội trên Bến Lặng Yêu Thương với những giọt nước mắt khổ đau như lại nồng ấm tình thương. Không bao giờ tôi có thể hiểu thấu và không bao giờ tôi có thể đền đáp được tình Mẹ – dù chỉ là một phần nhỏ – vì Mẹ đã vĩnh viễn xa tôi để về bên kia thế giới. Tình Mẹ đã chắp cánh cho tôi và soi bước tôi đi giữa cuộc đời này.

Xin cảm ơn Mẹ, xin thắp nén nhang lòng tưởng nhớ Mẹ, xin được hòa chung với nước mắt Mẹ với niềm thành kính của một đứa con bất hiếu!

TRẦM THIÊN THU

Saigon, 2-11-2011

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Category: Gia đình  | Leave a Comment
Trái tim của Mẹ Feb 20

Khi bạn nhìn vào cuộc đời mình, bạn sẽ thấy hạnh phúc lớn nhất là hạnh phúc gia đình (Dr. Joyce Brothers).

Có ít nhất nửa mét tuyết vào buổi sáng mùa xuân. Anh chị em tôi cùng ngồi trên băng ghế, xem phim hoạt hình. Mẹ thúc giục chúng tôi đứng dậy và lấy áo ấm mặc vào. Chúng tôi cằn nhằn một chút, không biết có như máy kéo của Ba bị hư không và chúng tôi không thể cày xới tiếp, nghĩa là chúng tôi phải lấy xẻng cào tuyết cả hai con đường. Mẹ quả quyết với chúng tôi là máy kéo của Ba không bị hư. Những gì chúng tôi phải làm là đi theo Mẹ.

Ra tới cánh đồng, Mẹ nói chúng tôi đi hàng một phía sau Mẹ. Tôi không biết có gì khác thường hay không. Nhưng chúng tôi nhận ra khi nhìn lại những dấu vết chúng tôi để lại trên tuyết, đó là chúng tôi đang tạo nên một hình trái tim giữa cánh đồng. Trước đây tôi đã thấy nhiều hình trái tim. Tôi đã thấy những trái tim lấp lánh đỏ hoặc hồng, những trái tim vẽ bằng bút chì màu, những trái tim phác họa,… Tôi đã được bao quanh bằng những trái tim vào một buổi chiều ở trường học. Nhưng việc tạo được một trái tim lớn trên cánh đồng tuyết đã khiến tôi ngạc nhiên vì chưa từng thấy bao giờ.

Chúng tôi về nhà thu gom những chai đổ đầy nước pha màu đỏ. Chúng tôi đổ nước đỏ vào những dấu hình trái tim của chúng tôi, và tuyết biến thành đỏ. Dù mũi chúng tôi tê cóng, chân tay lạnh buốt, chúng tôi vẫn về nhà lấy nước màu đỏ đem ra đổ vào hình trái tim trên tuyết. Khi hình trái tim đỏ hết, hợp với những cánh hoa uất kim hương (tulips) trong vườn hoa mùa xuân của Mẹ, chúng tôi chất lên xe và Ba lái chúng tôi xuôi xuống đường phía dưới.

Dù chỉ mất vài phút là đến đó, nhưng hình như con đường vẫn dài hơn, không biết chúng tôi có thể nhận ra trái tim đó từ xa hay không, không biết chúng tôi làm vậy có gây ấn tượng với những người nhìn thấy hay không. Chúng tôi rướn người tới, muốn ngắm nhìn hình trái tim hồng trên tuyết. Thật vậy, trái tim chúng tôi ở đó, không đối xứng chính xác nhưng dù sao cũng vẫn có một trái tim. Chúng tôi vui mừng ngắm nhìn “công trình” mà chúng tôi đã cùng nhau tạo ra trước khi về nhà.

Ít là đã 12 năm trôi qua, tôi vẫn nhớ ngày hôm đó. Trái tim mà chúng tôi đã tạo ra trên cánh đồng tuyết hôm đó không khác trái tim của Mẹ: rộng lớn, duy nhất và đại lượng. Cảm ơn Mẹ!

TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ Chicken Soup for the Soul: Thanks Mom)

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Category: Gia đình  | Leave a Comment