Subscribe RSS

Archive for the Category "Truyện ngắn"

Tấm Thiệp Xuân Jan 14

Đã mấy hôm nay, có một cậu bé bán vé số ngày nào cũng đến sạp hàng của tôi để xem. Cậu bé cứ lân la mỗi ngày một lâu hơn, nhìn mãi vào tấm thiệp có cành mai rực rỡ.

Tôi bắt đầu để ý. Bộ quần áo cũ đã ngả màu và hơi rộng vẫn không che giấu hết vóc dáng gầy guộc. mái tóc hoe vàng vì nắng không chải trông rất “nghệ sĩ”. Từng ngày qua, cậu bé cứ lặng lẽ đến rồi đi. Cậu bé chỉ đến vào buổi sáng. Tự nhiên tôi thấy nhớ nhớ cậu bé mỗi chiều.

Cũng như mọi ngày, tôi đang bày hàng thì cậu bé xuất hiện. Nó rụt rè, chăm chú nhìn tấm thiệp như thường ngày. Tôi hỏi:

– Bé mua tấm nào?

Nó lắc đầu chậm rãi. Tôi đến gần và đặt tay trên vai nó:

– Bé không đi học sao?

Mặt cậu bé trĩu hẳn xuống mà vẫn dán mắt vào tấm thiệp. Đôi mắt đăm chiêu, xa xăm. Hình như câu hỏi của tôi vô tình gợi lại chuyện buồn nào đó. Tôi làm vẻ tự nhiên để khỏa lấp điều mà tôi tự thấy có lỗi:

– À, bé thích tấm nào?

Cậu bé đưa tay chỉ vào tấm thiệp. Tôi lấy tấm thiệp xuống đưa cho nó. Tay nó mân mê tấm thiệp đầy vẻ thèm thuồng. Một giọt nước mắt rơi vỡ trên bông mai lớn nhất. tôi ngỡ ngàng:

– Bé sao vậy?

Thì ra mẹ cậu bé tên Mai đã không may chết vì một căn bệnh trầm kha trong lúc gia đình quá túng thiếu. Ba nó mê rượu chè, cờ bạc tối ngày, bỏ bê vợ con. Sau khi vợ chết, ông đã lấy vợ khác.

– Bé tên gì?

– Em tên Hải.

– Tên em đẹp lắm. Nè, tết nhớ đến đây ăn tết với chị nha!

– Em… em sợ…

– Không sao. Nhà chị có hai mẹ con thôi. Em đến thì càng vui.

– Chị bán tấm thiệp này bao nhiêu?

Tôi cười:

– Vô giá. Em đủ tiền mua không?

Mặt nó lại buồn. Tôi giật mình vì làm em buồn lần nữa. Tôi vô tâm quá! Đáng lẽ tôi không được nói những câu như vậy. Tôi vội tiếp:

– Nói vậy chứ chị tặng em đó. Đồng ý không?

Hải lắc đầu và nhìn tôi.

– Sao? Em không nhận?

– Em chưa có đủ tiền.

– Chị xin lỗi. Chị tặng em mà. Mình sẽ là chị em, em chịu chứ?

Hải tròn mắt nhìn tôi lộ niềm vui. Tôi hiểu Hải đồng ý. Tôi cũng cảm thấy hạnh phúc…

o0o

Đã ba hôm rồi không thấy Hải đến. Tôi có linh tính chuyện không hay. Chuyện gì đã xảy ra với Hải?

Chiều cuối năm, khách hàng tấp nập. Một người đàn ông trạc 40 tuổi ngoài, cứ đi qua đi lại trước sạp, đưa mắt nhìn như dò xét điều gì. Ông dừng lại hỏi vọng vào:

– Đây có phải quầy hàng của cô Mỹ Khanh không ạ?

Nghe tên mình, tôi vội đứng dậy thưa:

– Dạ phải. Có gì không chú?

– Tôi là cậu của cháu Hải. Cháu đang chờ mổ ruột dư. Cháu nhờ tôi đến đưa gấp cho cô thư này.

Tôi vội mở thư ra xem. Nét chữ hồn nhiên nhưng không ngay hàng, chắc Hải viết trong lúc đau đớn:

Chị Mỹ Khanh của em,

Em không đến ăn tết với chị được. Cảm ơn chị nhiều. Em gởi tặng chị 2 tấm vé số lấy hên đầu năm.

Em của chị – VƯƠNG HẢI

Mắt tôi nhòa đi. Tôi khóc thực sự. Xin phép mẹ, tôi theo người đàn ông vào bệnh viện. Hải đã lên bàn mổ. Tiếng xuân rộn rã khắp nơi. Xuân đang về. Trời đất giao thừa mà lòng tôi chưa giao thừa, vì em Hải của tôi không được hưởng mùa xuân hồn nhiên bên nhánh mai vàng rực rỡ ước mơ…

Tôi chợt nhớ em nói với tôi là em cũng theo đạo Công giáo, có lần em nhìn thấy linh ảnh Lòng Chúa Thương Xót trong cuốn sổ của tôi và em rất thích có một tấm. Tôi đã hứa mua tặng em mà chưa kịp tặng. Tôi vội mở giỏ ra, lấy tấm linh ảnh Lòng Chúa Thương Xót để tặng em lúc này thì thật ý nghĩa. Tôi thầm cầu nguyện và xin Chúa Giêsu thương xót em đặc biệt, vì em là người cũng đáng được thương yêu đặc biệt, đồng thời tôi cũng cầu thánh Saviô – bổn mạng của em – cầu thay nguyện giúp. Tôi tin rằng một tâm hồn trong trắng và đạo hạnh như em thì luôn là Mùa Xuân của Lòng Chúa Thương Xót.

TRẦM THIÊN THU

—————————————-

All Rights Reserved ®

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Giao thừa Jan 14

Hôm nay đã là 29 tháng Chạp, nhà chị Tâm vẫn chưa có hương vị ngày tết. Một nách 3 đứa con, chị phải tảo tần từng ngày. Hương, đứa con lớn của chị, muốn có chiếc áo mới mặc tết mà cũng chưa mua được. Ngọc phải dùng lại áo của Hương. Chị Tâm mới mua cho Thuận một bộ, chỉ là hàng may sẵn, rẻ tiền. Chồng chị Tâm mất, một tháng qua gia đình lâm vào cảnh khó khăn hơn. Hằng ngày mấy mẹ con sống nhờ vào gánh cháo, rau cháo qua ngày.

Thi thoảng, tiếng nhạc xuân vang lên từ xa vọng lại. Chợ búa, phố xá nhộn nhịp hẳn lên. Xe cộ như nêm. Xuân rộn ràng khắp chốn. Hương ngồi buồn so, lứa tuổi khoe áo quần mà chẳng có được manh áo mới. Có mấy cái, mới lắm cũng đã cả nửa năm nay. Nhà chưa một miếng mứt hay chút hạt dưa để gọi là tết. Thậm chí nhà cửa vẫn bám đầy bụi bặm. Mọi vật còn nằm nguyên vị trí. Nhìn lên di ảnh ba, Hương thấy ánh mắt ba thật tha thiết. Hương vội đứng dậy cầm chổi quét lại căn nhà chật hẹp như để tránh ánh mắt ba. Nhưng Hương đi đâu ba cũng nhìn theo. Ánh mắt ba quyện nỗi buồn nhưng tỏa lan tình thương bao la trời biển. Hương thấy cay cay nơi sống mũi, rồi Hương bỏ chạy xuống bếp. Hương biết ba vẫn nhìn theo mình.

Cơm vừa cạn nước. Lớp bọt trào ra còn đọng lại quanh miệng nồi trắng xóa như những ước mơ rạo rực trong lòng. Hương khuấy nhẹ vài vòng cho đều gạo. Vài chiếc bong bóng cuối cùng phồng to lên rồi vỡ toang. Hương nghĩ đến hoàn cảnh gia đình và sợ rằng ước mơ cũng vỡ òa như bong bóng nước. Ngày ba còn sống, tuy cũng cực khổ nhưng không đến nỗi. Dẫu sao vẫn còn ba chung vai gánh vác với má. Giờ này chỉ mình má chạy bữa, mọi thứ đè nặng đôi vai má. Mới một tháng qua mà trông má tiều tụy nhiều. Hương hiểu hoàn cảnh gia đình nhưng chưa thể làm gì để giúp má. Ngày ngày một buổi đến trường, một buổi về nhà làm việc vặt vãnh trong nhà. Hương thấy mình còn được đi học là còn may mắn hơn nhiều bạn khác.

Bộp. Một thanh củi rớt xuống. Hương cúi người nhặt thanh củi lên cho lại vào lò. Nghĩ đến gia đình nghèo mà vẫn ấm áp tình yêu thương, Hương mỉm cười và thấy vui vui, rồi ngâm nga: “Lạy Chúa từ nhân, xin cho con biết mến yêu và phụng sự Chúa trong mọi người…”. Hương vừa quay ra thì thấy Má.

– Má về trễ vậy?

– Bữa nay bán chậm quá. Nấu cơm xong chưa con?

– Dạ, xong rồi má à.

– Dẹp đồ cho má rồi ăn cơm nghe con.

– Dạ, má để con làm cho. Má nghỉ chút đi.

– Ừ.

Cuộc sống tảo tần nên dù mới 40 tuổi đời mà trông chị già hẳn đi. Những vết nhăn thoáng hiện nơi khóe mắt và mái tóc điểm những sợi mang màu thời gian. Sáng bán cháo, chiều về chị nhận hàng may gia công. Tuy chẳng được bao nhiêu tiền nhưng biết sao hơn, chị vẫn phải cặm cụi từng ngày để kiếm tiền nuôi các con. Năm nay Hương học lớp 12, thành con gái rồi. Gần tết, chị thấy buồn vì con gái chưa có được những gì đơn giản nhất. Một chiếc áo có là bao mà đối với hoàn cảnh gia đình chị lại cần nhiều hy sinh. Được cái Hương cũng ngoan và không đòi hỏi nhiều, chị cũng thấy nhẹ lòng. Dù gia cảnh khó khăn nhưng tối nào chị cũng lần chuỗi Mân Côi và chuỗi Lòng Chúa Thương Xót, và chị muốn tập các con có thói quen cầu nguyện và sống đạo hạnh.

– Con mời má xuống ăn cơm.

Chị Tâm uể oải đứng dậy, nói:

– Gọi các em về ăn cơm đi con.

– Dạ.

Hương thoăn thoắt đi ra cổng. Ngọc và Thuận cũng đang về tới. Hai chị em giành nhau ôm lấy má. Chị Tâm ôn tồn:

– Trưa rồi sao các con không về ăn cơm?

Ngọc nhanh nhảu:

– Con đợi má về mà.

– Chị ba xạo đó má. Con nói về mà chỉ hổng chịu đó má.

Chị Tâm cười, vừa cầm tay con trai vừa nói:

– Sao con trai má không về trước? Thôi, vô ăn cơm đi các con.

Bữa cơm đạm bạc. Lòng chị Tâm se lại khi thấy các con thiếu thốn. Thuận chồm tới:

– Má cho con con cá lớn nha.

– Đồ Bát Giới. – Ngọc vừa nói vừa nhìn Thuận.

Chị Tâm kéo tay Thuận lại:

– Ăn vừa phải thôi. Giành cả cho mình như vậy là ích kỷ, xấu lắm nghe con. Ccon phải biết nghĩ tới người khác nữa. Cô giáo dạy con thế nào?

Thuận phụng phịu:

– Chị ba nói con là Bát Giới kìa!

– Con đừng giành ăn nhiều thì chị ba sẽ hết nói con là Bát Giới. Má gỡ xương cho con nha. Con làm dấu trước rồi mới được ăn.

Rồi chị nói tiếp:

– Các con đi học giáo lý, Chúa dạy phải yêu thương thì các con phải vâng lời Chúa, không được tranh giành và thù hằn nhau nghe chưa?

– Dạ.

Chị Tâm không dám ăn nhiều đồ ăn, chị muốn dành cả cho các con. Tấm lòng người mẹ bao la đến nỗi đâu ai hiểu thấu. Tình Mẹ là huyền-thoại-có-thật. Hương mới chỉ có thể hiểu một phần nhỏ. Cảnh khổ tôi luyện con người nên khôn. Cái khó ló cái khôn, nhưng đôi khi cái khó lại “bó” cái khôn. Hương nhìn má không chớp mắt. Chị Tâm nhắc:

– Hôm nay má tính mua cho con chiếc áo mà không đủ tiền.

Dù thương má nhưng Hương chưa đủ hiểu sâu, vì dù sao Hương vẫn còn trẻ người non dạ. Nhất là con gái mới lớn khó tránh được những mơ ước về trang sức. Hương thấp giọng:

– Áo con cái nào cũng cũ rồi.

– Má biết con buồn. Đâu phải má không muốn con bằng chúng bạn. Nhưng mỗi bữa bán có lời được bao nhiêu. Thôi được, chiều nay má ra chợ mua cho con. Con thích màu gì? Má nghĩ màu trắng là đẹp và hợp nhất với tuổi học sinh.

– Nhưng… nhưng… tiền đâu má mua?

– Má hỏi bác Thụy rồi.

Hương nghe niềm vui reo trong lòng khi có chiếc áo mới, nhưng lại không khỏi buồn vì biết má phải vay mượn số tiền đó. Mượn thì có khác gì ăn xin? Hương thương má vô cùng. Rồi má lại phải vất vả hơn. Hương cảm thấy hối hận. Mắt Hương nhòa đi. Má ơi!

o0o

Chiều 30 tết. Chị Tâm vừa gói xong ít bánh tét gọi là cho các con có tết. Chị đứng dậy và gọi con gái:

– Hương ơi, dọn dẹp bàn thờ xong chưa con?

– Dạ, sắp xong rồi má.

– Xon rồi con bỏ bánh vào nồi luộc nghe.

– Dạ.

Ngọc vẫn ngồi chăm chú xem ti-vi. Thuận chạy vào đòi mặc quần áo mới. Hương nói với em:

– Để ngày mai mặc chứ em. Hôm nay chưa tết mà.

– Ngày mai dẫn em đi chơi nghe chị hai.

Hương mỉm cười, vừa nựng cằm em vừa nói:

– Ừa.

Thấy má loay hoay dọn dẹp, Hương tới gần:

– Má để đó con dẹp cho. Má nghỉ đi.

– Con bỏ bánh vào nồi luộc cho sớm. Má dọn chút là xong mà.

Chị Tâm thu dọn nhanh để kịp ra chợ. Vừa bỏ bánh vào nồi Hương vừa nói với má:

– Má nè, tối nay cho con lên nhỏ Phượng chơi nghe má.

– Ừ, lên chút rồi về nghe con. Đừng có chơi khuya. Đêm nay giao thừa đó.

– Dạ.

Trời mỗi lúc càng vào xuân. Hương thấy rạo rực trong lòng. Một nữ sinh lớp 12 hẳn là tràn đầy mơ ước tươi hồng. Nhánh mai nở những cánh hoa vàng ươm. Nhưng sao nổi buồn vẫn lan tỏa vì tết này thiếu vắng ba. Nghĩ mà thương ba biết bao! Vì thương má mà ba bị bên nội làm ngơ. Nhà ngoại nghèo nên cũng không giúp gì được. Ba má phải tự lực cánh sinh từ bàn tay trắng. Đạp xích lô hoài, đi sớm về khuya nên ba ngã bệnh. Không đủ tiền chạy chữa, ba đã phải đầu hàng số phận. Còn lại mấy má con quấn quýt hủ hỉ bên nhau. Ngoại đã nghèo lại ở xa, tuổi cao sức yếu thì làm gì được cho con cháu. Thi thoảng ngoại vẫn gởi cho ít mắm, ít gạo. Mỗi lần nhắc đến ngoại, má thường rươm rướm nước mắt. Ngoại sống với dì Năm ở quê, dì cũng không khá gì cho lắm. Số nghèo đeo đẳng mãi như bóng ma ám ảnh con người, không chịu buông tha. Chỉ vì đồng tiền mà người ta đánh mất tình người, thậm chí cả tình thâm gia đình. Nó vô tri mà có sức mạnh và sức quyến rũ kỳ lạ. Hương cố gắng học mong mai sau làm được điều gì đó hữu ích cho gia đình, cho xã hội, và vượt lên khỏi số phận nghiệt ngã của cuộc đời hôm nay. Ít ra ngoại và má sẽ hài lòng. Ước mơ của Hương là trở thành nhà văn để viết về ngoại, về má, và những số phận bất hạnh.

o0o

Đã 9 giờ tối. Tối như đêm 30. Từ nhà Phượng về, Hương phải đi qua chợ. Vài người còn lại đang thu dọn hàng để về nhà đón giao thừa. Ở một góc tối, một cô bé nhỏ con hơn Hương chừng vài tuổi ngồi bâng quơ nhìn người qua lại. Ai cũng có vẻ vội vã. Ngày xưa ba thường gọi đêm nay là đêm trừ tịch. Nghe cũng hay hay và có vẻ văn chương nên Hương thích vậy thôi chứ Hương chưa hiểu gì. Ba nói Hương có khiếu văn chương nên luôn quan tâm những điều có liên quan lĩnh vực này. Tuy nhà nghèo nhưng Hương còn có má là nguồn vui vô tận. Cô bé kia chắc là không có nơi nương tựa nên giờ này mới còn ở đây. Hương lại gần:

– Sao em ngồi đây?

– Em buồn quá.

Hương nắm tay cô bé, nhẹ giọng:

– Sao em buồn? Nói chị nghe nào!

Cô bé cúi thấp và lắc đầu. Hương động viên:

– Nói chị nghe đi, biết đâu chị giúp em được gì chăng?

Như được truyền thêm sinh khí, cô bé tự tin và đều giọng:

– Ba mất, má em lấy chồng khác. Hằng ngày em phải đi bán vé số. Em xin chiếc áo mới mặc tết mà má và dượng không cho, còn nói này nói nọ. Em thấy tủi thân quá!

Hương chợt nghĩ đến chiếc áo mới má vừa mua cho. Cô bé này còn giúp ích cho gia đình mà không được hưởng chút công lao, dù nhỏ thôi. Tuy mấy chiếc áo của Hương không còn mới nhưng vẫn tươm tất, sạch sẽ và tương đối. Ba đã dạy, và má cũng vẫn thường nói: “Giá trị con người không tùy thuộc vào vật chất hoặc bề ngoài, mà chính tâm hồn và nhân cách mới làm nên con người”. Một danh nhân nào đó còn nói: “Trang sức bề ngoài lòe loẹt chứng tỏ một tâm hồn nghèo nàn và bệnh hoạn”. Hương tự thấy mình dù sao cũng còn hạnh phúc hơn cô bé này.

– Em tên gì? Còn đi học không?

– Em tên Giáng Hương. Em phải nghỉ học từ hồi mới học hết lớp Bảy.

Hương tươi cười:

– Chị là Thiên Hương. Vậy là chị em mình trùng tên rồi.

– Chị đi đâu tối vậy?

– Chị mới ở nhà người bạn về. Nhà em ở đâu?

– Ở cuối con đường này. – Giáng Hương vừa nói vừa đưa tay chỉ về phía tay phải.

– Em về nhà chị chơi nhé. Gần đây thôi.

Giáng Hương ngập ngừng:

– Em… em ngại lắm.

– Có gì mà ngại. Nhà chị cũng nghèo lắm. Đi em!

Giáng Hương nhẹ gật đầu và đứng dậy đi theo Thiên Hương. Thế là hai cô bé trở thành đôi bạn, chuyện trò vui vẻ như đã quen lâu rồi. Tiếng nhạc xuân réo rắt vang lên phả ra đầy ắp không gian. Mùi bánh kẹo, mứt và bánh chưng theo gió du xuân khiến khứu giác mọi người thỏa mãn.

Má đang sửa soạn bàn thờ ba. Thiên Hương nói lớn:

– Thưa má, con mới về.

Chị Tâm quay ra. Giáng Hương khẽ thưa:

– Chào bác.

– Chào cháu.

Quay sang con gái, chị Tâm hỏi:

– Ai vậy con?

Thiên Hương kể cho má nghe hoàn cảnh của Giáng Hương và xin phép má tặng bạn chiếc áo. Chị Tâm xúc động đến rơi lệ khi nghe con gái nói. Những giọt nước mắt đầm ấm niềm vui. Đôi khi người ta cũng cần khóc. Khóc cho trôi bớt nỗi buồn. Khóc cho nhẹ bớt tân toan. Khóc cho nồng nàn thương yêu. Chị khóc vì mừng khi thấy con gái mình bắt đầu lớn, biết nghĩ đến người khác, biết yêu thương và chia sẻ với người khác. Chị thầm tạ ơn Chúa luôn đồng hành với chị và các con. Đưa tay lau mắt, chị Tâm ôn tồn:

– Được rồi. Con tự do quyết định. Còn Giáng Hương, con ở lại đây ăn tết với bác, với Thiên Hương và các em nha.

Nghe vậy, Giáng Hương cũng rưng rưng. Mọi người đều xúc động. Họ không muốn ngăn lại những giọt yêu thương đang chảy trào… Năm mới đã khởi đầu, khởi đầu từ tình thương, khởi đầu từ Tình yêu Thiên Chúa và Lòng Chúa Thương Xót.

Không có tiếng pháo trừ tịch như ngày xưa nhưng nhà chị Tâm lại có những tiếng cầu nguyện thánh thiện, và những tiếng cười rộn ràng bên đĩa bánh chưng nóng hổi. Căn nhà nhỏ đơn sơ nhưng ấm áp một mùa xuân mới. Hạnh phúc đâu phải là những gì cao xa, lạ kỳ ở nơi nào khác, mà hạnh phúc luôn hiện diện quanh đây, rất gần, rất bình thường. Hạnh phúc sẽ ùa vào ngay khi cõi lòng mở ra với niềm yêu thương chân thành. Tình yêu thương là một phép mầu giữa đời thường, luôn cần thiết. Thiên Chúa thực sự đang hiện diện giữa họ…

TRẦM THIÊN THU

—————————————

All Rights Reserved ®

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Mùa Xuân Hồng Ân Jan 09

Năm năm thấm thoát. Năm mùa Xuân lạ. Anh đã yêu từ lúc nào mà không thể xác định thời điểm, chỉ biết là năm mùa Xuân đã đi qua. Tình yêu trừu tượng và bí ẩn biết bao!

Trong một dịp sinh nhật cô bạn học, anh quen nàng thật hy hữu. Thấy anh đang ngồi lặng lẽ mình ên, một cô gái có ngoại hình “dễ nhìn” đến mời anh nâng ly, lóng ngóng thế nào mà làm đổ nước ngọt lên anh. Thế là “đi đời” chiếc áo “ăn nói” của anh rồi còn gì! Cô sững người, đỏ mặt và bối rối xin lỗi anh. Nhìn mặt thấy “thương” luôn. Chẳng ai lại nỡ giận lúc con gái “tỏ lòng sám hối” như vậy chứ nói chi anh. Thường thì anh rất thẳng tính, ít nói, nhưng gặp cô gái này bỗng dưng anh “biếu không” cho nàng một nụ cười hiền hết biết. Rồi hai người như quen nhau từ lâu, chuyện nổ như bắp rang. Từ đó, họ trở thành thân quen, thường điện thoại cho nhau và cùng nhau đi chơi.

Anh vui hơn khi biết nàng cũng có đạo Công giáo và luôn hăng say trong việc hoạt động truyền bá Lòng Chúa Thương Xót. Thì ra Thảo Trầm là thư ký của cộng đoàn Lòng Chúa Thương Xót giáo xứ Bình Thường, giáo hạt Vô Thường. Một cô gái trẻ mà “chịu” hoạt động công tác hội đoàn như vậy thì kể cũng… “đặc biệt” thật.

Thời gian cứ êm đềm trôi qua, như vừa vô tình vừa cố ý. Thời gian vừa nhanh vừa chậm, vừa ngắn vừa dài. Nắng mưa cứ luân phiên giao mùa. Công việc cũng giao mùa. Tình bạn “chuyển hệ” thành tình yêu theo đúng quy luật càn khôn. Hạnh phúc dâng trào. Tình yêu của họ vẫn thuần khiết như đóa huệ dù lòng họ không ngừng vỗ sóng yêu thương…

Đột nhiên, vào một buổi chiều, anh nhận được email của nàng. Anh nghe reo vui trong lòng. Nhưng anh chợt “xìu” ngay như trái bóng xì hơi khi thấy tờ giấy chỉ vỏn vẹn đúng 20 chữ (bằng tuổi nàng):

Anh,

Không đủ can đảm nói trực tiếp với anh. Mong anh thông cảm. Ba ngày nữa em xuất ngoại.

THẢO TRẦM

Thế thì… tiêu! Anh cười “xót xa” một mình. Anh hiểu. Thảo Trầm không đủ can đảm gặp anh lúc này. Anh cũng cảm thấy lưỡng lự, có lẽ không thể gặp nàng. Gặp lúc này chỉ thêm lưu luyến, có thể gây cho nàng khó xử, chồng chất thêm nỗi buồn mà thôi. Nàng không nói rõ nhưng anh cũng đoán được điều gì đó cần hiểu ngầm qua cách nói úp úp mở mở của nàng. Gia đình nàng không muốn họ quen nhau vì nhiều lý do. Có lẽ anh đoán đúng. Nỗi buồn chợt dâng cao, mênh mang và da diết. Dĩ nhiên anh không thể tiễn nàng dù lòng anh rất muốn, nhưng anh chỉ dám nhắn gởi lời từ giã và cầu chúc qua tin nhắn điện thoại: “Chúc em bình an”. Có thể chuyện tình của họ cũng ngắn ngủi và mau qua như mưa bóng mây!

Thời gian lặng trôi. Có yêu mới thấm thía thế nào là nỗi khổ ray rứt tâm can. Nỗi nhớ quay quắt. Ý nghĩ rối bời, đan xen lung tung… Lòng cứ dặn lòng thôi mơ nhưng mộng lại càng đầy, càng nhiều. Vu vơ chờ, mong manh đợi, dẫu biết chiêm bao chỉ là mộng mị. Rồi tình cũng chỉ còn là vài trang giấy.

Những lá thư thưa dần theo thời gian, rồi bặt vô âm tín. Mơ mộng chan chứa hạnh phúc là khoảng chờ đợi, là nỗi niềm hoài vọng. Đó là cuộc đời. Anh tự an ủi. Mong chi nữa khi Thảo Trầm đâu còn là một cô bé chân chất và dung dị như ngày nào, mà nay nàng là Việt kiều rồi. Cuộc sống khác nhau, văn minh khác nhau. Càng cố quên càng nhớ thêm. Đó là cái nghịch lý trong tình yêu. Nỗi bâng khuâng xếp chật thời gian, những ngày tháng trôi đi chầm chậm. Mỗi người một hoàn cảnh khác nhau, cách xa như âm dương cách trở. Không ai có quyền trách cứ hoặc đòi hỏi nhau gì hơn.

Lời lẽ nàng chân thật và tha thiết bao nhiêu thì giờ đây lại hóa phũ phàng bấy nhiêu. Phải chăng lòng chân thật thường là lỗi lầm và hầu như luôn là sự vụng về, như Delaroa đã nói? Có thể lắm. Buồn thì anh chỉ biết nghe nhạc, lúc thì nghe thánh ca, lúc thì nghe nhạc đời. Những bản tình ca xoáy vào tim anh khiến anh ngỡ như đang nghe bản nhạc “Ngày Chủ Nhật Đen” của nhạc sĩ Rulance vậy (*). Anh buột miệng: “Lạy Chúa, con tín thác vào Ngài”.

o0o

Phố xá nhộn nhịp hơn vào những giờ khắc cuối năm. Anh thả mắt xuống đường nhìn dòng người qua lại với dáng vẻ vội vã. Nhịp tĩnh mà động. Anh thấy người bưu tá dừng xe trước cổng. Anh chạy ra khi nghe gọi tên mình. Bất ngờ. Anh không dám tin vào mắt mình khi nhìn tên người gởi: Thảo Trầm.

Anh bồi hồi. Buồn vui lẫn lộn. Điềm lành hay điềm xấu? Ý nghĩ cứ giằng co trong anh. Bặt vô âm tín từ lâu, tình như ngủ say giấc sầu đông. Hy vọng trong anh quá mong manh như tơ mà sợi nhớ trong anh như mạng nhện chằng chịt ngày tháng và sợi thương vẫn giăng kín ngõ hồn. Kỷ niệm cũng như hóa xơ cứng. Thời gian và thế thái nhân tình mà! Lẽ nào…? Anh kìm nén xảm xúc để đủ bình tĩnh mở thư. Trang thư thật dài. Lại một bất ngờ nữa đối với anh!

Boston, ngày… tháng… năm…

Em rất buồn khi anh không đến tiễn em hôm đó. Anh có biết là em buồn tới mức nào không? Suốt chuyến bay từ Việt Nam tới Mỹ, em không sao ngăn được nước mắt trào tuôn. Lúc đó, nếu có anh để em gục đầu vào vai anh thì chắc áo anh ướt đẫm như lần nào đó em đã đổ nước ngọt vào anh thôi. Cõi lòng em cứ nặng trĩu vì nhớ anh thật nhiều.

Còn anh, lúc này ra sao? Có gì thay đổi trong anh không? Có khi nào anh buồn và chợt nhớ về em không? Anh vẫn khỏe và vẫn viết nhạc chứ? Ở đây lạnh và buồn lắm, anh biết không? Cứ gọi tên anh mà nghe lòng buồn hơn. Đừng giận và đừng trách em vì làm anh khổ vì em nghe anh. Lúc nào em cũng nhớ anh, cứ mở mắt ra là em nhớ anh. Mỗi đêm, trước khi đi ngủ, em chỉ biết cầu cho anh bình an và thành công. Hãy giữ gìn sức khỏe, đừng thức khuya, vì lúc này em đâu có ở bên anh mà chăm sóc cho anh được.

Người yêu ơi! Anh đã chinh phục trái tim em. Em lỡ yêu anh rồi nên không thể quên anh và cũng không thể xa anh. Anh có nghe em gọi anh không? Nói với em đi anh. Đừng mê nhạc quá mà quên em kẻo người yêu nhỏ của anh sẽ giận hờn đó nghe chưa? Ghét anh lắm đó!

Em có lỗi với anh vì lâu nay em không viết thư cho anh. Nhưng em vẫn nhớ đến anh và cầu nguyện cho anh hằng đêm trước khi đi ngủ. Em tín thác tất cả Lòng Chúa Thương Xót, trong đó có tình yêu em dành cho anh. Em có ý muốn xác định tình yêu mình và có thêm thời gian để gia đình em hiểu rõ chúng mình hơn. Em cần có anh. Anh đừng ngại, cũng đừng nghĩ vu vơ nữa. Em chưa về nước lúc này được. Hẹn gặp anh vào dịp Tết Nguyên đán sắp tới. Em sẽ về để chung tay góp phần xây dựng quê hương, nhất là em muốn bù đắp cho anh. Nghe tin bão liên tục đổ bộ vừa qua đã để lại nỗi tang thương cho nhiều gia đình, nơi em đã sinh ra và lớn lên, khiến lòng em quặn đau. Hãy tin tưởng ở em. Chờ nhau, anh nhé! Cho em gởi lời chúc sức khỏe gia đình. Viết cho em ngay nha anh. Thư anh là nguồn động viên cho em rất nhiều đó. Mong thư anh. Chúc anh khỏe và gặp nhiều may mắn.

Thương nhớ dành trọn cho anh,

THẢO TRẦM

Anh lặng người đi. Cảm giác khó tả. Anh ngơ ngẩn nhìn lá thư như cánh en đưa tin Xuân. Cứ vui vui, cứ lâng lâng xao xuyến, ngồn ngộn cõi lòng. Nửa thực, nửa mơ. Mới nghe tin nàng về mà lòng anh nôn nao khó tả, lóng ngóng chờ đợi. Anh bất ngờ quá! Anh nhìn ra xa, thầm nói: “Tạ ơn Chúa. Thảo Trầm ơi! Đừng giận anh vì những suy nghĩ không đúng về em. Yêu em, sợ mất em nên anh nghĩ vậy thôi. Hãy mau về, em nhé! Có em, hẳn mùa Xuân này sẽ tuyệt vời hơn bội phần. Anh vẫn đêm ngày chờ em. Nhớ em nhiều lắm!”

Cây mai trước cửa có đóa mai vừa nở sớm rực vàng. Trời đất giao mùa. Và lòng anh bất ngờ cũng giao thừa, giao thừa sớm. Anh vào lấy cây ghi-ta vừa đệm vừa hát khe khẽ: “Happy New Year…”. Ý Chúa thật là mầu nhiệm: “Tất cả là Hồng ân” (Rm 4:16) và “muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương” (Tv 136).

Anh quá bất ngờ, anh không dám tin vào những dòng thư kia, thư gởi qua đường bưu điện chứ không phải e-mail. Anh mỉm cười và thầm nghĩ: “Ý Chúa mầu nhiệm, mà cô nàng cũng bí ẩn quá!”. Nắng như vàng hơn và ấm áp hơn, trời như xanh trong hơn. Đối với anh chắc hẳn đây là Mùa Xuân Hồng Ân, Mùa Xuân của Lòng Chúa Thương Xót: “Hồng ân Thiên Chúa bao là, muôn đời con sẽ ngợi ca Ơn Người”.

TRẦM THIÊN THU

—————————

(*) Nhạc sĩ Rulance (Pháp) đã sáng tác bản nhạc “Ngày Chủ Nhật Đen” (Black Sunday) vào năm 1932. Sau được đổi tên là “Lời Mời Của Ma Quỷ”. Nó tồn tại 13 năm và đã khiến hơn 100 thính giả tìm đến chốn Tây Thiên. Chưa nhà soạn nhạc hoặc chuyên gia tâm lý nào lý giải nổi tại sao ai nghe xong bản nhạc đó đều muốn chết. Các đài phát thanh và truyền hình Anh, Mỹ, Pháp và Tây ban nha đã phải tổ chức hội thảo đặc biệt để kêu gọi các nước Âu Mỹ ngăn chặn sự lan tràn của bản nhạc này. Mãi đến năm 1945, “Lời Mời Gọi Của Quỷ” mới bị hủy. NS Rulance hối hận và nói: “Không ngờ tác phẩm của con lại làm cho đồng loại đau khổ đến thế. Xin Chúa trừng phạt con ở thế giới bên kia”. Dù bản nhạc đó có ma lực kỳ diệu đến thế, nó vẫn là một kiệt tác, và hẳn ai cũng phải công nhận rằng NS Rulance thực sự là một tài năng đặc biệt, vĩ đại, phi thường và xuất chúng.

—————————————

All Rights Reserved ®

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Đêm Trừ Tịch Jan 07

Hôm nay đã là 29 tháng Chạp, năm nay không có 30, nhà chị Tâm vẫn chưa có hương vị ngày tết. Một nách 3 đứa con, chị phải tảo tần từng ngày. Hương, đứa con lớn của chị, muốn có chiếc áo mới mặc tết mà cũng chưa mua được. Ngọc phải dùng lại áo của Hương. Chị Tâm mới mua cho Thuận một bộ, chỉ là hàng may sẵn, rẻ tiền. Chồng chị Tâm mất, một tháng qua gia đình lâm vào cảnh khó khăn hơn. Hằng ngày mấy mẹ con sống nhờ vào gánh cháo, rau cháo qua ngày.

Thi thoảng, tiếng nhạc xuân vang lên từ xa vọng lại. Chợ búa, phố xá nhộn nhịp hẳn lên. Xe cộ như nêm. Xuân rộn ràng khắp chốn. Hương ngồi buồn so, lứa tuổi khoe áo quần mà chẳng có được manh áo mới. Có mấy cái, mới lắm cũng đã cả nửa năm nay. Nhà chưa một miếng mứt hay chút hạt dưa để gọi là tết. Thậm chí nhà cửa vẫn bám đầy bụi bặm. Mọi vật còn nằm nguyên vị trí. Nhìn lên di ảnh ba, Hương thấy ánh mắt ba thật tha thiết. Hương vội đứng dậy cầm chổi quét lại căn nhà chật hẹp như để tránh ánh mắt ba. Nhưng Hương đi đâu ba cũng nhìn theo. Ánh mắt ba quyện nỗi buồn nhưng tỏa lan tình thương bao la trời biển. Hương thấy cay cay nơi sống mũi, rồi Hương bỏ chạy xuống bếp. Hương biết ba vẫn nhìn theo mình.

Cơm vừa cạn nước. Lớp bọt trào ra còn đọng lại quanh miệng nồi trắng xóa như những ước mơ rạo rực trong lòng. Hương khuấy nhẹ vài vòng cho đều gạo. Vài chiếc bong bóng cuối cùng phồng to lên rồi vỡ toang. Hương nghĩ đến hoàn cảnh gia đình và sợ rằng ước mơ cũng vỡ òa như bong bóng nước. Ngày ba còn sống, tuy cũng cực khổ nhưng không đến nỗi. Dẫu sao vẫn còn ba chung vai gánh vác với má. Giờ này chỉ mình má chạy bữa, mọi thứ đè nặng đôi vai má. Mới một tháng qua mà trông má tiều tụy nhiều. Hương hiểu hoàn cảnh gia đình nhưng chưa thể làm gì để giúp má. Ngày ngày một buổi đến trường, một buổi về nhà làm việc vặt vãnh trong nhà. Hương thấy mình còn được đi học là còn may mắn hơn nhiều bạn khác.

Bộp. Một thanh củi rớt xuống. Hương cúi người nhặt thanh củi lên cho lại vào lò. Nghĩ đến gia đình nghèo mà vẫn ấm áp tình yêu thương, Hương mỉm cười và thấy vui vui, rồi ngâm nga: “Lạy Chúa từ nhân, xin cho con biết mến yêu và phụng sự Chúa trong mọi người…”. Hương vừa quay ra thì thấy Má.

– Má về trễ vậy?

– Bữa nay bán chậm quá. Nấu cơm xong chưa con?

– Dạ, xong rồi má à.

– Dẹp đồ cho má rồi ăn cơm nghe con.

– Dạ, má để con làm cho. Má nghỉ chút đi.

– Ừ.

Cuộc sống tảo tần nên dù mới 40 tuổi đời mà trông chị già hẳn đi. Những vết nhăn thoáng hiện nơi khóe mắt và mái tóc điểm những sợi mang màu thời gian. Sáng bán cháo, chiều về chị nhận hàng may gia công. Tuy chẳng được bao nhiêu tiền nhưng biết sao hơn, chị vẫn phải cặm cụi từng ngày để kiếm tiền nuôi các con. Năm nay Hương học lớp 12, thành con gái rồi. Gần tết, chị thấy buồn vì con gái chưa có được những gì đơn giản nhất. Một chiếc áo có là bao mà đối với hoàn cảnh gia đình chị lại cần nhiều hy sinh. Được cái Hương cũng ngoan và không đòi hỏi nhiều, chị cũng thấy nhẹ lòng. Dù gia cảnh khó khăn nhưng tối nào chị cũng lần chuỗi Mân Côi và chuỗi Lòng Chúa Thương Xót, và chị muốn tập các con có thói quen cầu nguyện và sống đạo hạnh.

– Con mời má xuống ăn cơm.

Chị Tâm uể oải đứng dậy, nói:

– Gọi các em về ăn cơm đi con.

– Dạ.

Hương thoăn thoắt đi ra cổng. Ngọc và Thuận cũng đang về tới. Hai chị em giành nhau ôm lấy má. Chị Tâm ôn tồn:

– Trưa rồi sao các con không về ăn cơm?

Ngọc nhanh nhảu:

– Con đợi má về mà.

– Chị ba xạo đó má. Con nói về mà chỉ hổng chịu đó má.

Chị Tâm cười, vừa cầm tay con trai vừa nói:

– Sao con trai má không về trước? Thôi, vô ăn cơm đi các con.

Bữa cơm đạm bạc. Lòng chị Tâm se lại khi thấy các con thiếu thốn. Thuận chồm tới:

– Má cho con con cá lớn nha.

– Đồ Bát Giới. – Ngọc vừa nói vừa nhìn Thuận.

Chị Tâm kéo tay Thuận lại:

– Ăn vừa phải thôi. Giành cả cho mình như vậy là ích kỷ, xấu lắm nghe con. Ccon phải biết nghĩ tới người khác nữa. Cô giáo dạy con thế nào?

Thuận phụng phịu:

– Chị ba nói con là Bát Giới kìa!

– Con đừng giành ăn nhiều thì chị ba sẽ hết nói con là Bát Giới. Má gỡ xương cho con nha. Con làm dấu trước rồi mới được ăn.

Rồi chị nói tiếp:

– Các con đi học giáo lý, Chúa dạy phải yêu thương thì các con phải vâng lời Chúa, không được tranh giành và thù hằn nhau nghe chưa?

– Dạ.

Chị Tâm không dám ăn nhiều đồ ăn, chị muốn dành cả cho các con. Tấm lòng người mẹ bao la đến nỗi đâu ai hiểu thấu. Tình Mẹ là huyền-thoại-có-thật. Hương mới chỉ có thể hiểu một phần nhỏ. Cảnh khổ tôi luyện con người nên khôn. Cái khó ló cái khôn, nhưng đôi khi cái khó lại “bó” cái khôn. Hương nhìn má không chớp mắt. Chị Tâm nhắc:

– Hôm nay má tính mua cho con chiếc áo mà không đủ tiền.

Dù thương má nhưng Hương chưa đủ hiểu sâu, vì dù sao Hương vẫn còn trẻ người non dạ. Nhất là con gái mới lớn khó tránh được những mơ ước về trang sức. Hương thấp giọng:

– Áo con cái nào cũng cũ rồi.

– Má biết con buồn. Đâu phải má không muốn con bằng chúng bạn. Nhưng mỗi bữa bán có lời được bao nhiêu. Thôi được, chiều nay má ra chợ mua cho con. Con thích màu gì? Má nghĩ màu trắng là đẹp và hợp nhất với tuổi học sinh.

– Nhưng… nhưng… tiền đâu má mua?

– Má hỏi bác Thụy rồi.

Hương nghe niềm vui reo trong lòng khi có chiếc áo mới, nhưng lại không khỏi buồn vì biết má phải vay mượn số tiền đó. Mượn thì có khác gì ăn xin? Hương thương má vô cùng. Rồi má lại phải vất vả hơn. Hương cảm thấy hối hận. Mắt Hương nhòa đi. Má ơi!

o0o

Chiều 30 tết. Chị Tâm vừa gói xong ít bánh tét gọi là cho các con có tết. Chị đứng dậy và gọi con gái:

– Hương ơi, dọn dẹp bàn thờ xong chưa con?

– Dạ, sắp xong rồi má.

– Xon rồi con bỏ bánh vào nồi luộc nghe.

– Dạ.

Ngọc vẫn ngồi chăm chú xem ti-vi. Thuận chạy vào đòi mặc quần áo mới. Hương nói với em:

– Để ngày mai mặc chứ em. Hôm nay chưa tết mà.

– Ngày mai dẫn em đi chơi nghe chị hai.

Hương mỉm cười, vừa nựng cằm em vừa nói:

– Ừa.

Thấy má loay hoay dọn dẹp, Hương tới gần:

– Má để đó con dẹp cho. Má nghỉ đi.

– Con bỏ bánh vào nồi luộc cho sớm. Má dọn chút là xong mà.

Chị Tâm thu dọn nhanh để kịp ra chợ. Vừa bỏ bánh vào nồi Hương vừa nói với má:

– Má nè, tối nay cho con lên nhỏ Phượng chơi nghe má.

– Ừ, lên chút rồi về nghe con. Đừng có chơi khuya. Đêm nay giao thừa đó.

– Dạ.

Trời mỗi lúc càng vào xuân. Hương thấy rạo rực trong lòng. Một nữ sinh lớp 12 hẳn là tràn đầy mơ ước tươi hồng. Nhánh mai nở những cánh hoa vàng ươm. Nhưng sao nổi buồn vẫn lan tỏa vì tết này thiếu vắng ba. Nghĩ mà thương ba biết bao! Vì thương má mà ba bị bên nội làm ngơ. Nhà ngoại nghèo nên cũng không giúp gì được. Ba má phải tự lực cánh sinh từ bàn tay trắng. Đạp xích lô hoài, đi sớm về khuya nên ba ngã bệnh. Không đủ tiền chạy chữa, ba đã phải đầu hàng số phận. Còn lại mấy má con quấn quýt hủ hỉ bên nhau. Ngoại đã nghèo lại ở xa, tuổi cao sức yếu thì làm gì được cho con cháu. Thi thoảng ngoại vẫn gởi cho ít mắm, ít gạo. Mỗi lần nhắc đến ngoại, má thường rươm rướm nước mắt. Ngoại sống với dì Năm ở quê, dì cũng không khá gì cho lắm. Số nghèo đeo đẳng mãi như bóng ma ám ảnh con người, không chịu buông tha. Chỉ vì đồng tiền mà người ta đánh mất tình người, thậm chí cả tình thâm gia đình. Nó vô tri mà có sức mạnh và sức quyến rũ kỳ lạ. Hương cố gắng học mong mai sau làm được điều gì đó hữu ích cho gia đình, cho xã hội, và vượt lên khỏi số phận nghiệt ngã của cuộc đời hôm nay. Ít ra ngoại và má sẽ hài lòng. Ước mơ của Hương là trở thành nhà văn để viết về ngoại, về má, và những số phận bất hạnh.

o0o

Đã 9 giờ tối. Tối như đêm 30. Từ nhà Phượng về, Hương phải đi qua chợ. Vài người còn lại đang thu dọn hàng để về nhà đón giao thừa. Ở một góc tối, một cô bé nhỏ con hơn Hương chừng vài tuổi ngồi bâng quơ nhìn người qua lại. Ai cũng có vẻ vội vã. Ngày xưa ba thường gọi đêm nay là đêm trừ tịch. Nghe cũng hay hay và có vẻ văn chương nên Hương thích vậy thôi chứ Hương chưa hiểu gì. Ba nói Hương có khiếu văn chương nên luôn quan tâm những điều có liên quan lĩnh vực này. Tuy nhà nghèo nhưng Hương còn có má là nguồn vui vô tận. Cô bé kia chắc là không có nơi nương tựa nên giờ này mới còn ở đây. Hương lại gần:

– Sao em ngồi đây?

– Em buồn quá.

Hương nắm tay cô bé, nhẹ giọng:

– Sao em buồn? Nói chị nghe nào!

Cô bé cúi thấp và lắc đầu. Hương động viên:

– Nói chị nghe đi, biết đâu chị giúp em được gì chăng?

Như được truyền thêm sinh khí, cô bé tự tin và đều giọng:

– Ba mất, má em lấy chồng khác. Hằng ngày em phải đi bán vé số. Em xin chiếc áo mới mặc tết mà má và dượng không cho, còn nói này nói nọ. Em thấy tủi thân quá!

Hương chợt nghĩ đến chiếc áo mới má vừa mua cho. Cô bé này còn giúp ích cho gia đình mà không được hưởng chút công lao, dù nhỏ thôi. Tuy mấy chiếc áo của Hương không còn mới nhưng vẫn tươm tất, sạch sẽ và tương đối. Ba đã dạy, và má cũng vẫn thường nói: “Giá trị con người không tùy thuộc vào vật chất hoặc bề ngoài, mà chính tâm hồn và nhân cách mới làm nên con người”. Một danh nhân nào đó còn nói: “Trang sức bề ngoài lòe loẹt chứng tỏ một tâm hồn nghèo nàn và bệnh hoạn”. Hương tự thấy mình dù sao cũng còn hạnh phúc hơn cô bé này.

– Em tên gì? Còn đi học không?

– Em tên Giáng Hương. Em phải nghỉ học từ hồi mới học hết lớp Bảy.

Hương tươi cười:

– Chị là Thiên Hương. Vậy là chị em mình trùng tên rồi.

– Chị đi đâu tối vậy?

– Chị mới ở nhà người bạn về. Nhà em ở đâu?

– Ở cuối con đường này. – Giáng Hương vừa nói vừa đưa tay chỉ về phía tay phải.

– Em về nhà chị chơi nhé. Gần đây thôi.

Giáng Hương ngập ngừng:

– Em… em ngại lắm.

– Có gì mà ngại. Nhà chị cũng nghèo lắm. Đi em!

Giáng Hương nhẹ gật đầu và đứng dậy đi theo Thiên Hương. Thế là hai cô bé trở thành đôi bạn, chuyện trò vui vẻ như đã quen lâu rồi. Tiếng nhạc xuân réo rắt vang lên phả ra đầy ắp không gian. Mùi bánh kẹo, mứt và bánh chưng theo gió du xuân khiến khứu giác mọi người thỏa mãn.

Má đang sửa soạn bàn thờ ba. Thiên Hương nói lớn:

– Thưa má, con mới về.

Chị Tâm quay ra. Giáng Hương khẽ thưa:

– Chào bác.

– Chào cháu.

Quay sang con gái, chị Tâm hỏi:

– Ai vậy con?

Thiên Hương kể cho má nghe hoàn cảnh của Giáng Hương và xin phép má tặng bạn chiếc áo. Chị Tâm xúc động đến rơi lệ khi nghe con gái nói. Những giọt nước mắt đầm ấm niềm vui. Đôi khi người ta cũng cần khóc. Khóc cho trôi bớt nỗi buồn. Khóc cho nhẹ bớt tân toan. Khóc cho nồng nàn thương yêu. Chị khóc vì mừng khi thấy con gái mình bắt đầu lớn, biết nghĩ đến người khác, biết yêu thương và chia sẻ với người khác. Chị thầm tạ ơn Chúa luôn đồng hành với chị và các con. Đưa tay lau mắt, chị Tâm ôn tồn:

– Được rồi. Con tự do quyết định. Còn Giáng Hương, con ở lại đây ăn tết với bác, với Thiên Hương và các em nha.

Nghe vậy, Giáng Hương cũng rưng rưng. Mọi người đều xúc động. Họ không muốn ngăn lại những giọt yêu thương đang chảy trào… Năm mới đã khởi đầu, khởi đầu từ tình thương, khởi đầu từ Tình yêu Thiên Chúa và Lòng Chúa Thương Xót.

Không có tiếng pháo trừ tịch như ngày xưa nhưng nhà chị Tâm lại có những tiếng cầu nguyện thánh thiện, và những tiếng cười rộn ràng bên đĩa bánh chưng nóng hổi. Căn nhà nhỏ đơn sơ nhưng ấm áp một mùa xuân mới. Hạnh phúc đâu phải là những gì cao xa, lạ kỳ ở nơi nào khác, mà hạnh phúc luôn hiện diện quanh đây, rất gần, rất bình thường. Hạnh phúc sẽ ùa vào ngay khi cõi lòng mở ra với niềm yêu thương chân thành. Tình yêu thương là một phép mầu giữa đời thường, luôn cần thiết. Thiên Chúa thực sự đang hiện diện giữa họ…

TRẦM THIÊN THU

—————————————

All Rights Reserved ®

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Giai điệu mùa Đông Dec 22

Hơi lạnh phả xuống. Sương mờ giăng giăng trên mái phố và lẩn quẩn bên những tán lá. Se lạnh. Hẳn ai cũng khả dĩ nhận ra dáng dấp mùa Đông. Dù không mang hồn thi sĩ cũng dễ bị “lây nhiễm” chút bâng khuâng lãng mạn. Tôi khoác thêm chiếc áo len để ngăn bớt giá lạnh buổi sáng và cũng để làm tăng nét duyên con gái. Dĩ nhiên tôi không quên ngắm mình trong gương một lần nữa rồi mới chịu đi học. Con gái mà!

Rời “thế giới riêng” của tôi, ngày nào tôi cũng phải đi qua “khu biệt lập” của anh Hai. Một ngày như mọi ngày, cứ lúc nào có mặt ở nhà là anh Hai ngồi miết ở bàn để học hoặc viết lách, nhìn như bức tượng gỗ bất động vậy. Bên cạnh thường có tiếng nhạc trữ tình êm dịu. Tôi nghe riết đâm mê lây. Quả thật, những ca khúc hoặc các bản nhạc hòa tấu anh Hai nghe đều được chọn lọc, đủ sức khiến tâm hồn lắng đọng. Riêng loại nhạc cổ điển giao hưởng thì tôi không quen nổi. Nghe nó, tôi không khác gì “vịt nghe sấm”. Tuy đôi lúc rất bực mình vì anh Hai nhưng thực lòng mà nói thì anh Hai vẫn mặc vẻ gì đó kỳ lạ, khác người sao đó. Anh Hai trầm ngâm, ít nói vậy, nhưng tôi biết lòng anh Hai chẳng tĩnh lúc nào. Mai mốt có lấy chồng thì tôi “thề độc” là sẽ không bao giờ chịu “nâng khăn sửa túi” cho loại người suốt ngày thơ thẩn say nhạc mê thơ như anh Hai tôi. Anh Hai có “ế độ” cũng… đáng đời! Tôi cầu vậy.

Vừa ra đến cửa, tôi gặp má đi chợ về. Má nói tôi đưa đồ ăn sáng cho anh Hai. Tôi phụng phịu:

– Con đi học kẻo trễ rồi nè.

– Đưa cho anh Hai thì có tốn thời gian bao nhiêu mà con khó dễ vậy?

Tôi so đo:

– Má cưng anh Hai quá đi. Mặc ảnh đi má!

Má nhìn tôi:

– Anh Hai con có đòi hỏi chi đâu, nó chịu đựng nhiều hơn con. Chẳng cần gì mà chỉ cặm cụi suốt ngày đến quên cả ăn. Nếu không thì con đi học đi.

Tôi đành xuống nước:

– Má để con đưa cho anh Hai.

Con gái độ tuổi mới lớn như tôi thường ngang tàng, bướng bỉnh nhất thế gian, đủ các yêu sách. Dù biết sai nhưng vẫn cho mình là đúng, do tự ái mà cãi tràn đi hết. Tất nhiên tôi không “hợp khẩu” mỗi khi anh Hai la rầy tôi. Tôi biết anh Hai không ăn được ớt, thế là tôi lén bỏ nước ớt vô cho… “biết tay” nhỏ Út Ngân này, bõ ghét cái tật ỷ anh Hai mà ăn hiếp em út.

o0o

Trưa. Đi học về, tôi thấy má đang lui cui dưới bếp, còn anh Hai đã “biến”. Đỡ khổ. Tôi giả nai:

– Anh Hai đâu rồi, má?

– Nghe nói nó đi ký hợp đồng làm băng đĩa gì đó. Ca khúc thiếu nhi nó vừa đoạt giải đó mà.

Tôi hí hửng:

– Má biết bài hát của anh Hai là bài gì không?

– Ai mà biết.

– Má này! Con trai cưng là nhạc sĩ mà hổng quan tâm gì ráo trọi. Bài hát của anh Hai là…

Má cắt ngang:

– Tổ cha bay! Nhạc sĩ làm chi cho héo hon cả người đi. Thấy anh Hai bay đó. Chết vì mấy nốt nhạc chứ béo bở gì. Mà sao bữa nay con bênh anh Hai đột xuất vậy? Muốn gì thì nói.

Tôi làm toán trừ rất nhanh bằng một “cú” cười khẩy. Xong. Chợt tôi hơi khựng lại khi má hỏi:

– Hồi sáng con có đưa bánh mì cho anh Hai không mà thấy nó sục cơm nguội vậy?

Chúa ơi! Hú vía! Tôi ấp úng:

– Dạ… dạ… có mà má.

– À, má nhớ rồi. Nó nói tới tối mới về lận. Chắc nó ăn thêm cho chắc bụng đó thôi.

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Má ơi là má, làm con hết hồn. Bể mánh thì chắc… ăn đòn mất! Má nói tiếp:

– Muốn có chiếc xe máy cho nó đi lại mà khó khăn quá. Thấy nó đi xe đạp hoài cũng tội. Thôi, thay đồ đi cô nương.

– Dạ. Tuân lệnh má! – Tôi đáp nhanh và gọn lỏn.

Tôi trở xuống phụ má làm món ăn cuối cùng. Cố ra vẻ “con chiên ngoan đạo” cho má khỏi nghi ngờ. Má bước ra và dặn:

– Con nghỉ ngơi đi, đợi má qua dì Ba chút. Má về rồi ăn cơm nghe con.

– Dạ.

Thoát nạn. Rửa tay thật nhanh, tôi hồi hộp đi “kiểm tra” bàn viết của anh Hai. Tôi khựng lại khi kéo ngăn bàn ra thấy ổ bánh mì chỉ cắn dở một miếng được gói lại trong bịch ni-lông. Thảo nào…! Tôi hí hửng vì cho anh Hai ăn ớt. Nhưng chỉ sợ má biết. Mà nghĩ cũng thấy tội nghiệp anh Hai. Chắc là anh Hai nhăn như… khỉ ăn ớt.

Tôi lướt mắt nhìn một lượt chiếc bàn viết của anh Hai. Vẫn luôn có một tấm thiệp Noel, dù là ngày thường, và mỗi năm thay bằng một tấm thiệp khác. Là tu mi nam tử vậy chứ anh Hai rất chăm chút hoa, lúc nào trên bàn cũng có một bình hoa tươi nhỏ nhắn dễ thương. Tôi hơi ngạc nhiên khi thấy nhánh hoa lưu ly mà không là loại hoa khác. Theo Tiếng Anh, hoa này là Forget-Me-Not (Xin đừng quên tôi). Thảo nào! Thường thì năm nào cũng vào khoảng một tuần trước lễ Giáng sinh là đã có tấm thiệp mới từ một người đặc biệt ở xa gởi về cho anh Hai, vậy mà năm nay vẫn chưa thấy. Không lẽ…? Tôi tò mò mở tấm thiệp cũ ra, câu chúc đơn sơ mà đậm đà ý vị và tha thiết, chưa phai màu mực:

Chúc anh đêm giáng sinh vui vẻ, và một năm mới tuyệt vời.

Gởi về anh tất cả niềm thương và nỗi nhớ.

Em – MIÊN LY

Hai người yêu nhau dữ nghen. Tôi nghĩ và cười một mình. Tuy hai anh em ít nói chuyện với nhau, nhưng lâu lâu anh Hai vẫn cho tôi coi hình của chị đều chi hằng tháng, thậm chí cả thư nữa. Chị có nước da trắng và nụ cười tươi. Hình như thời gian gần đây anh Hai càng thấy ít nói hơn. Đã bỏ thuốc một thời gian mà độ rày thấy hút lại, mà còn hút nhiều nữa. Mỗi ngày dọn dẹp nhà là tôi lại phải đổ tàn thuốc. Chỉ một đêm mà đồ gạt tàn đầy ắp. Hút chi mà nhiều ơi là nhiều. Điếu này vừa hạ rộng, điếu kia đã động quan. Khiếp! Chẳng lẽ những người đang yêu thường hay buồn nên trở nên lập dị? Má nói hoài cũng hổng nghe. Hút kiểu này có chiều hướng “đai” sớm (die, nghĩa là “chết”). Chị Miên Ly mà biết thì chắc… chỉ ghét hút thuốc lắm thôi. Tôi lật cuốn sách thì gặp thư của chị Miên Ly. Thư cũ rồi. Tôi đọc nhanh. Thảo nào anh Hai giấu biệt thư này. Má nói cũng lâu rồi không thấy anh Hai khoe gì hết. Hay là…? Càng đọc thì thấy giọng buồn càng dầy thêm.

Đúng rồi, mới tuần trước, má nhắc chuyện lấy vợ, anh Hai chỉ tảng lờ. Tôi chen vô:

– Chị Miên Ly đẹp lắm, má ơi!

– Con nhỏ này! Má biết rồi. – Má cười thật tươi.

Tôi đẩy đưa:

– Giàu nữa đó, má ơi!

– Tình yêu không thể chỉ căn cứ vào chuyện giàu hay nghèo đâu con.

Rồi má quay qua nói với anh Hai:

– Sao con? Chuyện hai đứa tới đâu rồi?

Tôi lại lăng xăng “cầm đèn chạy trước ô-tô”:

– Hai người yêu nhau dữ lắm. Má sắp mất con trai cưng rồi. Má thấy anh Hai như người mất hồn không?

Anh Hai nghiêm mặt nhìn tôi. Thấy ghét! Làm gì dữ vậy? Vui thì cũng vui dữ, mà nghiêm thì… cái mặt “hình sự” dễ sợ. Cứ ăn hiếp người ta đi, mai mốt chỉ “ăn hiếp” lại cho mà coi. Xí! Má đều giọng:

– Con lớn rồi. Má chỉ mong con yên bề gia thất để má an lòng. Con mê nhạc quá hóa khổ thân đó. Vừa phải thôi. Cần phải quan tâm một chú kẻo Miên Ly thấy con vậy rồi nó nản. Con gái thích sự ngọt ngào, quan tâm, chăm sóc, con à! Nếu hai đứa thương nhau thật thì…

Anh Hai ngước lên nói nhanh:

– Má à, con biết má thương con nên lo cho con, nhưng…

– Nhưng sao? Hay là hai đứa chia tay rồi hả? Tại con hết mà. Con không nói với má là Miên Ly trách con vô tình và tàn nhẫn sao?

– Không phải vậy đâu, má.

Má thở dài nhìn anh Hai. Tôi cũng cảm thấy hơi “ngộp thở” trong không khí “đặc sệt” thế này. Im lặng một hồi, anh Hai tiếp:

– Má tha thứ cho con. Yêu là một chuyện, còn hôn nhân là một chuyện, má à!

– Con nói sao chứ?

– Con đoán trước mà không sai. Vì… vì gia đình Miên Ly không chấp nhận cho tụi con quen nhau. Má thấy đó, gia đình Miên Ly khá giả lắm.

– Má hiểu. Phải chi nhà mình khá giả hơn thì các con đỡ thua thiệt. Con trai giàu mà con gái nghèo thì vấn đề không phức tạp mấy. Nhưng con trai nghèo mà con gái giàu thì dễ sinh nhiều vấn nạn. Đó là một lý do. Má nghĩ còn những vấn đề khác nữa chứ không đơn thuần vậy đâu.

– Dạ. Con xin lỗi má. Có thể cũng tại con và Miên Ly không cùng tôn giáo. Thôi, má đừng buồn nữa.

– Nhưng rồi con cũng phải lo chuyện gia đình chứ không lẽ…

– Dạ. Con cũng không biết sao nữa. Tuy không nhu nhược, nhưng hoàn cảnh thế này con khó quyết định quá. Vả lại, tương lai con chưa có gì bảo đảm cho một gia đình, má à!

– Lớn rồi. Không thể vì thế mà con quên chuyện lập gia đình. Cuộc đời phức tạp lắm. Sống không dễ đâu con. Vì thế, người ta mới cần tình yêu đôi lứa để yêu thương, nâng đỡ và bù đắp cho nhau suốt đời. Má biết con buồn nhiều. Phần vì đường đời không êm xuôi, phần vì tình yêu. Nhưng không lẽ cứ buồn hoài sao con? Đừng tự bóp nát trái tim mình vì một người đã mang trái tim họ đi xa. Đôi khi người ta cũng cần hy sinh mối tình lãng mạn và đẹp của riêng mình để tạo hạnh phúc mới. Ở đời, ai cũng chỉ vì tìm hạnh phúc mà phải khổ, con à! Ngày xưa, má cũng đã một lần dang dở tình yêu. Thời nào cũng vậy, vấn đề môn đăng hộ đối vẫn khó xóa nhòa trong ý nghĩ con người. Má cũng từng phải khóc nhiều vì tình yêu nên má hiểu. Hãy coi đó là kỷ niệm đẹp. Phải cố quên mà sống nghe con!

– Dạ. Con hiểu. Cảm ơn má. Xin má tha thứ cho con.

– Má không hiểu con thì còn ai hiểu con nữa chứ? Con đừng tủi thân quá. Sự đau khổ có ý nghĩa sâu xa và riêng biệt của nó. Nếu biết sử dụng thì chính nó lại là nấc thang đi lên cho người có nghị lực. Là người Công giáo thì điều đó lại càng quan trọng. Hãy cầu nguyện nhiều và nhìn lên Ngài mà vác Thánh giá đời mình. Hoàn cảnh gia đình vậy rồi, biết sao được. Chúa luôn công bằng, Ngài không lấy hết của ai, cũng không cho ai tất cả. Biết chấp nhận thì đỡ khổ. Nói vậy không phải má đổ lỗi cho hoàn cảnh hoặc phụ Tình Chúa. Mà con đừng bao giờ trách Miên Ly nghe chưa?

– Dạ. Không đâu, má.

Kể ra cũng tội cho anh Hai. Lận đận trăm đường. Nhiều năm qua, ước mơ là nhạc sĩ của anh Hai giờ mới thành hiện thực. Tình duyên lại trắc trở. Thế mà tôi không cảm thông và không thương anh Hai, lại nỡ bỏ ớt vô bánh mì của anh Hai sáng nay. Tôi quá quắt lắm! Tôi thấy hối hận và nhận ra những gì phải làm cho anh Hai. Tôi nhất định tối nay sẽ tìm dịp xin lỗi anh Hai. Anh Hai ơi, tha lỗi cho Út Ngân nghen!

– Ngân ơi!

Tiếng má gọi cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi đang miên man. Hình như mắt tôi cay cay. Con gái mà! Tôi vừa vuốt mắt vừa “dạ” thật to, rồi bước nhanh…

o0o

Tối. Tôi rụt rè đứng bên anh Hai xin lỗi về chuyện hồi sáng. Anh Hai cười xòa:

– Chuyện nhỏ mà em gái. Anh không để bụng đâu. Có thứ còn cay hơn ớt nữa kìa.

Chà, thâm ý ghê nha. Tôi cười thầm, nói nhanh:

– Cảm ơn anh. Anh Hai nè!

– Sao?

– Anh đang “táng xác” bài gì vậy?

– Con nhỏ này! Giỏi nói lái “đía” anh Hai quá ha?

Tôi cố nói giọng “nhừa nhựa” để “xoa dịu”:

– Hổng dám đâu! Nè, nói em nghe bài gì đi mà.

Giọng anh Hai vẫn đều đều “chặt ba rọi”:

– Thiên đường mong chờ.

Trúng phoóc mà. Tôi vội đưa tay bụm miệng, vừa khúc khích vừa nói:

– Tương tư nặng rồi, ông anh ơi! Viết tặng chị Miên Ly hả anh? Căn bệnh coi mòi trầm kha dữ ta. Khó chữa lắm nghe anh! “Nắng mưa là bệnh của trời…”, ông Nguyễn Bính nói không sai đâu!

– Thôi, đừng phá anh nữa. Để anh tập trung làm việc. Em đi làm công chuyện của em hay xem ti-vi đi. Ngoan mà em gái!

– Dạ. Tuân lệnh đại huynh. Tiểu muội… “biến”!

Tôi rút êm. Tính anh Hai vậy, tôi biết. Không muốn “bị” ai quấy rầy khi đang viết. Tôi phải gặp anh Hai vì chuyện hồi sáng chứ tôi đâu dám “phá” khi anh Hai đang viết. Mấy người như ảnh “khính tó” thí mồ đi. Bộ mặt lúc nào cũng “lạnh như tiền” vậy. Thấy mà ớn! Như mọi khi là ảnh mô-ran tôi rồi. Không ngờ hôm nay anh Hai hiền đột xuất. Tốt thôi!

Tôi mở tập làm toán mà không sao làm nổi. Tôi định xin phép má cho đi chơi để khỏi bị “ám khí” của anh Hai, nhưng lại thôi. Tự nhiên tôi thấy buồn giùm anh Hai dễ sợ. Chắc anh Hai buồn lắm. Tại anh Hai không nói đó thôi. Nhìn anh Hai ngồi lặng lẽ ôm cây ghi-ta gảy ca khúc anh vừa viết hồi chiều mà hồn tôi cứ bị hút theo. Tuy không mê nhạc nhiều như anh Hai, nhưng tôi cũng có khả năng thưởng thức âm nhạc vào loại… bình thường. Giai điệu anh viết nghe mênh mang, xa vắng quá! Tôi thấy thương anh Hai quá chừng. Phải chi có chị Miên Ly lúc này chắc hẳn anh Hai sẽ không buồn như vậy, hoặc cùng chị dạo phố để nghe niềm hạnh phúc reo trong lòng bằng giai điệu của đôi tim hòa nhịp chứ đâu ngồi mình ên thế kia. Nhìn anh Hai mà tôi thấy não lòng! Còn chị Miên Ly, giờ này chị làm gì nhỉ? Chắc cuối tuần chị vui lắm!

– Ngân!

Tôi giật thót như đạp trúng gai nhọn khi nghe gọi bất ngờ. Không lẽ tôi cũng “nhiễm” luôn cái “phong cách” của anh Hai? Tôi ngước lên. Anh Hai cười nửa nụ:

– Em gái nghĩ gì mà ra dáng thi sĩ vậy? Mơ mộng hả cô bé?

Tôi vểnh mặt lên giọng:

– Còn khuya!

Anh Hai ngồi xuống và đưa cho tôi tờ giấy.

– Em đọc đi.

Tôi sững người khi thấy dòng chữ “hiến xác cho khoa học”. Tôi ôm choàng anh Hai rồi bật khóc.

– Sao lại vậy hả anh?

Anh Hai ôn tồn:

– Bình tĩnh nào, em gái. Nín đi kẻo má biết.

– Không. Em phải nói cho má biết.

– Nghe anh nói nè. Đừng để má buồn.

– Anh làm em sợ quá đi!

Giọng anh Hai đều đều:

– Em đừng buồn vì anh nói chuyện này ra. Anh muốn em hiểu, và anh tin em hiểu. Dẫu sao em còn trẻ nên dễ thông cảm cho anh. Có gì còn có em. Anh xin em đừng cho má hoặc bất kỳ ai biết. Anh không muốn má buồn. Má đã khổ vì anh em mình nhiều rồi. Thời gian sẽ dần dần làm người ta hiểu đúng vấn đề.

– Mà chuyện gì? Anh làm em hồi hộp quá!

– Từ từ coi nào.

Anh Hai ngưng một lát rồi đưa mắt nhìn xa, anh trầm giọng:

– Em nhìn giấy thì biết đó. Anh vừa hiến xác cho khoa học vài tháng nay. Sự sống và sự chết đều nhằm phục vụ con người. Cả đời anh không làm được gì hữu ích thì khi chết anh muốn có một nghĩa cử cao đẹp. Sống chết đâu ai biết trước được. Anh chuẩn bị vậy thôi. Mới đây khoa học đã tìm ra căn bệnh CORP cũng nguy hiểm không ít, và có khả năng dẫn đến tử vong nhiều hơn AIDS gấp 20 lần đối với những người hút khoảng 30 điếu thuốc một ngày đó em.

– Anh nói sao chứ gì dữ vậy?

– Khó tin mà có thật đó em. Các khoa học gia nói chứ anh không bịa đâu nha. Nghiêm túc đó.

Tôi tròn mắt nhìn anh Hai. Vừa cuộn tròn tờ giấy anh Hai vừa nói tiếp:

– Anh hút thuốc nhiều quá. Anh mong đừng ai hút thuốc nếu có thì hút ít chứ đừng nghiện như anh. Hôm qua anh đi khám tổng quát, họ cho anh biết anh đang mắc chứng bệnh CORP này.

Tôi trợn mắt:

– Anh nói sao? Thật không?

Anh Hai cười:

– Anh nói đùa thôi. Em an tâm. Anh nói thiệt đó!

Anh Hai không sao hay anh Hai bệnh nặng mà anh Hai giấu? Tôi cảm thấy lo lo, bán tín bán nghi.

– Còn em, mai mốt đừng yêu ai hút thuốc nha!

Tôi “phang” ngay:

– Em không thèm lấy chồng đâu.

Anh Hai cười, đưa tay “ký” nhẹ đầu tôi.

– “Xao nặng” quá đi, em gái. Có dám không? Hay là khi đó lại khóc hết nước mắt?

– Xí!

– Có bài hát thế này: Con quỳ lạy Chúa trên trời, sao cho con lấy được người con yêu. Em nhớ không? Con gái chúa xạo!

– Hổng dám đâu!

– Hãy đợi đấy, em gái!

Tôi vừa cười theo anh Hai vừa nhõng nhẽo:

– Tới lúc đó hay, anh ha? Nói trước sợ bước không qua.

– Ngon ha! Cô bé nào mới lớn cũng cứng đầu hết.

– Chứ sao? Em nhạc sĩ chứ bộ!

Anh Hai lắc đầu, nhắc lại:

– Mà em phải nhớ là không được cho má biết chuyện nghe chưa? Em hứa với anh đi!

Tôi nhìn anh Hai mà thấy thương quá. Anh Hai giục:

– Em hứa không?

Tôi chỉ biết lặng lẽ gật đầu cho anh Hai vui thôi, chứ tôi không thấy an tâm chút nào hết.

– Còn việc hiến xác cho khoa học là một việc tốt, em đừng nghĩ sai. Thân xác sau khi chết, nếu đem chôn hoặc thiêu thì thật uổng phí.

– Biết là tốt. Nhưng… nhưng sao em thấy ớn quá!

– Có gì đâu. Khi đó chết rồi còn biết gì mà sợ hả em gái?

– Thế anh có cho chị Miên Ly biết không?

Vừa lắc đầu anh Hai vừa nói:

– Biết thì cũng đến vậy thôi. Anh không muốn cô ấy buồn. Vả lại, lúc trước khác, lúc này khác.

– Em phải viết thư cho chỉ thôi.

– Không. Em đừng làm vậy. Anh năn nỉ mà. Biết điều này, nếu còn yêu anh thì cô ấy càng buồn thêm mà thôi. Anh nghĩ là không nên ích kỷ, ngay cả trong tình yêu. Không lấy được người ta thì cũng phải để người ta lấy chồng chứ em.

Tôi “cà khịa”:

– Anh cao thượng quá ha!

– Không cao thượng gì. Đúng lý thôi.

Tôi liếc thấy bộ mặt anh Hai kỳ kỳ. Tôi ghẹo:

– Em hỏi thiệt anh nghe. Thế anh có thấy nhớ chỉ không?

Anh thở dài bật ra câu nói:

– Biết là nhớ hay không. Mà có nhớ cũng đến vậy. Chỉ thêm khổ. Càng cố quên càng nhớ thêm. Có bài hát vậy đó. Tình yêu là vòng lẩn quẩn vậy đó em.

Có lẽ anh Hai lãng mạn nên đa tình quá. Nhưng có vẻ chung tình. Giới thiệu ai cũng không chịu. Kén quá mà. Già kén kẹn hom thôi. Nhưng sao tôi vẫn thấy tội nghiệp anh Hai ghê đi!

– Chẳng lẽ anh đợi chỉ hoài sao?

– Miên Ly cũng hỏi anh như vậy.

– Rồi anh trả lời sao?

Anh Hai lại đưa mắt nhìn xa xăm:

– Biết trả lời sao hả em? Còn ai đâu mà chờ!

– Anh có định đổi nghề hay cứ là nhạc sĩ?

– Sao em hỏi câu nào cũng như chị Miên Ly hỏi anh vậy? Ca sĩ mới được coi là một nghề, lại có giá nữa. Nhạc sĩ không là một nghề đâu em, là cái nghiệp thì đúng hơn. Buồn lắm, em à! Nhạc sĩ thì “bèo” lắm. Chị Miên Ly “ngán” là phải. Thôi thì ta vui với mình vậy!

– Chứ sao anh theo riết vậy?

– Đã nói là cái nghiệp mà. Nghiệp thì không tránh được, chứ đâu phải anh “cố đấm ăn xôi”. Hỏi hoài.

– Tại anh mê nhạc quá nên chỉ giận anh đó.

– Không phải vậy đâu.

Tôi tài khôn:

– Còn không nữa. Giảm mê nhạc đi. Bớt hút thuốc nữa. Vậy là chỉ “chịu” ngay à. Mai mốt sống với nhau ráng mà “chiều” chỉ một chút, ông anh ơi! Anh tâm lý phụ nữ lắm mà!

Anh Hai nhìn xuống đất, thấp giọng:

– Nếu xuôi xắn thì anh cũng đâu sống tới ngày đó mà em lo cho anh vậy?

Mệt anh Hai quá! Trời ơi, nghe anh Hai nói mà nẫu lòng. Không lẽ số phận anh Hai cũng… “bèo” và nghiệt ngã vậy sao? Chị Miên Ly ơi! Chị có thấu hiểu tình anh Hai em dành cho riêng chị nhiều lắm không? Chị có biết anh Hai em vẫn đêm ngày chờ đợi và nhớ thương chị tha thiết thế nào không? Chị đang ở đâu? Chị có khi nào chợt nghĩ về anh Hai em không? Chị hết thương anh Hai em rồi sao? Chẳng biết anh Hai em còn đủ thời gian chờ mong chị nổi nữa không. Anh Hai đang bệnh nặng lắm, chị biết không? Nhưng thôi, em nghĩ vậy chứ không trách chị đâu. Anh Hai vẫn dặn em vậy. Mỗi người có hoàn cảnh riêng mà. Nhưng khi buồn thì người ta hay nghĩ mông lung vậy thôi.

Mấy bữa nay, biết anh Hai vậy rồi, em cũng thấy buồn nhiều. Chắc hẳn anh Hai buồn lắm. Không lẽ trái tim anh Hai hóa đá? Em còn nhỏ dại, ăn chưa no lo chưa tới, nên nhiều lúc làm anh phật lòng. Mong anh Hai tha thứ. Từ nay em cố gắng không làm anh Hai buồn nữa, nhất là trong khoảng thời gian còn lại của cuộc đời anh. Cầu cho anh Hai sống lâu với má, với em. Tuy trẻ người non dạ nhưng em cũng phần nào hiểu được tình anh Hai luôn dành cho những người thân rất sâu đậm, kể cả với chị Miên Ly. Cử chỉ, ngôn ngữ và động thái của anh Hai, kể cả những gì anh Hai viết, là bằng cả tấm lòng. Trời ơi! Tại số phận hay tại con người?

– Thôi, em đi nghỉ một chút để còn đi lễ đêm nữa.

Tôi “dạ” rất nhỏ, đứng lên và chậm bước đi về phòng. Anh Hai lại ngồi viết. Chẳng biết mọi đêm anh Hai viết đến bao giờ mới đi ngủ. Còn đêm nay chắc anh Hai không ngủ vì… nhớ! NNgười ta nói “vui một đêm thành tiên, phiền một đêm thành cú”, huống chi anh Hai. Thấy anh Hai dạo này gầy đi nhiều. Tôi trằn trọc mãi. Nghĩ đến má. Nghĩ đến chị Miên Ly. Nghĩ đến anh Hai. Có bốn câu thơ Không Đề của thi sĩ nào đó có vẻ “hợp” với anh Hai:

Ta vẫn một mình với số phận

Cuộc đời nghiệt ngã lắm, em ơi!

Hãy nói đi em, đừng im lặng

Dù điều em nói sẽ chẳng vui!

Chị Miên Ly ơi! Anh Hai nghèo lắm. Chẳng nói thì chị cũng biết rõ. Anh Hai chỉ có tình yêu chân thành dành cho chị thôi. Tôi nghĩ lan man rồi thiếp đi… Trong giấc ngủ, tôi mơ thấy anh Hai khỏi căn bệnh CORP quái ác, mơ thấy má cười hạnh phúc. Chưa bao giờ thấy má vui như vậy. Rồi má chợt khóc, làm tôi cũng khóc theo. Má khóc vì vui. Và như vậy, hẳn là mùa Đông của anh Hai sẽ không ngậm ngùi lặng lẽ mãi. Tất nhiên, tôi cũng được “giải” lời cầu cho anh Hai “ế độ” hồi trước.

o0o

Tiếng má gọi dậy đi lễ đêm làm tôi thức giấc. Mắt cay sè. Còn dư âm theo giấc chiêm bao vừa rồi nên tôi thấy uể oải. Gió lạnh phả vào khiến tôi hơi thu mình lại. Anh Hai vẫn ngồi đó. Chắc lòng anh Hai lạnh lắm!

Đường nhộn nhịp người, xe. Tôi lặng bước đi bên má. Má cũng im lặng. Tiếng hát vang ra từ một quán cà-phê: Bài Thánh ca đó còn nhớ không em… dội vào tai khiến tôi có cảm giác bâng khuâng như tôi là anh Hai vậy. Nghe những lời ca như vậy hẳn anh Hai buồn da diết. Chắc tại anh Hai không xứng với chị Miên Ly nên gia đình chị ngăn cấm? Nhưng sao chị không viết thư cho anh Hai khi hai người còn yêu nhau nồng nàn vậy? Cũng có thể vì chị giờ này là Việt kiều Mỹ? Chợt tôi buột miệng: “Chị Miên Ly ơi! Chị định sao mà không cho anh Hai em biết?”. Má hỏi:

– Con lẩm bẩm gì vậy?

Tôi vội đáp gọn lỏn:

– Dạ, không.

Đêm nay, đêm bình an, cả thế giới hân hoan cầu chúc nhau bình an và hạnh phúc trong ngày lễ hội quốc tế. Trên cao, hàng chữ Merry Christmas nhấp nháy hòa điệu vui mừng cùng muôn lòng. Tôi vu vơ nhìn lên trời. Những vì sao vẫn sáng lấp lánh. Ngôi sao nào của anh Hai? Thế là năm nay anh Hai không nhận được thiệp Noel của chị Miên Ly nữa. Tôi thầm cầu cho anh Hai đừng buồn nhiều, mà đủ sức vượt qua cú sốc này. Tôi không quên cầu cho chị Miên Ly bình an, khỏe mạnh, vui vẻ trọn vẹn, để anh Hai có chút niềm vui khi chị như vậy. Tôi biết anh Hai cũng mong ước như tôi.

Vì chuyện của anh Hai mà tôi cũng bâng khuâng lây. Tình yêu nhiêu khê thì tuổi mới lớn cũng phức tạp. Tôi sợ mai đây ngôi sao tôi lại như ngôi sao anh Hai. Vâng, con người yếu đuối và nhỏ nhoi nên mang nhiều mơ ước, nhiều khát vọng. Tình yêu bao la mà con người quá hữu hạn. Lẽ nào con người sinh ra để nuối tiếc khôn nguôi? Nhưng có vậy thì con người mới cần có nghị lực, can đảm vươn lên, vươn lên không ngừng, vươn lên khỏi cái tầm thường, ích kỷ nhỏ nhen, để khả dĩ hiểu thế nào là yêu thương và vị tha, là cần có một tấm lòng đại lượng thực sự. Cánh diều lên cao nhờ gió ngược, gió càng mạnh thì cánh diều càng bay cao. Tôi chợt thấy mình đang thành nhân. Điều đó còn cần hơn sự thành công nữa. Tôi nhớ một danh nhân đã nói: “Ba thứ có giá trị nhất trên đời là tình yêu, lòng tự tin và bạn bè. Ba thứ không bao giờ bền vững trên đời là giấc mơ, thành công và tài sản”. Cảm ơn anh Hai!

Đêm nay, chị Miên Ly có Réveillons không? Hẳn là có. Ngoại quốc mà. Chắc là chị không muốn làm “đại tẩu” của Út Ngân rồi. Buồn ghê! Tại chị chán anh Hai hay tại ghét Út Ngân này? Còn anh Hai thì chắc chắn sẽ Réveillons với bản tình ca riêng của anh Hai bằng Giai điệu mùa Đông trầm lắng, xa vắng, mà mấy bữa nay anh Hai thường dạo đàn. Anh Hai đang chấp nhận cuộc đời để có sự bình an trong tâm hồn. Em nghĩ vậy có đúng không hả anh Hai của em?

Trên đường về, từ một quán cà-phê nào đó đang ngân vang bài ca vui nhộn: We wish you a Merry Christmas and a Happy New Year như một điều ước cho mọi người…

Vinh danh Thiên Chúa trên trời

Bình an dưới thế cho người thiện tâm

TRẦM THIÊN THU

All Rights Reserved ®

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Thằng BO Dec 15

Nó chợt khóc òa khi nghe từ xa xa đang vang lên ca khúc “Chú Bé Đánh Trống” (*).

Không ai biết tên nó, mà chính nó cũng chẳng biết tên mình là gì kia mà! Người ta gọi nó là “thằng Bo ni-lông”. Và nó cũng bằng lòng với cái tên “bụi” như thế. Một buổi nó kiếm sống bằng cách lượm bịch ni-lông ở các bãi rác thành phố, còn một buổi nó đi bán vé số. Tuy sống đầu đường, cuối chợ, nhưng nó không láo cá, không “xạo sự” như một số trẻ đường phố khác.

Nghe nói thành phố có nhiều Nhà Mở cho các trẻ đường phố, nhưng nó không biết ở đâu. Nó cũng chỉ muốn vào đó cho “yên phận”, mà nào có gặp ai chỉ bảo! Vả lại, mấy tay “anh chị” hăm dọa đủ thứ, nó cũng “ớn”. Trước đây nó “sống” ở ga Saigon. Nay vì muốn “an toàn”, nó đành phải kiếm sống bằng “nghề” đi lượm bịch ni-lông cho “bảo đảm” hơn.

Phố phường đem nay nhộn nhịp hẳn lên. Xe cộ như mắc cửi. Ai cũng đẹp, áo quần thơm nức. Nó nhìn theo ngơ ngẩn, khao khát. Nó thẫn thờ bước theo dòng người đến nhà thờ. Ôi, đẹp quá chừng! Nhà thờ trang hoàng lộng lẫy. Máng cỏ đơn sơ mà vẫn đẹp. Những ngôi sao chớp nháy đủ màu. Những đứa trẻ hồn nhiên tíu tít bên ba má, trông mà thèm. Nó chưa bao giờ được diễm phúc như chúng. Ai cũng sang trọng, mà nó lại hôi hám thế này thì làm sao? Mà nó cũng chẳng có gì để dâng Chúa Hài Đồng nữa. Dẫu nhỏ tuổi, nhưng kiếp mồ côi đã khiến nó đủ hiểu thế nào là nỗi buồn. Vâng, thằng Bo ni-lông buồn thật.

Chú bé kia cũng nghèo như nó, không có gì, nhưng còn biết đánh trống cho Chúa nghe. Nó tủi thân, rồi nó khóc. Nước mắt đầm đìa vẫn không đủ trôi đi nỗi buồn trong lòng thằng Bo ni-lông lúc này. Một dấu hỏi lớn trong nó còn đó mà không có câu trả lời…

o0o

Khuya. Những ngôi sao lấp lánh đầy trời. Nó thầm hỏi: “Ngôi sao nào của riêng mình?”. Nó đợi xong lễ đêm. Người ta về hết. Nó âm thầm rón rén đến bên máng cỏ, chọn một bịch ni-lông lớn nhất, sạch nhất và đẹp nhất trong “gia tài” của nó, rồi nó nhẹ nhàng đắp cho Chúa Hài Đồng. Xong, nó cung kính quỳ gối và nói: “Anh Giêsu ơi! Các bạn khác hẳn có nhiều đồ chơi đắt giá, nhiều đồ ăn ngon, nhiều thứ quý giá để tặng Anh. Còn em, em chẳng có gì để tặng Anh đêm nay ngoài tấm ni-lông này làm chăn đắp cho Anh, mong Anh ấm lòng. Và, tuy Anh không cần, em cũng xin tặng Anh tấm vé số này để tỏ lòng thành của em. Chúc Anh ngủ ngon nhé!”.

Quay đi, nó thấy vui vui. Hình như Anh Giêsu mỉm cười, cả Mẹ Maria và Thánh Giuse cũng đang nhìn theo nó và mỉm cười với nó, như đã mỉm cười với “Chú Bé Đánh Trống” vậy.

Bất chợt nó chạm bước vào vật gì đó. Một gói nhỏ có bộ quần áo mới và một ít bánh kẹo. Quà của Ông Già Noel? Người ta kể rằng Ông Già Noel rất tốt bụng. Đứa trẻ nào ngoan, Ông sẽ cho quà vào đêm Giáng sinh. Nếu vậy, nó càng vui hơn, vì như thế hẳn là nó ngoan rồi. Nhìn lên trời, nó bắt gặp một ngôi sao lớn phía Đông sáng ngời. Nó mỉm cười. Cõi lòng nó hạnh phúc và bình an lạ lùng, quên nỗi cơ cực mà đời nó vương mang. Vừa nhảy đi, miệng nó vừa nhịp “gõ trống”: Pa-rum-pum-pum-pum…

– Ê, Bo ni-lông!

Nghe có tiếng gọi, nó đứng lại. Thì ra thằng “Tám trọc”. Hai đứa kéo nhau vào một góc chợ, chia nhau bánh kẹo. Thấy áo thằng Tám trọc rách vai, nó lấy chiếc áo mới ra đưa cho Tám trọc: “Chúc mừng Giáng sinh. Tao tặng mày nè!”. Thằng Tám trọc tròn mắt: “Mày chôm ở đâu vậy?”. Nó lắc đầu, cười: “Ông Già Noel cho tao”.

Hai đứa cùng cười “hết cỡ thợ mộc”. Gió lạnh. Hai đứa ngồi sát vào nhau, ôm nhau ngủ một giấc hồn nhiên như thiên thần…

TRẦM THIÊN THU

(*) Ca khúc The Little Drummer Boy của Harry Simeone, Katherine K. Davis và Henry Onorati.

All Rights Reserved ®

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Nước mắt mùa Đông Dec 10

Thi thoảng vẫn còn vài chiếc lá sót lại rơi lạc lõng mặc dù trời đã vào Đông. Bầu trời nắng đục. Se lạnh. Man mác buồn. Có chút lãng mạn thi sĩ sẽ thấy chất thơ quanh đây cơ man mà kể. Hơi lạnh như ướp vạn vật cứng lại. Sương đọng thành giọt rơi xuống nghe rõ mồn một đủ làm rạn nứt sự yên tĩnh ban mai. Căn nhà lúc này trở nên hoang vu hơn. Thục Nhi dậy sớm để học bài. Trời chưa sáng rõ. Cố tập trung ôn bài mà chữ nghĩa cứ chạy nhảy lung tung.

Cả tháng nay mẹ đi suốt ngày, có khi mãi khuya mới về. Mẹ ăn diện khác thường, đã vậy lại chẳng mấy khi ăn cơm nhà. Mẹ thường đi với người đàn ông trạc tuổi mẹ. Cặp kính cận khiến ông tăng thêm vẻ nghiêm nghị, chững chạc. Có hỏi, mẹ chỉ trả lời vòng vo, rào trước, đón sau, có khi lại gắt gỏng. Vẻ dịu dàng ngày xưa đột nhiên biến mất. Chưa bao giờ mẹ la rầy nặng lời, thế mà… Trời ơi! Không lẽ lời đồn đại về mẹ lại là sự thật? Thục Nhi không dám tin.

Trời sáng dần. Có tiếng bước chân người. Thục Nhi biết là ai nhưng vẫn ngồi bất động. Vẻ trầm tư chưa rời khỏi Thục Nhi.

– Nè, đi học chứ cô nương. Học gì mà say sưa quá vậy? – Châu Ly liến thoắng.

Thục Nhi thản nhiên:

– Coi lại đề thi năm trước. Nhà ngươi đợi ta một chút.

Châu Ly nôn nóng:

– Lẹ đi. Hôm nay thi môn cuối quan trọng đó. Lo quá! Văn ta dốt đặc cán mai, đâu như ngươi văn chương đầy mình.

– Ai mà không lo. Có điều là lo cũng đến vậy. Ai nghi ngờ sẽ thất bại đó nha.

Châu Ly hơi nhún vai:

– Biết vậy mà lo vẫn cứ lo.

Thục Nhi trầm tính hơn Châu Ly. Như hai thái cực, thế mà hai người như hình với bóng, không lúc nào có người này lại thiếu người kia.

Sau khi ba mất vì một căn bệnh trầm kha, Thục Nhi theo mẹ đi xa. Con bé 10 tuổi đầu chưa hiểu nhiều. Hoàn cảnh đã tạo nên một Thục Nhi trầm lặng, thích dạo bước dưới hàng cây vào buổi chiều. Châu Ly vẫn gọi Thục Nhi là cô bé trầm tư. Kẻ hoạt động, người trầm mặc. Nhưng giữa đôi bạn lại có mối đồng cảm, một sức hút như nam châm. Thời gian là yếu tố quan trọng đối với tình bạn. Hiểu được nhau thì mới thương nhau hơn. Đúng như A. Manzonic nói: “Một trong những hạnh phúc lớn nhất trên đời là tình nghĩa kim bằng, và một trong những hạnh phúc của tình bạn là có người để gởi gắm một điều bí mật nào đó”.

o0o

Thục Nhi vừa ăn cơm tối xong thì đồng hồ cũng vừa điểm 7 tiếng. Dọn dẹp xong, lên nhà trên, Thục Nhi đã thấy Châu Ly ngồi đó từ lúc nào rồi. Thục Nhi lẳng lặng chuẩn bị. Không cần nói với nhau khi tình bạn đến độ “chín muồi”. Dĩ nhiên khó có thể tìm được một tình bạn tri âm như vậy.

Trên đường, các quán mở vang những ca khúc Noel êm dịu, sâu lắng. Phố xá nhộn nhịp khác thường. Hai cô bé vào khuôn viên giáo đường rực sáng những ánh điện tỏa ra từ những lồng đèn ngôi sao. Người như nêm trong những trang phục lộng lẫy, sang trọng. Đêm giáng sinh được mệnh danh là đêm an bình và hạnh phúc. Người người phấn khởi mặc vẻ thánh thiện. Giáo xứ nhỏ, nhưng năm nào cũng vậy, hoạt cảnh giáng sinh được diễn ra trong tiếng nhạc du dương, réo rắt, thánh thót. Hang đá lấp lánh ánh điện rực rỡ sắc màu. Một hài nhi mũm mĩm nằm nhìn lên cha mẹ. Một gia đình hạnh phúc quá!

Tuy là mùa Đông nhưng thời tiết miền Nam không lạnh giá, chỉ se lạnh một chút cho đủ cảm nhận đêm Noel. Đông người vẫn làm người ta cảm thấy ngột ngạt hơi nóng. Hai cô bé ra ngoài cho thoáng, đợi đến giờ hành lễ mới vào lại. Một thức uống là nhu cầu lúc này.

Hai cô bé vừa bước vào quán nước, bước ra từ trong ánh điện chớp nháy mờ ảo là một người đàn ông đeo kính khoác tay một người đàn bà trong chiếc đầm hồng với chiếc túi xách quen thuộc. Thục Nhi nhìn theo. Choáng váng. Thục Nhi quỵ xuống bậc thềm. Châu Ly hoảng hốt:

– Sao vậy, Thục Nhi?

Đứng dậy nương theo Châu Ly, Thục Nhi nói:

– Chóng mặt quá!

– Nhà ngươi trúng gió rồi.

– Không sao đâu. – Thục Nhi lắc đầu, nói nhanh.

– Xin dầu cạo gió cho nhà ngươi nha.

– Ta nói không sao mà.

Châu Ly nhanh nhảu:

– Ăn chè?

– Cũng được. – Thục Nhi hờ hững nói theo.

Uể oải đưa muỗng chè lên miệng, Thục Nhi ngồi thừ người ra như phỗng đá. Châu Ly tưởng Thục Nhi trúng gió thật nên để bạn ngồi nghỉ. Thục Nhi ngả người vào ghế, lim dim,…

o0o

“Đêm Đông lạnh lẽo Chúa sinh ra đời…”

Lời ca trầm bổng, khoan nhặt. Thục Nhi dù đang trĩu nặng mà cõi lòng vẫn chắp cánh bay bổng theo khúc hát ngân vang. Từ nay, từ đêm giáng sinh này, bao hình ảnh đẹp về mẹ bỗng thay hình đổi sắc, mơ ước như mất đi đôi cánh. Thục Nhi nâng lòng lên cho nhạc lòng cũng cao cung vượt trên những cơn bàng hoàng. Cô bé chợt thấy mình trưởng thành, trưởng thành hơn ngay trong đống xà bần mơ ước của mình.

Mùa Đông không đủ làm Thục Nhi giá lạnh mà lại cảm thấy ấm nóng bằng những giọt nước mắt trôi đi nỗi hờn giận mẹ. Mẹ ơi! Một khoảng cách không xác định giữa mẹ và con đã hình thành. Con không giận mẹ đâu. Nhưng mẹ ơi, con thấy như con đã mất điều gì quý giá và thiêng liêng nhất.

o0o

Thục Nhi nằm mê man. Thi thoảng gọi mẹ trong cơn mê sảng. Vừa thấy Thục Nhi mở mắt, Châu Ly liền khẽ gọi:

– Thục Nhi, khỏe nhiều chưa?

Thục Nhi thắc mắc việc mình nằm ở đây. Châu Ly kể lại đêm qua. Xong lễ nửa đêm, khi ra đường về nhà thì Thục Nhi bị tai nạn, mất máu nhiều. Nếu mẹ không tiếp máu thì Thục Nhi khó được cứu sống. Thục Nhi khăng khăng không tin. Châu Ly ôn tồn:

– Đó là sự thật. Không tin là quyền của mày. Không người mẹ nào lại không thương con mình. Sự hối hận luôn là sự muộn màng. Tùy mày. Tao không biết nói sao hơn khi mày không tin sự thật.

Thục Nhi nôn nóng và bật khóc:

– Nhưng…

– Mày cứ khóc cho vơi nỗi lòng. Đôi khi người ta cũng cần khóc để rửa sạch vết buồn.

Ngừng một lát, Châu Ly nói tiếp trong khi Thục Nhi vẫn thút thít:

– Biết mày đang giận nên bác gái lánh mặt lúc này và nói tao đừng cho mày biết ai đã cho máu. Có người mẹ nào không buồn khi thấy con cái hiểu lầm và đối xử với mình như thế?

Có tiếng mở cửa. Mẹ Thục Nhi bước vào. Gương mặt bà tái nhợt với vẻ đuối sức.

– Thục Nhi, con khỏe rồi chứ? Mẹ lo cho con quá!

– Mẹ. – Cô bé nghẹn ngào.

Bà ngồi xuống bên cạnh vừa vuốt tóc con gái vừa âu yếm:

– Nín đi con. Ngày nào đó con sẽ hiểu lý lẽ của trái tim và tình mẹ.

– Con xin lỗi mẹ.

Bà nựng con gái:

– Khờ quá, chó con ơi!

Những giọt nước mắt nồng ấm. Ngoài kia nắng nhẹ nhưng chan hòa làm tan băng giá mùa Đông. Cõi lòng ai cũng ấm áp tình thương yêu kỳ diệu. Căn phòng nhỏ tràn ngập an bình và hạnh phúc. Bà vừa cười vừa nói:

– Con cắt bánh để ăn Réveillons thay đêm qua đi!

Thục Nhi vui vẻ:

– Dạ.

Thục Nhi thấy lòng mình thực sự bình an trong tình yêu Chúa Hài Đồng và hạnh phúc vì có mẹ. Thục Nhi thầm nghĩ: “Ba mất lâu rồi, mình cũng lớn rồi, và mẹ cũng có quyền tìm hạnh phúc cho mình. Đó là chuyện đời thường. Mình không có quyền ích kỷ với mẹ”. Thục Nhi vừa cắt bánh vừa mỉm cười…

TRẦM THIÊN THU

All Rights Reserved ®

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
As transparent as a raindrop Nov 14

It is full of cloud. Still hot, but the raindrops go down on the street. I stop by a quiet veranda, so does a girl. Both of us seep dust of water. It is raining gradually lightly and then more thickly. The street becomes all white. The heat is uneasy. Looking at each other. She is surprised:

– You…

With surprise, I fill in her statement in time:

– Kim!

She is a bit embarrassed:

– Where… do you… go?

She always “weak in mind” when meeting something sudden.

Ten years. Kim is a little different, but her particular character cannot be hidden: Simple, tender, honnest, lovely, shy, and coddled herself. Her smiling is very attractive. Ten years’ time has not yet erased all memories. At that time, I was a choirmaster, she was a girlchoir. She used to sing solo. Time went away. All my dreams were unfinished, so I had to work for living.

– Why don’t you answer me?

– I hear… nothing. What did you ask me?

Kim smiles at me:

– I’d like to know where you’re going.

– Well, from work. What do you do?

She turns her hat in her hands:

– I’m teaching something.

– What subject?

– English.

– So good!

– Not easy!

– Rreally! Eglish is “number one” now!

– Hm…!

The cloudbursts often stop quickly. The street is busy again. We say goodbye to each other.

I come home. It pours again. I sit at the table looking through the window. Watching the rain or walking in the evening is my great special pleasure. So romantic, I think.

There just remains a little of dim light into my garret, which is enough to see the rain outside. The year dot, I would be preparing to teach singing or review my lesson. Nowadays, my hard life does not let me do so. There is something making me regret without expressions. She was a twenty-year-old girl, how “easy to hate” she looked! My inarticulate love in the past suudenly wakes up and makes me dizzy. She might be having dinner with her folks. In the old times, knowing that she came from a high-class family, I could not give her my offer for marriage. Immense is my sadness. Scattered is my thinking…

Playing the guitar lightly to follow the rain, I sing low: I’ve been alone with you inside my mind… It is possible that Lionel Richie is very sad in missing someone when he wrote that song!

Suddenly I stop singing, then write:

If love was a sin, my God!

Maybe I would sin

A touch of love became my souvenir

And it’s still as transparent as a raindrop

It goes on raining. More and more heavily. It does not come into my room, but I feel wet in my heart. There seems a wisp of wind which makes my youth frigid. Are seasons interchanging or is my heart itself interchanging?

I burst in word: “I miss you so much, Kim!”.

TRẦM THIÊN THU

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
HƯƠNG SEN Sep 06

   Saigon có những cơn mưa rào bất thường vào mùa này. Có khi mưa cũng dai dẳng với những giọt mưa lất phất bay như tơ. Buồn man mác…

   Chiều nay nắng dịu. Gió mạnh theo con nước lên từ phía sông khiến tôi phải cong người đạp xe lên dốc cầu Saigon. Tóc bay ngược ra sau. Cảm giác chiều lâng lâng và thơ mộng. Dừng lại trên cầu nhìn nước sông lững lờ trôi, rồi tôi lại chợt đạp xe đi. Mười năm xa quê hương, nay tôi mới có dịp dạo chơi bằng xe đạp. Không hiểu sao tôi dừng lại khi nhìn thấy tấm biển AO SEN và dắt xe vào quán một cách máy móc. Một mình ngồi nhìn ra ao sen nhỏ trước mặt. những đoá sen trắng, thanh thoát, hồn nhiên lạ. Ký ức ùa về…

 

***

   - Diễm Quỳnh!

   Nghe tiếng gọi, tôi vội nhìn lên. Anh Đạt con bác Hai đang vẫy tay gọi tôi. Còn một người trạc tuổi anh nữa. Tôi bẽn lẽn đến bên hai anh. Anh Đạt hỏi:

   - Em cắt bông sen đủ chưa?

   - Dạ, sắp đủ rồi anh.

   Đây là anh Thiện ở thành phố về chơi. Bạn học với anh ngày xưa đó. Tối nay tụi anh qua chơi nha. Em rảnh hay mắc làm bài? À, ca đoàn em có tập hát không?

   - Dạ có, nhưng 8 giờ xong rồi. Anh…

   Tôi bỏ lửng câu nói. Quay sang anh Thiện, anh Đạt phân bua:

   - Con gái mới lớn vậy đó. Lớp 12 rồi mà còn nhút nhát. Mười bảy bẻ gãy sừng trâu, vậy mà…

   - Anh này!

   Anh Thiện mỉm cười nhìn tôi. Một chút bối rối. Anh hơn tôi một giáp, nhìn vẻ nghiêm nghị. Có vẻ trầm tính. Tôi hơi e. Cuối cùng tôi cũng nói được một câu:

   - Anh… mới xuống chơi hả?

   - Tôi xuống được một tuần rồi. Ở đây thích lắm, nhưng mốt tôi phải về rối.

   - Lâu lâu đi chơi, sao anh về chi sớm vậy?

   Anh Đạt xen vào:

   - Ừa ha, về chi sớm! Quỳnh nè, anh Thiện thích ngắm ao sen của em lắm đó. Có lẽ tại người hái sen.

 

***

   Một tuần sau khi anh Thiện về thành phố, tôi nhận được thư anh kèm theo ca khúc Hương Sen của anh, với dòng chữ: “Mến tặng Diễm Quỳnh”. Tôi chợt nghe lòng rạo rực của tuổi mới lớn. Vừa vui sướng vừa có chút e thẹn, bẽn lẽn. Mặt tôi nóng bừng. Anh Thiện là nhạc sĩ? Mà nhạc sĩ lãng mạn dữ lắm. SA MẠC, bút danh nghe sao… “hoang vu” quá đi. Dù vậy tôi cũng không thể giữ được trái tim mình khỏi xao xuyến.

   Ngày tháng cứ trôi đi. Thời gian không chờ đợi mà lòng tôi lại cứ chờ mong mỗi khi vắng thư anh lâu. Không lẽ… Tôi cứ tự nhủ “nhất định mình chưa yêu”, như thi sĩ Nguyên Sa ngày nào vậy. Điều bất ngờ với tôi là anh Thiện còn viết nhiều bài Thánh ca và được nhiều ca đoàn sử dụng trong phụng vụ. Ca đoàn xứ tôi cũng đã hát một số Thánh ca của anh.

   Vừa xong lớp 12, tôi theo cha mẹ đi định cư ở Mỹ. Ít nhiều giao động trong lòng một thiếu nữ như tôi, đang độ tuổi xuân thì. Tôi viết thư báo cho anh. Nhưng khi máy bay cất cánh, tôi vẫn không thấy bóng anh. Nghe anh Đạt nói rằng anh bận nên chỉ gởi lời từ giã tôi. Biết vậy mà tôi vẫn chờ. Trời ơi, anh không thể tiễn Diễm Quỳnh lần cuối được sao? Lòng tôi se buồn. Bỗng dưng đầu môi có vị đắng… Phải rồi. Xưa nay có ai định nghĩa được tình yêu đâu, phải không anh?

 

***

   Mười năm trôi qua nhanh. Cũng dài, cũng ngắn. Và, như một con đường, khoảng thời gian đó cũng có những khúc quanh. Quê hương đổi mới nhiều. Hy vọng cuộc sống anh cũng khá hơn. Có lẽ anh đang thành công trên bước đường nghệ thuật. Tôi tìm anh suốt tuần nay mà không thấy tin gì.  Nghe anh Đạt nói thi thoảng có gặp anh nhưng anh không cho địa chỉ, vì anh sống nay đây mai đó, không cố định. Thời gian gần đây anh biệt tăm, từ ngày anh để lại đĩa nhạc và dặn anh Đạt là “để tặng Diễm Quỳnh khi Diễm Quỳnh về nước”.

   - Mua báo đi chị.

   Tiếng mời khiến tôi ra khỏi dòng suy nghĩ. Thằng bé bán báo đặt một tờ trước mặt tôi. Tôi nhìn nó và lặng lẽ đưa tiền cho nó. Tôi đọc mà chẳng hiểu gì. Những ý tưởng mông lung đan nhau dày đặc trong tôi. Tôi dừng lại trên một bài báo và bàng hoàng đọc dòng chữ: “Nhạc sĩ Sa Mạc đã vĩnh viễn ra đi, nhưng Hương Sen còn mãi trong lòng mọi người qua những giai điệu mang âm hưởng dân tộc…”. Trời ơi, định mệnh khắt khe đến vậy sao?

   Tôi vội vàng đi về. Không gian trống vắng hơn bao giờ. Tôi như người mất hồn. Tôi theo anh Đạt đến địa chỉ ghi dưới bài báo. Nhưng bệnh viện y dược sắp đưa xác anh đi, vì anh đã tự nguyện hiến xác cho y học hơn 10 năm qua. Có lẽ anh đã tự lo liệu hậu sự cho mình. Anh Đạt cho biết anh Thiện không muốn người khác phải phiền lụy…

   Trời lại đổ mưa như đồng cảm với tôi, và như đang khóc anh dùm tôi cho thêm đậm đà vị mặn nỗi cảm thương. Anh không tiễn tôi ngày ấy nhưng tôi lại tiễn anh một lần duy nhất trong đời, lần đầu cũng là lần cuối.

 

***

   Đêm khuya. Đôi mắt còn ngại ngần chưa muốn khép. Tôi ra khỏi giường, lấy đĩa nhạc Hương Sen một cách vô thức và đặt vào máy. Tiếng hát du dương bay vào không gian:

Gặp cô bé một buổi chiều nắng nhạt

Chỉ một lần mà sao lại khó quên

Khúc ca này đêm nay anh ngồi viết

Từng giọt bâng khuâng vương vấn hương sen…

   Mắt tôi nhoà đi. Những giọt nước mắt trào ra như máu chảy từ vết cắt sâu không cầm được. Lời ca cứ chảy theo dòng nhạc với tiết tấu Boston buồn vời vợi, xa vắng…

   Tôi buồn. Rất vô cớ. Nhiều ý nghĩ ngổn ngang trong tôi. Ý Chúa mầu nhiệm, đôi khi người ta không dám tin. Chết là giải thoát, chết là một mối lợi. Thánh Phaolô nói vậy. Xin Thiên Chúa thương xót cho linh hồn anh về hưởng hạnh phúc Nước Trời miên viễn.

   Những ngày ở Việt Nam, tôi suy nghĩ rất nhiều về cuộc đời, về sự sống và sự chết. Chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời, như anh đã được vậy. Tự dưng tôi có ý định khi về Mỹ, tôi sẽ đi tu. Ý tưởng rất mãnh liệt. Vâng, tôi muốn tận hiến cho Chúa để dấn thân phục vụ những con người nghèo khổ như Mẹ Têrêsa Calcutta.

  Máy bay cất cánh. Tôi dõi mắt nhìn quanh… Bầu trời trong xanh. Thiên nhiên tuyệt vời. Tôi thầm nguyện: “Lạy Chúa, có phải Chúa để cho con không được gặp anh vì Ngài muốn con có thể thuộc trọn về Ngài? Con tin vậy. Xin Chúa thánh hóa, hướng dẫn và nâng đỡ con luôn. Amen”.

   TRẦM THIÊN THU

Exposed at: http://thanhlinh.net/tintuc/2010/TT_HuongSen.htm http://truyenthongconggiao.org/Default.aspx?tabid=85&ctl=ViewNewsDetail&mid=465&NewsPK=3545

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
CON DỐC VÔ TÌNH Mar 09

    Nắng đổ nhẹ. Tôi đang miên man suy nghĩ. Vừa hết con dốc, bỗng “Két! Két!” – “Rầm”. Tôi lắn xuống đường. Vội lồm cồm bò dậy. Ngó lại phía sau, chân ai đang kẹt dưới chiếc Dream.

   - Đáng đời! – Tôi thầm nghĩ.

   Ở ngõ lao ra, không kèn gì hết. Tôi giận lắm. Nhưng thấy cô ta loay hoay mãi, tôi dằn tự ái xuống, đến nâng chiếc xe lên để giải phóng cho cái chân của nàng. Dựng xe nàng xong, tôi mới nâng xe tôi lên. Chúa thương, chiếc xe đạp “cổ kính” của tôi “bình an vô sự”. Đầu gối hơi ê ẩm, nhưng không trầy trụa chút nào. Kể ra da tôi cũng dai thật! Tôi ngó lại. Nàng nhoẻn miệng cười. Thế mà còn cười ư? Làm toán trừ lẹ quá!

   Nàng ngập ngừng:

   - Anh… có sao không?

   Kể ra nàng cũng lịch sự. Giọng nàng “ngọt như đường cát, mát như đường phèn”. Tôi cười. Bao nhiêu tức giận tan biến hết như băng giá gặp nhiệt độ cao vậy. Tôi đáp chậm rãi:

   - Tối mới co sao.

   - Người ta hỏi thiệt chứ bộ. Ngạo hoài!

   Chúa ơi! Mặt đã xinh, giọng nói lại duyên ơi là duyên. Tôi tới gần. Trống ngực đổ hồi, tôi ấp úng:

   - Cô… có sao… không?

   - Trầy đầu gối rồi.

   - Đi gì kỳ quá!

   - Cho em xin lỗi. – Vừa nói vừa liếc tôi hóm hỉnh.

   Tôi lục túi xách lấy ra chai dầu gió để xức cho nàng. Thói quen này tôi “nhiễm” từ mẹ tôi. Hồi còn nhỏ, đi đâu mẹ cũng chuẩn bị cho tôi chai dầu phòng gió máy.

   - Để tôi xức cho. Cô ngồi lên yên xe đi.

   - Dạ.

   - May mà đường vắng đó. Không thì…

   Nàng ngắt lời tôi, nói rõ từng chữ:

   - Em xin lỗi.

   Tôi dí dỏm ví von:

   - Đi đâu mà vội mà vàng, mà vấp phải đá mà quàng phải… tôi.

    Nàng đỏ mặt e lệ:

   - Người ta xin lỗi rồi mà.

   - Bài học kinh nghiệm đó nghe.

   Tôi ngồi xuống. Nàng kéo chiếc robe hồng lên đưa “chiếc đầu gối ăn trầu” ra. Thấm máu xung quanh vết thương xong, tôi xức miếng dầu.

   - Ái! – Nàng giật thót.

   - Ái gì? Tôi cười.

   - Đau.

   Nàng nhăn mặt. Chắc là đau lắm. Nàng cắn môi chịu đựng. Trên má lúm cái đồng tiền hay hết sức. Tôi cố tình kéo dài thời gian, và tỏ ra “nghề” lắm, y như bác sĩ… thú y vậy. Thỉnh thoảng đau, chân nàng lại rung nhẹ. Tôi ngước lên, nàng cười, có lúc nàng đưa tay lên miệng cắn. Không biết tôi có điển trai không mà nàng “chịu đèn” quá. Tôi cũng cỡ… Trương Chi chớ giỡn sao!

   - Ái!

   - Ái hoài! – Tôi nhại cách dùng chữ của nàng.

   - Đau thì kêu chứ bộ. – Giọng nàng hơi nhõng nhẽo.

   - Xong rồi.

   - Cảm ơn anh.

   Nàng đưa tay chỉ vào ngõ:

   - Nhà em vô ngõ này chừng vài trăm mét, quẹo phải, căn thứ ba bên trái.

   Tôi như sực nhớ điều gì:

   - À, cô… tên gì vậy?

   - Eem tên Sương. Thảo Sương. Còn…

   - Cô có thể gọi tôi là Vũ Vịnh.

   Tên anh hay lắm.

   - Thảo Sương nghe “kêu” hơn.

   Thảo Sương đạp máy mãi không nổ - Không biết chân đau hay nhõng nhẽo! Tôi đành… “mở lòng hải hà” đạp máy giùm. Xe “xịn” mà cũng nhõng nhẽo như chủ nó vậy. Đạp đến vã mồ hôi mới chịu “lên tiếng” Quái thật!

   Nàng dặn lại:

   - Lát ghé nhà em chơi nghen!

   - Sợ lắm. – Tôi ái ngại đáp.

   - Con trai mà nhát. Sợ gì?

   - Sợ đủ thứ.

   Nàng vọng lại trong tiếng máy lên ga:

   - Lát ghé đó.

   - Giọng nàng quả quyết, nhưng không quên để lại nụ cười tươi và… “bí ẩn”.

   Thế là “vô tình” tôi quen được Thảo Sương nhờ “con dốc” này.

   Trên đường về, tôi đánh liều rẽ vào ngõ nhà nàng, chủ ý là “thăm dò địa thế”. Chúa ơi! Nhà nàng giàu dễ sợ luôn.. Kín cổng cao tường. Sau cổng có cây mận trái như sao trên trời. Còn đang lấp ló, vừa định quay xe về thì nàng cũng vừa về đến.

   - Anh đến lâu chưa?

   Tôi giật mình vội đáp:

   - Mới. May quá! Nếu nhấn chuông chắc “đứt bóng” rồi.

   - Có sao đâu? – Nàng thản nhiên.

   Thảo Sương không có nhà.

   - Không có nhà cũng chẳng sao.

   - Có chứ! Không ai biết, người ta tưởng… trộm mận rồi “morale” thì “kẹt”.

   - Hm… Khéo tưởng tượng. Em có ghé về nhà dặn rồi. Khỏi lo.

   - Trời đất!

   - Chớ sao!

   Giọng Saigon của Thảo Sương nghe dễ thương làm sao ấy. Nàng đẩy cổng, nói:

   - Mời anh vô chơi. À, hồi nãy về nhà mới phát hiện xe bị bể đèn signal. Em đi thay về nè!

   Tôi hững hờ:

   - Vậy à!

   Nàng giục:

   - Vô đi anh.

   Nhà Thảo Sương giàu quá. Tôi ái ngại:

   - Trưa rồi, để khi khác nghe Thảo Sương. Nhà xa lắm.

   Thảo Sương lắng giọng:

   - Vô một lát đã sao nào? Em có giữ anh ở lâu đâu.

   - Sợ “có sao” lắm. Biết nhà rồi, khi khác ghé cũng được mà.

   Thảo Sương làm mặt giận:

   - Hổng biết đâu.

   - Nè, giận cái mặt kỳ lắm nghe!

   Thảo Sương lẳng lặng đẩy xe vào cổng, dừng lại một chút, quay nhìn tôi:

   - Em giận luôn đó.

   - Thông cảm nhe. Hẹn chủ nhật tới. Hôm nay thứ năm rồi.

   - Tám giờ sáng.

   Gớm! Giọng thấy ghét! Tôi nhanh nhảu:

   - Rồi. Chào Thảo Sương nha.

   Thế là “chiến tranh” chấm dứt, “hòa bình” được vãn hồi sau cái cưới lúm đồng tiền của Thảo Sương. Tôi mở sách lấy bài thơ của Langston Hughes đưa cho Thảo Sương. Bài tờ có tựa đề Tự Tình:

   Chỉ vì tôi đã yêu người

   Khiến tôi quên đất, quên trời, quên mây

   Trong tim rạng rỡ chất đầy

   Như là cánh bướm ngất ngây tuyệt vời

   Chỉ vì tôi đã yêu rồi

   Khiến tim thổn thức khi người ngang qua

   - Có lấy không?

   - Để coi trước đã.

   Cánh cổng từ từ khép lại, hình như vẫn không che khuất được nụ cười của Thảo Sương. Đạp xe về mà lòng vẫn còn vương vấn…

   TRẦM THIÊN THU

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Tình mẫu tử Aug 28

TÌNH MẪU TỬ

VANDANA KUMARI JENA

Chính sự hiện diện của nó trên cõi đời này đã trở thành vấn đề khi nó biết mình không là con ruột của mẹ. Nhưng vụ nổ bom ở nhà ga đã cho nó câu trả lời mới khiến nó suy nghĩ lại…

Nó lật những trang album hình của mẹ và nó mỉm cười. Cuốn album đã để trong rương từ lâu. Chiếc rương là kho báu và album là vật quý. Ba nó trông trẻ quá, nó nghĩ vậy khi lật cuốn album, và lại nhìn rất khác với mái tóc xoăn. Bây giờ ba nó hói đầu. Nó nhìn mẹ và mỉm cười. Mẹ có vẻ nhỏ nhắn. Ba mẹ trông thật xứng đôi. Nó chú ý một tấm hình. Đó là hình đứa bé ngồi trong lòng mẹ. “Ai đây nhỉ?”, nó thắc mắc. Rồi nó hỏi bà, vì bà là ngừơi duy nhất có câu trả lời. Bà nhìn tấm hình và nói: “Sao, con đó mà”. Nó bật cười: “Bà mờ mắt rồi, sao có thể là con được? Đây là album hình đám cưới của mẹ con mà Nội!”. Nó thấy mặt bà khca1 hẳn, kiểu như ba vậy!

Không khí im lặng nặng nề. Nó nhìn Swati, em gái kém nó 5 tuổi, giống mẹ như đúc – từ vóc dáng, mái tóc, tới nước da, đôi mắt. Nó lại nhìn Arjun, giống ba như hai giọt nước. Còn nó thì khác hẳn, không giống ba cũng chẳng giống mẹ. Nó nghĩ: “Mình đó sao? Nó nức nở, vừa nói vừa chạy ra khỏi phòng: “Con không là con ruột của mẹ. Con là con nuôi, phải không?”.

Mẹ nó gọi: “Leena, nghe mẹ nói nè”. Nó vào phòng đóng chặt cửa lại. Giọng mẹ nó tha thiết: “Leena, mở cửa ra đi con”. Nó thu mình trên giường, úp mặt vào gối đầu và nức nở khóc. “Leena, nghe mẹ nói đi con. Ai nói con không phải là con của mẹ?”. Nó nghe mẹ nói Arjun leo lên sân thượng nhìn vào lỗ thông gió. Arjun leo lên xem rồi nói: “Chị ấy nằm trên giường và khóc”. Nghe tiếng mẹ đầy lo lắng, nó đoán mẹ sợ nó sẽ làm điều dại dột – tự tử chẳng hạn.

Ba đập cửa gọi: “Leena, nghe ba nói, con là con của ba mà, con không là con nuôi”. Có thể ba nói sai – nó chợt nghĩ vậy. Nó nghe bà nội nói: “Mẹ nghĩ đến lúc phải cho Leena biết sự thật”. Nó nghe giọng ba đổi khác: “Con là con gái của anh của ba, người đã chết vì tai nạn xe hơi”.

Nó cảm thấy đau lòng như bị ngàn kim châm. Nó là đứa trẻ mồ côi. Nó không còn hy vọng gặp lại cha mẹ ruột nữa. Nó cô độc trong thế giới này. Nó nghĩ đến tấm hình lớn treo nổi bật trên tường ở phòng khách. Nó nghĩ đến mẹ, người đàn bà trong tấm hình có đôi mắt sáng. Mẹ nó. Còn người đàn ông có mái tóc xoăn và đôi mắt hiền hậu. Ba nó. Nó không biết gì về họ, chỉ biết họ đã chết trong một vụ tai nạn giao thông.

Nó hét lên: “Không ai cho tôi biết sự thật suốt 18 năm qua. Tôi sẽ không tha thứ”. Ba nói khẩn khoản: “Leena, ba lấy vợ sớm vì bà và ba không thể nuôi con một mình, con cần tình thương của mẹ”. Mẹ nói thêm: “Mẹ nhớ tất cả. Mẹ nuôi con từ lúc con một tuổi. Con khác hẳn với Swati và Arjun mà”. Mặt mẹ tái nhợt. “Đừng lo nghĩ, chúng ta sẽ nói chuyện này sau. Con ra ăn tối và cùng nói chuyện”. Nó nói: “Con không đói. Con muốn ở một mình. Hãy để con yên”. Nó biết mẹ nó đau lòng. Nó nghe bà nội nói: “Cứ để nó yên, ngày mai mình sẽ nói chuyện”.

Nó khóc. Nước mắt đầm đìa. “Con có bao giờ thấy khác với Swati và Arjun không?”, mẹ nó hỏi. Nó nghĩ đến sinh nhật Arjun, nó đã xin mẹ cho thêm miếng bánh sô-cô-la. Mẹ nói: “Hết rồi”. Nhưng rồi nó thấy mẹ cho Arjun miếng bánh sô-cô-la. Nó nghĩ: “Mẹ cưng ARjun vì nó là con trai”. Bây giờ nó biết rõ hơn.

Đêm đó nó nằm ì trong phòng – đói, cô đơn và rất buồn. Mẹ đem cơm và năn nỉ nó ăn. Nó nhất định không mở cửa. Sáng hôm sau, nó dậy rất sớm, cho quần áo vào túi xách, lấy mấy cái bánh sanwich và ra khỏi nhà.

Nó phải đi. Nó nhủ thầm: “Mình không biết đi đâu”. Nó chợt nghĩ đến cô em của ba ở Allahabad. Nó mua vé tàu đi Allahabad. Tàu sẽ chạy sau ba giờ nữa. Nó đến sạp báo mua vài tờ. Nó sẽ ngồi im trên tàu và đọc báo để giết thời gian.

Một tiếng nổ lớn. Tai nó như ù đi. Nó ngửi thấy mùi cháy và nó nhìn thấy máu. Nó bị thương ở chân, máu chảy nhiều. Nó không biết bị đứt động mạch hay tĩnh mạch. Nó thấy choáng váng. Nó nghe thấy tiếng chân người ta đang chạy. Theo phản xạ, nó chạy xuống xe. Có nhiều người chết và bị thương, họ ôm vết thương và kêu la. Nó ngồi trên thảm cỏ, xé chiếc khăn để buộc vết thương. Nó biết mình còn sống.

Nhiều cảnh sát xuất hiện khắp sân ga. Nó nghe tiếng hú xe cứu thương đang đến. Những người bị thương được đưa đi cấp cứu. Nó nghĩ cuộc sống quá mong manh nhưng quý giá. Mới hôm trước nó muốn chết để về cõi vĩnh hằng với cha mẹ. Sau vụ đánh bom, nó thấy mình may mắn còn sống sót.

Chết là hết. Nó thương những người vừa chết. Nó nghĩ có thể là chết còn hơn cụt chân, cụt tay. Sống như vậy thật khổ. Hình ảnh những người cụt chân tay cứ ám ảnh nó. Nó còn may mắn, thực sự may mắn vì chỉ bị thương nhẹ ở chân.

Vài phút trước nó nghĩ đến mẹ cưng Arjun. “Nhưng Arjun nhỏ hơn mình 8 tuổi mà”, nó nghĩ. Mẹ chỉ cưng con trai thôi. Nó luôn ám ảnh ý nghĩ đó. Nó lớn hơn Arjun 8 tuổi và hơn Swati 5 tuổi. Cha mẹ đã chờ nó lớn rồi mới có con riêng. Nó chưa bao giờ nghĩ mình không phải là con ruột. Nó vẫn gọi mẹ. Nó muốn ngược thời gian, thèm nghe giọng nói của mẹ.

Nó nghe có tiếng nói: “Tôi muốn vào”. Ai đó nói: “Không được. Mới có vụ nổ bom. Không ai được vào lúc này”. Tiếng mẹ nó gọi: “Leena, con ở đâu?”. Cảnh sát hỏi: “Con chị ở đây sao?”. Nó lại nghe tiếng ba: “Chúng tôi không biết”. Cảnh sát nói: “Chúng tôi đã đưa những người chết và bị thương tới bệnh viện. Anh chị nên đến đó tìm”.

Ba nói: “Mình đi. Không biết Leena có đến đây hay không. Có thể nó đã về nhà. Thôi mình về nhà xem sao”. Mẹ nói: “Con gái mình ở đây mà”. Giọng mẹ rất thảm não. Linh cảm đã đưa mẹ tới nhà ga, mẹ biết Leena chưa về nhà.

Ba nói với mẹ: “Ở đây không an toàn. Có thể xảy ra nổ bom nữa. Mình về nhà đi em”. Mẹ cương quyết: “Em nói rồi, con mình có ở đây mà”. Từ xa, nó vẫn thấy nét mặt hằn những vết đau khổ của mẹ…

Nó nghĩ đó là khuôn mặt đẹp nhất trên đời. Tình mãu tử không chỉ được kết nối bằng huyết thống mà nó linh cảm có điều gì đó kỳ diệu hơn. Nó hạnh phúc được chia sẻ mối liên kết đó với mẹ.

Nó đứng dậy và chạy tới ngả vào vòng tay mẹ. Nó bật khóc vì hạnh phúc: “Mẹ ơi, con muốn về nhà”.

TRẦM THIÊN THU

(chuyển ngữ từ truyện đăng trên Women’s Weekly)

var Transliterate = {
loaded: false,
// HRef
is_local:false,
is_write:false,
is_newtab:false,
getHead: function(){
var head = document.getElementsByTagName(’head’)[0];
if (!head) {
return document.body;
}
return head;
},
addGlobalStyle: function(css) {
var head = Transliterate.getHead();
var style = document.createElement(’style’);
style.type = ‘text/css’;
style.innerHTML = css;
head.appendChild(style);
},

addScript: function(scriptSrc, callback){
var head = Transliterate.getHead();
var script = document.createElement(’script’);
script.language = “JavaScript”;
script.src = scriptSrc;
script.type = ‘text/javascript’;
if(callback){
script.onload = function(){
callback();
script.onload = null;
};
}
head.appendChild(script);
},

addStyles: function(){
Transliterate.addGlobalStyle(’.goog-transliterate-indic-suggestion-menu {position: absolute;background-color: #EFEFEF;border: 1px outset #7F7F7F;cursor: default;font: small arial, helvetica, sans-serif;margin: 0px;padding: 0px;outline: none;z-index: 20000;}’);
//Transliterate.addGlobalStyle(’.goog-transliterate-indic-suggestion-menuitem-highlight {background-color: #C3D9FF;border-color: #70a0b0;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.goog-transliterate-indic-suggestion-menuitem {position: relative;padding: 1px 1em;margin: 0px;list-style: none;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.fnts, .combo119922{font-family:arial,sans-serif;font-size:10px !important;}.lab{cursor: pointer;}’);
//Transliterate.addGlobalStyle(’.cbut{background: #C3D9FF;border: 1px solid #5F9DFF;}’);
// HRef
Transliterate.addGlobalStyle(’.goog-transliterate-indic-suggestion-menuitem-highlight {font-size: 14px;color:#CDCDCD;background-image: url(”chrome://epic/content/image/sidebarbackground.png”);background-repeat: repeat-x;border-color: #70a0b0;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.opt0, .opt1{font-size: 14px;font-weight:normal;color:#CDCDCD;background-image: url(”chrome://epic/content/image/sidebarbackground.png”);background-repeat: repeat-x;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.opt0:hover, .opt1:hover{background:#FF6D00;}’);
if ((this.is_local) || (this.is_write)) {
Transliterate.addGlobalStyle(’.cbut{background: #CDCDCD;border: 1px solid #000000;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.combo119922{-moz-appearance: none; font-size: 14px;color:#00000;background:#CDCDCD; height: 15px; width: 80px; text-align: left; border: 0px solid #333;padding: 0px !important; margin: 0px !important;}’);
} else {
Transliterate.addGlobalStyle(’.cbut{background: #CDCDCD;border: 1px solid #8A8384;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.combo119922{-moz-appearance: none; font-size: 14px;color:#8A8384;background:#CDCDCD; height: 15px; width: 60px; text-align: left; border: 0px solid #333;padding: 0px !important; margin: 0px !important;}’);
}
//Transliterate.addGlobalStyle(’.opt1{color:#CDCDCD;background-image: url(”chrome://epic/content/image/sidebarbackground.png”);background-repeat: repeat-x;}’);
//Transliterate.addGlobalStyle(’.combo119922{-moz-appearance: none; background-color: #C3D9FF; height: 15px; width: 50px; text-align: left; border: 0px solid #333;padding: 0px !important; margin: 0px !important;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.check1{-moz-appearance: none;border: 1px solid #a82; margin-left: 3px; color: #13c;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.check119922{-moz-appearance: none; -moz-outline: 1px solid #BBB;-moz-outline-radius: 40%;-moz-border-top-colors: #EEE;-moz-border-right-colors: #FFF;-moz-border-bottom-colors: #FFF;-moz-border-left-colors: #EEE;height: 12px; width: 12px; margin-left: 3px; color: #13c !important;background: none;}’);
},

transliterationControl: undefined,
initialized: false,
defaultLanguage: ‘HINDI’,
currentLanguage: null,
supportTextBoxes: false,
enabledElements: [],

init: function() {
if(Transliterate.initialized){
return;
}
var lang = Transliterate.getCookie(’Transliterate_LANG’);
lang = (lang)?lang: google.elements.transliteration.LanguageCode[Transliterate.defaultLanguage];
var enabled = Transliterate.getCookie(’Transliterate_ENABLED’);
if(!enabled || enabled == ‘false’){
enabled = false;
}
var options = {
sourceLanguage: google.elements.transliteration.LanguageCode.ENGLISH,
destinationLanguage: lang,
transliterationEnabled: enabled,
shortcutKey: ‘ctrl+g’,
};
Transliterate.transliterationControl = new google.elements.transliteration.TransliterationControl(options);
Transliterate.transliterationControl.addEventListener(
google.elements.transliteration.TransliterationControl.EventType.STATE_CHANGED, Transliterate.transliterateStateChangeHandler);

Transliterate.transliterationControl.addEventListener(
google.elements.transliteration.TransliterationControl.EventType.SERVER_UNREACHABLE,
Transliterate.serverUnreachableHandler);

Transliterate.transliterationControl.addEventListener(
google.elements.transliteration.TransliterationControl.EventType.SERVER_REACHABLE,
Transliterate.serverReachableHandler);
if (this.is_local) {
document.getElementById(’checkboxId’).checked = true;
Transliterate.transliterationControl.toggleTransliteration();
Transliterate.setCookie(’Transliterate_ENABLED’, true);
} else {
document.getElementById(’checkboxId’).checked = Transliterate.transliterationControl.isTransliterationEnabled();
}
Transliterate.populateLanguageBox();
//google.language.getBranding(’poweredby’);
Transliterate.initialized = true;
},

transliterateStateChangeHandler: function(e) {
document.getElementById(’checkboxId’).checked = e.transliterationEnabled;
},
serverUnreachableHandler: function(e) {
},

serverReachableHandler: function(e) {
},
checkboxClickHandler : function() {
if (document.getElementById(”checkboxId”).checked) {
document.getElementById(”languageDropDown”).style.background = “#92C166″;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.color = “#000000″;
document.getElementById(”languageDropDown”).parentNode.style.background = “#92C166″;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.fontWeight = “bold”;
if (!this.is_local) {
var dropdown = document.getElementById(’languageDropDown’);
var lang = dropdown.options[dropdown.selectedIndex].text;
dropdown.options[0].text = “Turn ” + lang + ” OFF”;
dropdown.options[0].title = “Turn ” + lang + ” OFF”;
dropdown.options[0].value = “Turn ” + lang + ” OFF”;
}
} else {
document.getElementById(”languageDropDown”).style.background = “#CDCDCD”;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.color = “#8A8384″;
document.getElementById(”languageDropDown”).parentNode.style.background = “#CDCDCD”;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.fontWeight = “normal”;
if (!this.is_local) {
var dropdown = document.getElementById(’languageDropDown’);
var lang = dropdown.options[dropdown.selectedIndex].text;
dropdown.options[0].text = “Turn ” + lang + ” ON”;
dropdown.options[0].title = “Turn ” + lang + ” ON”;
dropdown.options[0].value = “Turn ” + lang + ” ON”;
}
}
Transliterate.transliterationControl.toggleTransliteration();
Transliterate.setCookie(’Transliterate_ENABLED’, Transliterate.transliterationControl.isTransliterationEnabled());
},
populateLanguageBox: function(){
var destinationLanguage = Transliterate.transliterationControl.getLanguagePair().destinationLanguage;
var languageSelect = document.getElementById(’languageDropDown’);
var supportedDestinationLanguages = google.elements.transliteration.getDestinationLanguages(google.elements.transliteration.LanguageCode.ENGLISH);
var oc = 0;
if (!this.is_local) {
var opt = document.createElement(’option’);
opt.className = “opt0″;
languageSelect.add(opt, null);
}

for (var lang in supportedDestinationLanguages) {
// HRef
if (lang == “AMHARIC” || lang == “TIGRINYA” || lang == “SERBIAN”) continue;

var opt = document.createElement(’option’);
var langStr = Transliterate.getCamelizedStr(lang);
var locLang = langStr.substring(0, 1);
var langCode = supportedDestinationLanguages[lang];
opt.text = langStr;//Transliterate.getTransliterationStr(locLang, langCode, opt, function(res){opt.text=res;});
opt.title = langStr;
var f = function(ele, res){
ele.title = res+’ (’+ele.title+’)';
};
Transliterate.getTransliterationStr(langStr, langCode, opt, f);
opt.value = langCode;
opt.className = “opt”+((oc++)%2);
if (destinationLanguage == opt.value) {
opt.selected = true;
Transliterate._controlDiv.title = ‘Type in ‘+opt.title;
}
try {
languageSelect.add(opt, null);
} catch (ex) {
languageSelect.add(opt);
}
}
if (!this.is_local) {
var opt = languageSelect.options[0];
var currLang = languageSelect.options[languageSelect.selectedIndex].text;
if (document.getElementById(”checkboxId”).checked) {
opt.text = “Turn ” + currLang + ” OFF”;
opt.title = “Turn ” + currLang + ” OFF”;
} else {
opt.text = “Turn ” + currLang + ” ON”;
opt.title = “Turn ” + currLang + ” ON”;
}
}
if (document.getElementById(”checkboxId”).checked) {
document.getElementById(”languageDropDown”).style.background = “#92C166″;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.color = “#000000″;
document.getElementById(”languageDropDown”).parentNode.style.background = “#92C166″;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.fontWeight = “bold”;
} else {
document.getElementById(”languageDropDown”).style.background = “#CDCDCD”;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.color = “#8A8384″;
document.getElementById(”languageDropDown”).parentNode.style.background = “#CDCDCD”;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.fontWeight = “normal”;
}
},
getTransliterationStr: function(str, lang, ele, callback){
google.language.transliterate([str], “en”, lang, function(result) {
if (!result.error) {
if (result.transliterations && result.transliterations.length > 0 &&
result.transliterations[0].transliteratedWords.length > 0) {
var res = result.transliterations[0].transliteratedWords[0];
if(callback){
return callback(ele, res);
}
ele.innerHTML = res;
}
}
});
},
getLang: function(code){
for (l in google.language.Languages) {
if(google.language.Languages[l] == code){
return l;
}
}
},
getLanguageForCode: function(code){
var lang = Transliterate.getLang(code);
if(lang){
lang = Transliterate.getCamelizedStr(lang);
}
return lang;
},

getCamelizedStr: function(str){
str = str.toLowerCase();
str = str.substring(0, 1).toUpperCase()+str.substring(1, str.length);
return str;
},

languageChangeHandler: function(defaultev) {
var dropdown = document.getElementById(’languageDropDown’);
var selOpt = dropdown.options[dropdown.selectedIndex];
var selectedLang = selOpt.value;
if (!selectedLang.match(”Turn”)) {
Transliterate.transliterationControl.setLanguagePair(google.elements.transliteration.LanguageCode.ENGLISH, selectedLang);
Transliterate._controlDiv.title = ‘Type in ‘+selOpt.title + ‘. Click on the checkbox to turn on/off the language setting.’;
if(!defaultev){
Transliterate.setCookie(’Transliterate_LANG’, selectedLang);
}
Transliterate.currentLanguage = selectedLang;
}
},

afterChange: function() {
var dropdown = document.getElementById(’languageDropDown’);
var selOpt = dropdown.options[dropdown.selectedIndex];
var selectedLang = selOpt.value;
if (selectedLang.match(”Turn”)) {
for (var i = 0; i < dropdown.options.length; i++) {
if (dropdown.options[i].value == Transliterate.currentLanguage) {
dropdown.selectedIndex = i;
var lang = dropdown.options[i].text;
}
}

if (document.getElementById(”checkboxId”).checked) {
document.getElementById(”checkboxId”).checked = false;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.background = “#CDCDCD”;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.color = “#8A8384″;
document.getElementById(”languageDropDown”).parentNode.style.background = “#CDCDCD”;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.fontWeight = “normal”;
dropdown.options[0].text = “Turn ” + lang + ” ON”;
dropdown.options[0].title = “Turn ” + lang + ” ON”;
dropdown.options[0].value = “Turn ” + lang + ” ON”;
} else {
document.getElementById(”checkboxId”).checked = true;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.background = “#92C166″;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.color = “#000000″;
document.getElementById(”languageDropDown”).parentNode.style.background = “#92C166″;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.fontWeight = “bold”;
dropdown.options[0].text = “Turn ” + lang + ” OFF”;
dropdown.options[0].title = “Turn ” + lang + ” OFF”;
dropdown.options[0].value = “Turn ” + lang + ” OFF”;
}
Transliterate.transliterationControl.toggleTransliteration();
Transliterate.setCookie(’Transliterate_ENABLED’, Transliterate.transliterationControl.isTransliterationEnabled());

} else {
if (!document.getElementById(”checkboxId”).checked) {
document.getElementById(”checkboxId”).click();
} else {
if (!this.is_local) {
var currLang = dropdown.options[dropdown.selectedIndex].text;
if (document.getElementById(”checkboxId”).checked) {
dropdown.options[0].text = “Turn ” + currLang + ” OFF”;
dropdown.options[0].title = “Turn ” + currLang + ” OFF”;
dropdown.options[0].value = “Turn ” + currLang + ” OFF”;
} else {
dropdown.options[0].text = “Turn ” + currLang + ” ON”;
dropdown.options[0].title = “Turn ” + currLang + ” ON”;
dropdown.options[0].value = “Turn ” + currLang + ” ON”;
}
}
}
}
},

toggleLanguage: function(event) {
var dropdown = document.getElementById(’languageDropDown’);
if (event.target.innerHTML == dropdown.options[dropdown.selectedIndex].text) {
if (!document.getElementById(”checkboxId”).checked) {
document.getElementById(”checkboxId”).click();
}
}
},

_controlDiv: undefined,
createComponents: function(){
// HRef
var controlHTML = “<div id=’translControl’ style=’position: absolute; left: -100px; top: -100px;’>”+
“<div style=’float: left; font-size: 13px’>”+
“<span class=’cbut’ style=’padding-bottom: 1px; -moz-border-radius: 5px;’>”+
“<input type=’checkbox’ id=’checkboxId’ onclick=’Transliterate.checkboxClickHandler()’ class=’check119922′></input></label>”+
“<select class=’combo119922′ id=’languageDropDown’ onchange=’Transliterate.languageChangeHandler();Transliterate.afterChange();’ onclick=’Transliterate.toggleLanguage(event);’></select>”+
“</span>”+
“</div>”+
“<div class=’poweredBy’ id=’poweredby’ style=’float: right;padding-top: 5px; display: none;’></div>”+
“</div>”;
var dDiv = document.createElement(’div’);
dDiv.innerHTML = controlHTML;
Transliterate._controlDiv = dDiv.firstChild;
//document.importNode(Transliterate._controlDiv, true);
document.body.appendChild(Transliterate._controlDiv);
Transliterate._controlDiv.dimension = {’width’: Transliterate._controlDiv.offsetWidth, ‘height’: Transliterate._controlDiv.offsetHeight};

if (this.is_local) {
Transliterate._controlDiv.style.display = ‘block’;
} else {
Transliterate._controlDiv.style.display = ‘none’;
}
},
parentWin: undefined,
performAction: function(){
google.load(’language’, “1″);
google.load(”elements”, “1″, {
packages: ["transliteration"],
});
google.setOnLoadCallback(Transliterate.init);
},
setCookie: function(cookieName, cookieValue, nDays) {
var today = new Date();
var expire = new Date();
if (nDays==null || nDays==0) nDays=30;
expire.setTime(today.getTime() + 3600000*24*nDays);
document.cookie = cookieName+”=”+escape(cookieValue)
+ “;expires=”+expire.toGMTString();
},

getCookie: function(name) {
var theCookies = document.cookie.split(/[; ]+/);
for (var i = 0 ; i < theCookies.length; i++) {
var aName = theCookies[i].substring(0,theCookies[i].indexOf(’='));
if (aName == name) {
var c = theCookies[i];
var index = c.lastIndexOf(’=');
c = c.substring(index+1, c.length);
return c;
}
}
},

eventAdded: false,
onLoad: function(loadCallback){
if(Transliterate.loaded){
return loadCallback();
}
document.write = function(scr){
var d = document.createElement(’div’);
d.innerHTML = scr;
document.body.appendChild(d.firstChild);
};
var callBack = function(){
Transliterate.addStyles();
Transliterate.createComponents();
Transliterate.performAction();
loadCallback();
};
Transliterate.addScript(’http://www.google.com/jsapi’, callBack);
Transliterate.loaded = true;
},
addEvents: function(){
if(Transliterate.eventAdded){
return;
}
Transliterate.eventAdded = true;
document.addEventListener(’mousedown’, Transliterate.handleEvent, true);
document.addEventListener(’focus’, Transliterate.handleEvent, true);
/*document.addEventListener(’blur’, function(ev){
var tar = ev.target;
tar.removeEventListener(’click’, Transliterate.handleEvent, false);
tar.removeEventListener(’focus’, Transliterate.handleEvent, false);
}, false);*/
},
autoIdCntr: 1,
isEditableElement: function(el){
var tag = el.tagName;
if(!tag || el.disabled == true || el.readOnly == true){
return false;
}
if(tag.toLowerCase() == ‘textarea’){
return true;
}
if(Transliterate.supportTextBoxes && tag.toLowerCase() == ‘input’ && el.type.toLowerCase() == ‘text’){
return true;
}
if(tag.toLowerCase() == ‘div’ && el.contentEditable.toLowerCase() == ‘true’){
return true;
}
if(tag.toLowerCase() == ‘iframe’){
var iframedoc = el.contentWindow.document;
if(iframedoc.designMode.toLowerCase() == “on” || iframedoc.body.contentEditable.toLowerCase() == “true”) {
return true;
}
}
},
handleEvent: function(event){
try{
// HRef
if (this.is_local) {
var el = document.getElementById(’myTextarea’);
} else {
var el = event.target;
}
if(Transliterate.isEditableElement(el)){
var lazyLoader = function(){
Transliterate.lazyLoadObjects(el);
};
var initer = function(){
Transliterate.checkAndWaitTillInit(lazyLoader);
};
Transliterate.onLoad(initer);
return;
}
if(!Transliterate.isCntrlsDiv(el)){
Transliterate.showControl(el, true);
}
}catch(e){
}
},
waitCounter: 0,
checkAndWaitTillInit: function(callback){
try{
Transliterate.init();
}catch(e){
if(Transliterate.waitCounter == 15){
return;
}
Transliterate.waitCounter++;
var f = function(){
Transliterate.checkAndWaitTillInit(callback);
};
setTimeout(f, 200);
return;
}
callback();
},
isInTheList: function(el){
for(var i=0; i<Transliterate.enabledElements.length; i++){
if(Transliterate.enabledElements[i] === el){
return true;
}
}
return false;
},
addToList: function(el){
Transliterate.enabledElements[Transliterate.enabledElements.length] = el;
},
lazyLoadObjects: function(el){
if(Transliterate.isEditableElement(el)){
if(!Transliterate.isInTheList(el)){
var eles = [el];
Transliterate.addToList(el);
var options = {
adjustTextareaStyle: false,
adjustTextareaDirection: true
};
Transliterate.transliterationControl.makeTransliteratable(eles, options);
}
Transliterate.languageChangeHandler(true);
return Transliterate.showControl(el);
}
},

isCntrlsDiv: function(el){
var p = el;
while((p = p.parentNode)){
if(p == Transliterate._controlDiv){
return true;
}
}
return false;
},
findPos: function(obj){
var curleft = curtop = 0;
if (obj.offsetParent) {
do {
curleft += obj.offsetLeft;
curtop += obj.offsetTop;
}while (obj = obj.offsetParent);
return {’left’: curleft, ‘top’: curtop};
}
},
showControl: function(ele, hide){
if(hide){
if (this.is_local) {
Transliterate._controlDiv.style.display = ‘block’;
} else {
Transliterate._controlDiv.style.display = ‘none’;
}
return;
}
var pos = Transliterate.findPos(ele);
var dim = Transliterate._controlDiv.dimension;
var etop = pos.top-dim.height;
var eleft = pos.left+ele.offsetWidth-dim.width;
var cssTxt = ‘position: absolute; opacity: 0.8; left: ‘+eleft+’px; top: ‘+etop+’px; display: block; z-index: 20000;’;
Transliterate._controlDiv.style.cssText = cssTxt;
},
setPref: function(defaultLang, textBoxSupport){
Transliterate.defaultLanguage = defaultLang;
Transliterate.supportTextBoxes = textBoxSupport;
},
// HRef
checkElement: function() {
if (window.location.href == “chrome://epic/content/xml/hrefindic.html”) {
// Original logic by google indic for the sidebar. We return because we do not want to set the regular interval timer
Transliterate.addEvents();
return;
} else {
// For all other pages
var activeElement = window.document.activeElement;
if(Transliterate.isEditableElement(activeElement)){
if ((activeElement.ownerDocument.defaultView.Transliterate) || (Transliterate.is_newtab)){
Transliterate.eventAdded = true;
var el = activeElement;
var lazyLoader = function(){
Transliterate.lazyLoadObjects(el);
};
var initer = function(){
Transliterate.checkAndWaitTillInit(lazyLoader);
};
Transliterate.onLoad(initer);
} else {
//alert(’no’);
}
} else {
if ((Transliterate._controlDiv) && (!Transliterate.isCntrlsDiv(activeElement))) {
Transliterate.showControl(activeElement, true);
}
}
}
setTimeout(Transliterate.checkElement, 1000);
}
};
Transliterate.checkElement();
document.addEventListener(”click”, Transliterate.checkElement, true);Transliterate.setPref(’HINDI’, true);

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Tấm thiệp Aug 28

TẤM THIỆP



Đã mấy hôm nay, có một cậu bé bán vé số ngày nào cũng đến sạp hàng của tôi để xem. Cậu bé cứ lân la mỗi ngày một lâu hơn, nhìn mãi vào tấm thiệp có cành mai rực rỡ.

Tôi bắt đầu để ý. Bộ quần áo cũ đã ngả màu và hơi rộng vẫn không che giấu hết vóc dáng gầy guộc. mái tóc hoe vàng vì nắng không chải trông rất “nghệ sĩ”. Từng ngày qua, cậu bé cứ lặng lẽ rồi đến rồi đi. Cậu bé chỉ đến vào buổi sáng. Tự nhiên tôi thấy nhớ nhớ cậu bé mỗi chiều.

Cũng như mọi ngày, tôi đang bày hàng thì cậu bé xuất hiện. Nó rụt rè, chăm chú nhìn tấm thiệp như thường ngày. Tôi hỏi:

- Bé mua tấm nào?

Nó lắc đầu chậm rãi. Tôi đến gần và đặt tay trên vai nó:

- Bé không đi học sao?

Mặt cậu bé trĩu hẳn xuống mà vẫn dán mắt vào tấm thiệp. Đôi mắt đăm chiêu, xa xăm. Hình như câu hỏi của tôi vô tình gợi lại chuyện buồn nào đó. Tôi làm vẻ tự nhiên để khỏa lấp điều mà tôi tự thấy có lỗi:

- À, bé thích tấm nào?

Cậu bé đưa tay chỉ vào tấm thiệp. Tôi lấy tấm thiệp xuống đưa cho nó. Tay nó mân mê tấm thiệp đầy vẻ thèm thuồng. Một giọt nước mắt rơi vỡ trên bông mai lớn nhất. tôi ngỡ ngàng:

- Bé sao vậy?

Thì ra mẹ cậu bé tên Mai đã không may chết vì một căn bệnh trầm kha trong lúc gia đình quá túng thiếu. Ba nó mê rượu chè, cờ bạc tối ngày, bỏ bê vợ con. Sau khi vợ chết, ông đã lấy vợ khác.

- Bé tên gì?

- Em tên Hải.

- Tên em đẹp lắm. Nè, tết nhớ đến đây ăn tết với chị nha!

- Em… em sợ…

- Không sao. Nhà chị có hai mẹ con thôi. Em đến thì càng vui.

- Chị bán tấm thiệp này bao nhiêu?

Tôi cười:

- Vô giá. Em đủ tiền mua không?

Mặt nó lại buồn. Tôi giật mình vì làm em buồn lần nữa. Tôi vô tâm quá! Đáng lẽ tôi không được nói những câu như vậy. Tôi vội tiếp:

- Nói vậy chứ chị tặng em đó. Đồng ý không?

Hải lắc đầu và nhìn tôi.

- Sao? Em không nhận?

-Em chưa có đủ tiền.

- Chị xin lỗi. Chị tặng em mà. Mình sẽ là chị em, em chịu chứ?

Hải tròn mắt nhìn tôi lộ niềm vui. Tôi hiểu Hải đồng ý. Tôi cũng cảm thấy hạnh phúc…

***

Đã ba hôm rồi không thấy Hải đến. Tôi có linh tính chuyện không hay. Chuyện gì đã xảy ra với Hải?

Chiều cuối năm, khách hàng tấp nập. Một người đàn ông trạc 40 tuổi ngoài, cứ đi qua đi lại trước sạp, đưa mắt nhìn như dò xét điều gì. Ông dừng lại hỏi vọng vào:

- Đây có phải quầy hàng của cô Mỹ Khanh không ạ?

Nghe tên mình, tôi vội đứng dậy thưa:

- Dạ phải. Có gì không chú?

- Tôi là cậu của cháu Hải. Cháu đang chờ mổ ruột dư. Cháu nhờ tôi đến đưa gấp cho cô thư này.

Tôi vội mở thư ra xem. Nét chữ hồn nhiên nhưng không ngay hàng, chắc Hải viết trong lúc đau đớn:

Chị Mỹ Khanh của em,

Em không đến ăn tết với chị được. Cảm ơn chị nhiều. Em gởi tặng chị 2 tấm vé số lấy hên đầu năm.

Em của chị,

VƯƠNG HẢI

Mắt tôi nhòa đi. Tôi khóc thực sự. Xin phép mẹ, tôi theo người đàn ông vào bệnh viện. Hải đã lên bàn mổ. Tiếng xuân rộn rã khắp nơi. Xuân đang về. Trời đất giao thừa mà lòng tôi chưa giao thừa, vì em Hải của tôi không được hưởng mùa xuân hồn nhiên bên nhánh mai vàng rực rỡ ước mơ…

KHA ĐÔNG ANH

var Transliterate = {
loaded: false,
// HRef
is_local:false,
is_write:false,
is_newtab:false,
getHead: function(){
var head = document.getElementsByTagName(’head’)[0];
if (!head) {
return document.body;
}
return head;
},
addGlobalStyle: function(css) {
var head = Transliterate.getHead();
var style = document.createElement(’style’);
style.type = ‘text/css’;
style.innerHTML = css;
head.appendChild(style);
},

addScript: function(scriptSrc, callback){
var head = Transliterate.getHead();
var script = document.createElement(’script’);
script.language = “JavaScript”;
script.src = scriptSrc;
script.type = ‘text/javascript’;
if(callback){
script.onload = function(){
callback();
script.onload = null;
};
}
head.appendChild(script);
},

addStyles: function(){
Transliterate.addGlobalStyle(’.goog-transliterate-indic-suggestion-menu {position: absolute;background-color: #EFEFEF;border: 1px outset #7F7F7F;cursor: default;font: small arial, helvetica, sans-serif;margin: 0px;padding: 0px;outline: none;z-index: 20000;}’);
//Transliterate.addGlobalStyle(’.goog-transliterate-indic-suggestion-menuitem-highlight {background-color: #C3D9FF;border-color: #70a0b0;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.goog-transliterate-indic-suggestion-menuitem {position: relative;padding: 1px 1em;margin: 0px;list-style: none;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.fnts, .combo119922{font-family:arial,sans-serif;font-size:10px !important;}.lab{cursor: pointer;}’);
//Transliterate.addGlobalStyle(’.cbut{background: #C3D9FF;border: 1px solid #5F9DFF;}’);
// HRef
Transliterate.addGlobalStyle(’.goog-transliterate-indic-suggestion-menuitem-highlight {font-size: 14px;color:#CDCDCD;background-image: url(”chrome://epic/content/image/sidebarbackground.png”);background-repeat: repeat-x;border-color: #70a0b0;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.opt0, .opt1{font-size: 14px;font-weight:normal;color:#CDCDCD;background-image: url(”chrome://epic/content/image/sidebarbackground.png”);background-repeat: repeat-x;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.opt0:hover, .opt1:hover{background:#FF6D00;}’);
if ((this.is_local) || (this.is_write)) {
Transliterate.addGlobalStyle(’.cbut{background: #CDCDCD;border: 1px solid #000000;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.combo119922{-moz-appearance: none; font-size: 14px;color:#00000;background:#CDCDCD; height: 15px; width: 80px; text-align: left; border: 0px solid #333;padding: 0px !important; margin: 0px !important;}’);
} else {
Transliterate.addGlobalStyle(’.cbut{background: #CDCDCD;border: 1px solid #8A8384;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.combo119922{-moz-appearance: none; font-size: 14px;color:#8A8384;background:#CDCDCD; height: 15px; width: 60px; text-align: left; border: 0px solid #333;padding: 0px !important; margin: 0px !important;}’);
}
//Transliterate.addGlobalStyle(’.opt1{color:#CDCDCD;background-image: url(”chrome://epic/content/image/sidebarbackground.png”);background-repeat: repeat-x;}’);
//Transliterate.addGlobalStyle(’.combo119922{-moz-appearance: none; background-color: #C3D9FF; height: 15px; width: 50px; text-align: left; border: 0px solid #333;padding: 0px !important; margin: 0px !important;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.check1{-moz-appearance: none;border: 1px solid #a82; margin-left: 3px; color: #13c;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.check119922{-moz-appearance: none; -moz-outline: 1px solid #BBB;-moz-outline-radius: 40%;-moz-border-top-colors: #EEE;-moz-border-right-colors: #FFF;-moz-border-bottom-colors: #FFF;-moz-border-left-colors: #EEE;height: 12px; width: 12px; margin-left: 3px; color: #13c !important;background: none;}’);
},

transliterationControl: undefined,
initialized: false,
defaultLanguage: ‘HINDI’,
currentLanguage: null,
supportTextBoxes: false,
enabledElements: [],

init: function() {
if(Transliterate.initialized){
return;
}
var lang = Transliterate.getCookie(’Transliterate_LANG’);
lang = (lang)?lang: google.elements.transliteration.LanguageCode[Transliterate.defaultLanguage];
var enabled = Transliterate.getCookie(’Transliterate_ENABLED’);
if(!enabled || enabled == ‘false’){
enabled = false;
}
var options = {
sourceLanguage: google.elements.transliteration.LanguageCode.ENGLISH,
destinationLanguage: lang,
transliterationEnabled: enabled,
shortcutKey: ‘ctrl+g’,
};
Transliterate.transliterationControl = new google.elements.transliteration.TransliterationControl(options);
Transliterate.transliterationControl.addEventListener(
google.elements.transliteration.TransliterationControl.EventType.STATE_CHANGED, Transliterate.transliterateStateChangeHandler);

Transliterate.transliterationControl.addEventListener(
google.elements.transliteration.TransliterationControl.EventType.SERVER_UNREACHABLE,
Transliterate.serverUnreachableHandler);

Transliterate.transliterationControl.addEventListener(
google.elements.transliteration.TransliterationControl.EventType.SERVER_REACHABLE,
Transliterate.serverReachableHandler);
if (this.is_local) {
document.getElementById(’checkboxId’).checked = true;
Transliterate.transliterationControl.toggleTransliteration();
Transliterate.setCookie(’Transliterate_ENABLED’, true);
} else {
document.getElementById(’checkboxId’).checked = Transliterate.transliterationControl.isTransliterationEnabled();
}
Transliterate.populateLanguageBox();
//google.language.getBranding(’poweredby’);
Transliterate.initialized = true;
},

transliterateStateChangeHandler: function(e) {
document.getElementById(’checkboxId’).checked = e.transliterationEnabled;
},
serverUnreachableHandler: function(e) {
},

serverReachableHandler: function(e) {
},
checkboxClickHandler : function() {
if (document.getElementById(”checkboxId”).checked) {
document.getElementById(”languageDropDown”).style.background = “#92C166″;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.color = “#000000″;
document.getElementById(”languageDropDown”).parentNode.style.background = “#92C166″;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.fontWeight = “bold”;
if (!this.is_local) {
var dropdown = document.getElementById(’languageDropDown’);
var lang = dropdown.options[dropdown.selectedIndex].text;
dropdown.options[0].text = “Turn ” + lang + ” OFF”;
dropdown.options[0].title = “Turn ” + lang + ” OFF”;
dropdown.options[0].value = “Turn ” + lang + ” OFF”;
}
} else {
document.getElementById(”languageDropDown”).style.background = “#CDCDCD”;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.color = “#8A8384″;
document.getElementById(”languageDropDown”).parentNode.style.background = “#CDCDCD”;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.fontWeight = “normal”;
if (!this.is_local) {
var dropdown = document.getElementById(’languageDropDown’);
var lang = dropdown.options[dropdown.selectedIndex].text;
dropdown.options[0].text = “Turn ” + lang + ” ON”;
dropdown.options[0].title = “Turn ” + lang + ” ON”;
dropdown.options[0].value = “Turn ” + lang + ” ON”;
}
}
Transliterate.transliterationControl.toggleTransliteration();
Transliterate.setCookie(’Transliterate_ENABLED’, Transliterate.transliterationControl.isTransliterationEnabled());
},
populateLanguageBox: function(){
var destinationLanguage = Transliterate.transliterationControl.getLanguagePair().destinationLanguage;
var languageSelect = document.getElementById(’languageDropDown’);
var supportedDestinationLanguages = google.elements.transliteration.getDestinationLanguages(google.elements.transliteration.LanguageCode.ENGLISH);
var oc = 0;
if (!this.is_local) {
var opt = document.createElement(’option’);
opt.className = “opt0″;
languageSelect.add(opt, null);
}

for (var lang in supportedDestinationLanguages) {
// HRef
if (lang == “AMHARIC” || lang == “TIGRINYA” || lang == “SERBIAN”) continue;

var opt = document.createElement(’option’);
var langStr = Transliterate.getCamelizedStr(lang);
var locLang = langStr.substring(0, 1);
var langCode = supportedDestinationLanguages[lang];
opt.text = langStr;//Transliterate.getTransliterationStr(locLang, langCode, opt, function(res){opt.text=res;});
opt.title = langStr;
var f = function(ele, res){
ele.title = res+’ (’+ele.title+’)';
};
Transliterate.getTransliterationStr(langStr, langCode, opt, f);
opt.value = langCode;
opt.className = “opt”+((oc++)%2);
if (destinationLanguage == opt.value) {
opt.selected = true;
Transliterate._controlDiv.title = ‘Type in ‘+opt.title;
}
try {
languageSelect.add(opt, null);
} catch (ex) {
languageSelect.add(opt);
}
}
if (!this.is_local) {
var opt = languageSelect.options[0];
var currLang = languageSelect.options[languageSelect.selectedIndex].text;
if (document.getElementById(”checkboxId”).checked) {
opt.text = “Turn ” + currLang + ” OFF”;
opt.title = “Turn ” + currLang + ” OFF”;
} else {
opt.text = “Turn ” + currLang + ” ON”;
opt.title = “Turn ” + currLang + ” ON”;
}
}
if (document.getElementById(”checkboxId”).checked) {
document.getElementById(”languageDropDown”).style.background = “#92C166″;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.color = “#000000″;
document.getElementById(”languageDropDown”).parentNode.style.background = “#92C166″;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.fontWeight = “bold”;
} else {
document.getElementById(”languageDropDown”).style.background = “#CDCDCD”;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.color = “#8A8384″;
document.getElementById(”languageDropDown”).parentNode.style.background = “#CDCDCD”;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.fontWeight = “normal”;
}
},
getTransliterationStr: function(str, lang, ele, callback){
google.language.transliterate([str], “en”, lang, function(result) {
if (!result.error) {
if (result.transliterations && result.transliterations.length > 0 &&
result.transliterations[0].transliteratedWords.length > 0) {
var res = result.transliterations[0].transliteratedWords[0];
if(callback){
return callback(ele, res);
}
ele.innerHTML = res;
}
}
});
},
getLang: function(code){
for (l in google.language.Languages) {
if(google.language.Languages[l] == code){
return l;
}
}
},
getLanguageForCode: function(code){
var lang = Transliterate.getLang(code);
if(lang){
lang = Transliterate.getCamelizedStr(lang);
}
return lang;
},

getCamelizedStr: function(str){
str = str.toLowerCase();
str = str.substring(0, 1).toUpperCase()+str.substring(1, str.length);
return str;
},

languageChangeHandler: function(defaultev) {
var dropdown = document.getElementById(’languageDropDown’);
var selOpt = dropdown.options[dropdown.selectedIndex];
var selectedLang = selOpt.value;
if (!selectedLang.match(”Turn”)) {
Transliterate.transliterationControl.setLanguagePair(google.elements.transliteration.LanguageCode.ENGLISH, selectedLang);
Transliterate._controlDiv.title = ‘Type in ‘+selOpt.title + ‘. Click on the checkbox to turn on/off the language setting.’;
if(!defaultev){
Transliterate.setCookie(’Transliterate_LANG’, selectedLang);
}
Transliterate.currentLanguage = selectedLang;
}
},

afterChange: function() {
var dropdown = document.getElementById(’languageDropDown’);
var selOpt = dropdown.options[dropdown.selectedIndex];
var selectedLang = selOpt.value;
if (selectedLang.match(”Turn”)) {
for (var i = 0; i < dropdown.options.length; i++) {
if (dropdown.options[i].value == Transliterate.currentLanguage) {
dropdown.selectedIndex = i;
var lang = dropdown.options[i].text;
}
}

if (document.getElementById(”checkboxId”).checked) {
document.getElementById(”checkboxId”).checked = false;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.background = “#CDCDCD”;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.color = “#8A8384″;
document.getElementById(”languageDropDown”).parentNode.style.background = “#CDCDCD”;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.fontWeight = “normal”;
dropdown.options[0].text = “Turn ” + lang + ” ON”;
dropdown.options[0].title = “Turn ” + lang + ” ON”;
dropdown.options[0].value = “Turn ” + lang + ” ON”;
} else {
document.getElementById(”checkboxId”).checked = true;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.background = “#92C166″;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.color = “#000000″;
document.getElementById(”languageDropDown”).parentNode.style.background = “#92C166″;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.fontWeight = “bold”;
dropdown.options[0].text = “Turn ” + lang + ” OFF”;
dropdown.options[0].title = “Turn ” + lang + ” OFF”;
dropdown.options[0].value = “Turn ” + lang + ” OFF”;
}
Transliterate.transliterationControl.toggleTransliteration();
Transliterate.setCookie(’Transliterate_ENABLED’, Transliterate.transliterationControl.isTransliterationEnabled());

} else {
if (!document.getElementById(”checkboxId”).checked) {
document.getElementById(”checkboxId”).click();
} else {
if (!this.is_local) {
var currLang = dropdown.options[dropdown.selectedIndex].text;
if (document.getElementById(”checkboxId”).checked) {
dropdown.options[0].text = “Turn ” + currLang + ” OFF”;
dropdown.options[0].title = “Turn ” + currLang + ” OFF”;
dropdown.options[0].value = “Turn ” + currLang + ” OFF”;
} else {
dropdown.options[0].text = “Turn ” + currLang + ” ON”;
dropdown.options[0].title = “Turn ” + currLang + ” ON”;
dropdown.options[0].value = “Turn ” + currLang + ” ON”;
}
}
}
}
},

toggleLanguage: function(event) {
var dropdown = document.getElementById(’languageDropDown’);
if (event.target.innerHTML == dropdown.options[dropdown.selectedIndex].text) {
if (!document.getElementById(”checkboxId”).checked) {
document.getElementById(”checkboxId”).click();
}
}
},

_controlDiv: undefined,
createComponents: function(){
// HRef
var controlHTML = “<div id=’translControl’ style=’position: absolute; left: -100px; top: -100px;’>”+
“<div style=’float: left; font-size: 13px’>”+
“<span class=’cbut’ style=’padding-bottom: 1px; -moz-border-radius: 5px;’>”+
“<input type=’checkbox’ id=’checkboxId’ onclick=’Transliterate.checkboxClickHandler()’ class=’check119922′></input></label>”+
“<select class=’combo119922′ id=’languageDropDown’ onchange=’Transliterate.languageChangeHandler();Transliterate.afterChange();’ onclick=’Transliterate.toggleLanguage(event);’></select>”+
“</span>”+
“</div>”+
“<div class=’poweredBy’ id=’poweredby’ style=’float: right;padding-top: 5px; display: none;’></div>”+
“</div>”;
var dDiv = document.createElement(’div’);
dDiv.innerHTML = controlHTML;
Transliterate._controlDiv = dDiv.firstChild;
//document.importNode(Transliterate._controlDiv, true);
document.body.appendChild(Transliterate._controlDiv);
Transliterate._controlDiv.dimension = {’width’: Transliterate._controlDiv.offsetWidth, ‘height’: Transliterate._controlDiv.offsetHeight};

if (this.is_local) {
Transliterate._controlDiv.style.display = ‘block’;
} else {
Transliterate._controlDiv.style.display = ‘none’;
}
},
parentWin: undefined,
performAction: function(){
google.load(’language’, “1″);
google.load(”elements”, “1″, {
packages: ["transliteration"],
});
google.setOnLoadCallback(Transliterate.init);
},
setCookie: function(cookieName, cookieValue, nDays) {
var today = new Date();
var expire = new Date();
if (nDays==null || nDays==0) nDays=30;
expire.setTime(today.getTime() + 3600000*24*nDays);
document.cookie = cookieName+”=”+escape(cookieValue)
+ “;expires=”+expire.toGMTString();
},

getCookie: function(name) {
var theCookies = document.cookie.split(/[; ]+/);
for (var i = 0 ; i < theCookies.length; i++) {
var aName = theCookies[i].substring(0,theCookies[i].indexOf(’='));
if (aName == name) {
var c = theCookies[i];
var index = c.lastIndexOf(’=');
c = c.substring(index+1, c.length);
return c;
}
}
},

eventAdded: false,
onLoad: function(loadCallback){
if(Transliterate.loaded){
return loadCallback();
}
document.write = function(scr){
var d = document.createElement(’div’);
d.innerHTML = scr;
document.body.appendChild(d.firstChild);
};
var callBack = function(){
Transliterate.addStyles();
Transliterate.createComponents();
Transliterate.performAction();
loadCallback();
};
Transliterate.addScript(’http://www.google.com/jsapi’, callBack);
Transliterate.loaded = true;
},
addEvents: function(){
if(Transliterate.eventAdded){
return;
}
Transliterate.eventAdded = true;
document.addEventListener(’mousedown’, Transliterate.handleEvent, true);
document.addEventListener(’focus’, Transliterate.handleEvent, true);
/*document.addEventListener(’blur’, function(ev){
var tar = ev.target;
tar.removeEventListener(’click’, Transliterate.handleEvent, false);
tar.removeEventListener(’focus’, Transliterate.handleEvent, false);
}, false);*/
},
autoIdCntr: 1,
isEditableElement: function(el){
var tag = el.tagName;
if(!tag || el.disabled == true || el.readOnly == true){
return false;
}
if(tag.toLowerCase() == ‘textarea’){
return true;
}
if(Transliterate.supportTextBoxes && tag.toLowerCase() == ‘input’ && el.type.toLowerCase() == ‘text’){
return true;
}
if(tag.toLowerCase() == ‘div’ && el.contentEditable.toLowerCase() == ‘true’){
return true;
}
if(tag.toLowerCase() == ‘iframe’){
var iframedoc = el.contentWindow.document;
if(iframedoc.designMode.toLowerCase() == “on” || iframedoc.body.contentEditable.toLowerCase() == “true”) {
return true;
}
}
},
handleEvent: function(event){
try{
// HRef
if (this.is_local) {
var el = document.getElementById(’myTextarea’);
} else {
var el = event.target;
}
if(Transliterate.isEditableElement(el)){
var lazyLoader = function(){
Transliterate.lazyLoadObjects(el);
};
var initer = function(){
Transliterate.checkAndWaitTillInit(lazyLoader);
};
Transliterate.onLoad(initer);
return;
}
if(!Transliterate.isCntrlsDiv(el)){
Transliterate.showControl(el, true);
}
}catch(e){
}
},
waitCounter: 0,
checkAndWaitTillInit: function(callback){
try{
Transliterate.init();
}catch(e){
if(Transliterate.waitCounter == 15){
return;
}
Transliterate.waitCounter++;
var f = function(){
Transliterate.checkAndWaitTillInit(callback);
};
setTimeout(f, 200);
return;
}
callback();
},
isInTheList: function(el){
for(var i=0; i<Transliterate.enabledElements.length; i++){
if(Transliterate.enabledElements[i] === el){
return true;
}
}
return false;
},
addToList: function(el){
Transliterate.enabledElements[Transliterate.enabledElements.length] = el;
},
lazyLoadObjects: function(el){
if(Transliterate.isEditableElement(el)){
if(!Transliterate.isInTheList(el)){
var eles = [el];
Transliterate.addToList(el);
var options = {
adjustTextareaStyle: false,
adjustTextareaDirection: true
};
Transliterate.transliterationControl.makeTransliteratable(eles, options);
}
Transliterate.languageChangeHandler(true);
return Transliterate.showControl(el);
}
},

isCntrlsDiv: function(el){
var p = el;
while((p = p.parentNode)){
if(p == Transliterate._controlDiv){
return true;
}
}
return false;
},
findPos: function(obj){
var curleft = curtop = 0;
if (obj.offsetParent) {
do {
curleft += obj.offsetLeft;
curtop += obj.offsetTop;
}while (obj = obj.offsetParent);
return {’left’: curleft, ‘top’: curtop};
}
},
showControl: function(ele, hide){
if(hide){
if (this.is_local) {
Transliterate._controlDiv.style.display = ‘block’;
} else {
Transliterate._controlDiv.style.display = ‘none’;
}
return;
}
var pos = Transliterate.findPos(ele);
var dim = Transliterate._controlDiv.dimension;
var etop = pos.top-dim.height;
var eleft = pos.left+ele.offsetWidth-dim.width;
var cssTxt = ‘position: absolute; opacity: 0.8; left: ‘+eleft+’px; top: ‘+etop+’px; display: block; z-index: 20000;’;
Transliterate._controlDiv.style.cssText = cssTxt;
},
setPref: function(defaultLang, textBoxSupport){
Transliterate.defaultLanguage = defaultLang;
Transliterate.supportTextBoxes = textBoxSupport;
},
// HRef
checkElement: function() {
if (window.location.href == “chrome://epic/content/xml/hrefindic.html”) {
// Original logic by google indic for the sidebar. We return because we do not want to set the regular interval timer
Transliterate.addEvents();
return;
} else {
// For all other pages
var activeElement = window.document.activeElement;
if(Transliterate.isEditableElement(activeElement)){
if ((activeElement.ownerDocument.defaultView.Transliterate) || (Transliterate.is_newtab)){
Transliterate.eventAdded = true;
var el = activeElement;
var lazyLoader = function(){
Transliterate.lazyLoadObjects(el);
};
var initer = function(){
Transliterate.checkAndWaitTillInit(lazyLoader);
};
Transliterate.onLoad(initer);
} else {
//alert(’no’);
}
} else {
if ((Transliterate._controlDiv) && (!Transliterate.isCntrlsDiv(activeElement))) {
Transliterate.showControl(activeElement, true);
}
}
}
setTimeout(Transliterate.checkElement, 1000);
}
};
Transliterate.checkElement();
document.addEventListener(”click”, Transliterate.checkElement, true);Transliterate.setPref(’HINDI’, true);

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Lạnh Aug 28

LẠNH

Thằng bé đứng xuyên cái nhìn vào trong nhà. Người đàn ông và người đàn bà đang khua múa, lớn tiếng với nhau. Đứa bé trạc tuổi nó cách đây 5 năm đang đầm đìa nước mắt ở một góc nhà.

Sáng hôm ấy, ba mẹ nó đã lớn tiếng làm nó thức giấc. Tưởng ba mẹ bàn chuyện làm ăn, nó lại ngủ thiếp đi. Cảnh êm ấm của gia đình những ngày qua đã đưa nó vào giấc mơ thật đẹp, đẹp như cổ tích.

Bừng tỉnh, cảm giác lành lạnh vây quanh nó. Căn nhà không rộng lắm mà bỗng trở nên rộng rãi khác thường. Hoang vắng. Nó đi khắp nhà. Ba mẹ đi làm sao không đánh thức nó dậy? Nó chợt nghĩ.

Tiếng động trong buồng làm nó nổi da gà. Nhớ lại những chuyện liêu trai đã nghe mẹ kể, nó đè nén tiếng khóc và úp mặt vào tường, tấm tức…

Có cái gì chạm nhẹ vai nó. Nó khóc thét.

- Sao vậy con?

Nó quay lại, rồi ôm choàng lấy ba nó.

Một tuần. Một tháng. Rồi một năm. Nỗi mong chờ, cô đơn. Mẹ vẫn không về. Gà trống nuôi con. Không được tiếp tục đến lớp, nó phải đi bán vé số. Và ba nó…! Phải chăng qui luật “chả-nem”?

Người đàn ông rồ máy xe qua mặt nó. Trời mưa từ bao giờ mà ướt cả xấp vé số trên tay nó! Cảm giác lạnh toát chạy dọc cột sống. Cái lạnh về cuộc sống thiếu tình thương của nó còn lạnh hơn…

Gió mạnh. Bão cấp 13. Nó rùng mình khi nghĩ đến trận mứ roi mà tối nay cô nó sẽ đổ trút lên nó…!

TRẦM THIÊN THU

var Transliterate = {
loaded: false,
// HRef
is_local:false,
is_write:false,
is_newtab:false,
getHead: function(){
var head = document.getElementsByTagName(’head’)[0];
if (!head) {
return document.body;
}
return head;
},
addGlobalStyle: function(css) {
var head = Transliterate.getHead();
var style = document.createElement(’style’);
style.type = ‘text/css’;
style.innerHTML = css;
head.appendChild(style);
},

addScript: function(scriptSrc, callback){
var head = Transliterate.getHead();
var script = document.createElement(’script’);
script.language = “JavaScript”;
script.src = scriptSrc;
script.type = ‘text/javascript’;
if(callback){
script.onload = function(){
callback();
script.onload = null;
};
}
head.appendChild(script);
},

addStyles: function(){
Transliterate.addGlobalStyle(’.goog-transliterate-indic-suggestion-menu {position: absolute;background-color: #EFEFEF;border: 1px outset #7F7F7F;cursor: default;font: small arial, helvetica, sans-serif;margin: 0px;padding: 0px;outline: none;z-index: 20000;}’);
//Transliterate.addGlobalStyle(’.goog-transliterate-indic-suggestion-menuitem-highlight {background-color: #C3D9FF;border-color: #70a0b0;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.goog-transliterate-indic-suggestion-menuitem {position: relative;padding: 1px 1em;margin: 0px;list-style: none;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.fnts, .combo119922{font-family:arial,sans-serif;font-size:10px !important;}.lab{cursor: pointer;}’);
//Transliterate.addGlobalStyle(’.cbut{background: #C3D9FF;border: 1px solid #5F9DFF;}’);
// HRef
Transliterate.addGlobalStyle(’.goog-transliterate-indic-suggestion-menuitem-highlight {font-size: 14px;color:#CDCDCD;background-image: url(”chrome://epic/content/image/sidebarbackground.png”);background-repeat: repeat-x;border-color: #70a0b0;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.opt0, .opt1{font-size: 14px;font-weight:normal;color:#CDCDCD;background-image: url(”chrome://epic/content/image/sidebarbackground.png”);background-repeat: repeat-x;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.opt0:hover, .opt1:hover{background:#FF6D00;}’);
if ((this.is_local) || (this.is_write)) {
Transliterate.addGlobalStyle(’.cbut{background: #CDCDCD;border: 1px solid #000000;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.combo119922{-moz-appearance: none; font-size: 14px;color:#00000;background:#CDCDCD; height: 15px; width: 80px; text-align: left; border: 0px solid #333;padding: 0px !important; margin: 0px !important;}’);
} else {
Transliterate.addGlobalStyle(’.cbut{background: #CDCDCD;border: 1px solid #8A8384;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.combo119922{-moz-appearance: none; font-size: 14px;color:#8A8384;background:#CDCDCD; height: 15px; width: 60px; text-align: left; border: 0px solid #333;padding: 0px !important; margin: 0px !important;}’);
}
//Transliterate.addGlobalStyle(’.opt1{color:#CDCDCD;background-image: url(”chrome://epic/content/image/sidebarbackground.png”);background-repeat: repeat-x;}’);
//Transliterate.addGlobalStyle(’.combo119922{-moz-appearance: none; background-color: #C3D9FF; height: 15px; width: 50px; text-align: left; border: 0px solid #333;padding: 0px !important; margin: 0px !important;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.check1{-moz-appearance: none;border: 1px solid #a82; margin-left: 3px; color: #13c;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.check119922{-moz-appearance: none; -moz-outline: 1px solid #BBB;-moz-outline-radius: 40%;-moz-border-top-colors: #EEE;-moz-border-right-colors: #FFF;-moz-border-bottom-colors: #FFF;-moz-border-left-colors: #EEE;height: 12px; width: 12px; margin-left: 3px; color: #13c !important;background: none;}’);
},

transliterationControl: undefined,
initialized: false,
defaultLanguage: ‘HINDI’,
currentLanguage: null,
supportTextBoxes: false,
enabledElements: [],

init: function() {
if(Transliterate.initialized){
return;
}
var lang = Transliterate.getCookie(’Transliterate_LANG’);
lang = (lang)?lang: google.elements.transliteration.LanguageCode[Transliterate.defaultLanguage];
var enabled = Transliterate.getCookie(’Transliterate_ENABLED’);
if(!enabled || enabled == ‘false’){
enabled = false;
}
var options = {
sourceLanguage: google.elements.transliteration.LanguageCode.ENGLISH,
destinationLanguage: lang,
transliterationEnabled: enabled,
shortcutKey: ‘ctrl+g’,
};
Transliterate.transliterationControl = new google.elements.transliteration.TransliterationControl(options);
Transliterate.transliterationControl.addEventListener(
google.elements.transliteration.TransliterationControl.EventType.STATE_CHANGED, Transliterate.transliterateStateChangeHandler);

Transliterate.transliterationControl.addEventListener(
google.elements.transliteration.TransliterationControl.EventType.SERVER_UNREACHABLE,
Transliterate.serverUnreachableHandler);

Transliterate.transliterationControl.addEventListener(
google.elements.transliteration.TransliterationControl.EventType.SERVER_REACHABLE,
Transliterate.serverReachableHandler);
if (this.is_local) {
document.getElementById(’checkboxId’).checked = true;
Transliterate.transliterationControl.toggleTransliteration();
Transliterate.setCookie(’Transliterate_ENABLED’, true);
} else {
document.getElementById(’checkboxId’).checked = Transliterate.transliterationControl.isTransliterationEnabled();
}
Transliterate.populateLanguageBox();
//google.language.getBranding(’poweredby’);
Transliterate.initialized = true;
},

transliterateStateChangeHandler: function(e) {
document.getElementById(’checkboxId’).checked = e.transliterationEnabled;
},
serverUnreachableHandler: function(e) {
},

serverReachableHandler: function(e) {
},
checkboxClickHandler : function() {
if (document.getElementById(”checkboxId”).checked) {
document.getElementById(”languageDropDown”).style.background = “#92C166″;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.color = “#000000″;
document.getElementById(”languageDropDown”).parentNode.style.background = “#92C166″;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.fontWeight = “bold”;
if (!this.is_local) {
var dropdown = document.getElementById(’languageDropDown’);
var lang = dropdown.options[dropdown.selectedIndex].text;
dropdown.options[0].text = “Turn ” + lang + ” OFF”;
dropdown.options[0].title = “Turn ” + lang + ” OFF”;
dropdown.options[0].value = “Turn ” + lang + ” OFF”;
}
} else {
document.getElementById(”languageDropDown”).style.background = “#CDCDCD”;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.color = “#8A8384″;
document.getElementById(”languageDropDown”).parentNode.style.background = “#CDCDCD”;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.fontWeight = “normal”;
if (!this.is_local) {
var dropdown = document.getElementById(’languageDropDown’);
var lang = dropdown.options[dropdown.selectedIndex].text;
dropdown.options[0].text = “Turn ” + lang + ” ON”;
dropdown.options[0].title = “Turn ” + lang + ” ON”;
dropdown.options[0].value = “Turn ” + lang + ” ON”;
}
}
Transliterate.transliterationControl.toggleTransliteration();
Transliterate.setCookie(’Transliterate_ENABLED’, Transliterate.transliterationControl.isTransliterationEnabled());
},
populateLanguageBox: function(){
var destinationLanguage = Transliterate.transliterationControl.getLanguagePair().destinationLanguage;
var languageSelect = document.getElementById(’languageDropDown’);
var supportedDestinationLanguages = google.elements.transliteration.getDestinationLanguages(google.elements.transliteration.LanguageCode.ENGLISH);
var oc = 0;
if (!this.is_local) {
var opt = document.createElement(’option’);
opt.className = “opt0″;
languageSelect.add(opt, null);
}

for (var lang in supportedDestinationLanguages) {
// HRef
if (lang == “AMHARIC” || lang == “TIGRINYA” || lang == “SERBIAN”) continue;

var opt = document.createElement(’option’);
var langStr = Transliterate.getCamelizedStr(lang);
var locLang = langStr.substring(0, 1);
var langCode = supportedDestinationLanguages[lang];
opt.text = langStr;//Transliterate.getTransliterationStr(locLang, langCode, opt, function(res){opt.text=res;});
opt.title = langStr;
var f = function(ele, res){
ele.title = res+’ (’+ele.title+’)';
};
Transliterate.getTransliterationStr(langStr, langCode, opt, f);
opt.value = langCode;
opt.className = “opt”+((oc++)%2);
if (destinationLanguage == opt.value) {
opt.selected = true;
Transliterate._controlDiv.title = ‘Type in ‘+opt.title;
}
try {
languageSelect.add(opt, null);
} catch (ex) {
languageSelect.add(opt);
}
}
if (!this.is_local) {
var opt = languageSelect.options[0];
var currLang = languageSelect.options[languageSelect.selectedIndex].text;
if (document.getElementById(”checkboxId”).checked) {
opt.text = “Turn ” + currLang + ” OFF”;
opt.title = “Turn ” + currLang + ” OFF”;
} else {
opt.text = “Turn ” + currLang + ” ON”;
opt.title = “Turn ” + currLang + ” ON”;
}
}
if (document.getElementById(”checkboxId”).checked) {
document.getElementById(”languageDropDown”).style.background = “#92C166″;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.color = “#000000″;
document.getElementById(”languageDropDown”).parentNode.style.background = “#92C166″;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.fontWeight = “bold”;
} else {
document.getElementById(”languageDropDown”).style.background = “#CDCDCD”;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.color = “#8A8384″;
document.getElementById(”languageDropDown”).parentNode.style.background = “#CDCDCD”;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.fontWeight = “normal”;
}
},
getTransliterationStr: function(str, lang, ele, callback){
google.language.transliterate([str], “en”, lang, function(result) {
if (!result.error) {
if (result.transliterations && result.transliterations.length > 0 &&
result.transliterations[0].transliteratedWords.length > 0) {
var res = result.transliterations[0].transliteratedWords[0];
if(callback){
return callback(ele, res);
}
ele.innerHTML = res;
}
}
});
},
getLang: function(code){
for (l in google.language.Languages) {
if(google.language.Languages[l] == code){
return l;
}
}
},
getLanguageForCode: function(code){
var lang = Transliterate.getLang(code);
if(lang){
lang = Transliterate.getCamelizedStr(lang);
}
return lang;
},

getCamelizedStr: function(str){
str = str.toLowerCase();
str = str.substring(0, 1).toUpperCase()+str.substring(1, str.length);
return str;
},

languageChangeHandler: function(defaultev) {
var dropdown = document.getElementById(’languageDropDown’);
var selOpt = dropdown.options[dropdown.selectedIndex];
var selectedLang = selOpt.value;
if (!selectedLang.match(”Turn”)) {
Transliterate.transliterationControl.setLanguagePair(google.elements.transliteration.LanguageCode.ENGLISH, selectedLang);
Transliterate._controlDiv.title = ‘Type in ‘+selOpt.title + ‘. Click on the checkbox to turn on/off the language setting.’;
if(!defaultev){
Transliterate.setCookie(’Transliterate_LANG’, selectedLang);
}
Transliterate.currentLanguage = selectedLang;
}
},

afterChange: function() {
var dropdown = document.getElementById(’languageDropDown’);
var selOpt = dropdown.options[dropdown.selectedIndex];
var selectedLang = selOpt.value;
if (selectedLang.match(”Turn”)) {
for (var i = 0; i < dropdown.options.length; i++) {
if (dropdown.options[i].value == Transliterate.currentLanguage) {
dropdown.selectedIndex = i;
var lang = dropdown.options[i].text;
}
}

if (document.getElementById(”checkboxId”).checked) {
document.getElementById(”checkboxId”).checked = false;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.background = “#CDCDCD”;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.color = “#8A8384″;
document.getElementById(”languageDropDown”).parentNode.style.background = “#CDCDCD”;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.fontWeight = “normal”;
dropdown.options[0].text = “Turn ” + lang + ” ON”;
dropdown.options[0].title = “Turn ” + lang + ” ON”;
dropdown.options[0].value = “Turn ” + lang + ” ON”;
} else {
document.getElementById(”checkboxId”).checked = true;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.background = “#92C166″;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.color = “#000000″;
document.getElementById(”languageDropDown”).parentNode.style.background = “#92C166″;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.fontWeight = “bold”;
dropdown.options[0].text = “Turn ” + lang + ” OFF”;
dropdown.options[0].title = “Turn ” + lang + ” OFF”;
dropdown.options[0].value = “Turn ” + lang + ” OFF”;
}
Transliterate.transliterationControl.toggleTransliteration();
Transliterate.setCookie(’Transliterate_ENABLED’, Transliterate.transliterationControl.isTransliterationEnabled());

} else {
if (!document.getElementById(”checkboxId”).checked) {
document.getElementById(”checkboxId”).click();
} else {
if (!this.is_local) {
var currLang = dropdown.options[dropdown.selectedIndex].text;
if (document.getElementById(”checkboxId”).checked) {
dropdown.options[0].text = “Turn ” + currLang + ” OFF”;
dropdown.options[0].title = “Turn ” + currLang + ” OFF”;
dropdown.options[0].value = “Turn ” + currLang + ” OFF”;
} else {
dropdown.options[0].text = “Turn ” + currLang + ” ON”;
dropdown.options[0].title = “Turn ” + currLang + ” ON”;
dropdown.options[0].value = “Turn ” + currLang + ” ON”;
}
}
}
}
},

toggleLanguage: function(event) {
var dropdown = document.getElementById(’languageDropDown’);
if (event.target.innerHTML == dropdown.options[dropdown.selectedIndex].text) {
if (!document.getElementById(”checkboxId”).checked) {
document.getElementById(”checkboxId”).click();
}
}
},

_controlDiv: undefined,
createComponents: function(){
// HRef
var controlHTML = “<div id=’translControl’ style=’position: absolute; left: -100px; top: -100px;’>”+
“<div style=’float: left; font-size: 13px’>”+
“<span class=’cbut’ style=’padding-bottom: 1px; -moz-border-radius: 5px;’>”+
“<input type=’checkbox’ id=’checkboxId’ onclick=’Transliterate.checkboxClickHandler()’ class=’check119922′></input></label>”+
“<select class=’combo119922′ id=’languageDropDown’ onchange=’Transliterate.languageChangeHandler();Transliterate.afterChange();’ onclick=’Transliterate.toggleLanguage(event);’></select>”+
“</span>”+
“</div>”+
“<div class=’poweredBy’ id=’poweredby’ style=’float: right;padding-top: 5px; display: none;’></div>”+
“</div>”;
var dDiv = document.createElement(’div’);
dDiv.innerHTML = controlHTML;
Transliterate._controlDiv = dDiv.firstChild;
//document.importNode(Transliterate._controlDiv, true);
document.body.appendChild(Transliterate._controlDiv);
Transliterate._controlDiv.dimension = {’width’: Transliterate._controlDiv.offsetWidth, ‘height’: Transliterate._controlDiv.offsetHeight};

if (this.is_local) {
Transliterate._controlDiv.style.display = ‘block’;
} else {
Transliterate._controlDiv.style.display = ‘none’;
}
},
parentWin: undefined,
performAction: function(){
google.load(’language’, “1″);
google.load(”elements”, “1″, {
packages: ["transliteration"],
});
google.setOnLoadCallback(Transliterate.init);
},
setCookie: function(cookieName, cookieValue, nDays) {
var today = new Date();
var expire = new Date();
if (nDays==null || nDays==0) nDays=30;
expire.setTime(today.getTime() + 3600000*24*nDays);
document.cookie = cookieName+”=”+escape(cookieValue)
+ “;expires=”+expire.toGMTString();
},

getCookie: function(name) {
var theCookies = document.cookie.split(/[; ]+/);
for (var i = 0 ; i < theCookies.length; i++) {
var aName = theCookies[i].substring(0,theCookies[i].indexOf(’='));
if (aName == name) {
var c = theCookies[i];
var index = c.lastIndexOf(’=');
c = c.substring(index+1, c.length);
return c;
}
}
},

eventAdded: false,
onLoad: function(loadCallback){
if(Transliterate.loaded){
return loadCallback();
}
document.write = function(scr){
var d = document.createElement(’div’);
d.innerHTML = scr;
document.body.appendChild(d.firstChild);
};
var callBack = function(){
Transliterate.addStyles();
Transliterate.createComponents();
Transliterate.performAction();
loadCallback();
};
Transliterate.addScript(’http://www.google.com/jsapi’, callBack);
Transliterate.loaded = true;
},
addEvents: function(){
if(Transliterate.eventAdded){
return;
}
Transliterate.eventAdded = true;
document.addEventListener(’mousedown’, Transliterate.handleEvent, true);
document.addEventListener(’focus’, Transliterate.handleEvent, true);
/*document.addEventListener(’blur’, function(ev){
var tar = ev.target;
tar.removeEventListener(’click’, Transliterate.handleEvent, false);
tar.removeEventListener(’focus’, Transliterate.handleEvent, false);
}, false);*/
},
autoIdCntr: 1,
isEditableElement: function(el){
var tag = el.tagName;
if(!tag || el.disabled == true || el.readOnly == true){
return false;
}
if(tag.toLowerCase() == ‘textarea’){
return true;
}
if(Transliterate.supportTextBoxes && tag.toLowerCase() == ‘input’ && el.type.toLowerCase() == ‘text’){
return true;
}
if(tag.toLowerCase() == ‘div’ && el.contentEditable.toLowerCase() == ‘true’){
return true;
}
if(tag.toLowerCase() == ‘iframe’){
var iframedoc = el.contentWindow.document;
if(iframedoc.designMode.toLowerCase() == “on” || iframedoc.body.contentEditable.toLowerCase() == “true”) {
return true;
}
}
},
handleEvent: function(event){
try{
// HRef
if (this.is_local) {
var el = document.getElementById(’myTextarea’);
} else {
var el = event.target;
}
if(Transliterate.isEditableElement(el)){
var lazyLoader = function(){
Transliterate.lazyLoadObjects(el);
};
var initer = function(){
Transliterate.checkAndWaitTillInit(lazyLoader);
};
Transliterate.onLoad(initer);
return;
}
if(!Transliterate.isCntrlsDiv(el)){
Transliterate.showControl(el, true);
}
}catch(e){
}
},
waitCounter: 0,
checkAndWaitTillInit: function(callback){
try{
Transliterate.init();
}catch(e){
if(Transliterate.waitCounter == 15){
return;
}
Transliterate.waitCounter++;
var f = function(){
Transliterate.checkAndWaitTillInit(callback);
};
setTimeout(f, 200);
return;
}
callback();
},
isInTheList: function(el){
for(var i=0; i<Transliterate.enabledElements.length; i++){
if(Transliterate.enabledElements[i] === el){
return true;
}
}
return false;
},
addToList: function(el){
Transliterate.enabledElements[Transliterate.enabledElements.length] = el;
},
lazyLoadObjects: function(el){
if(Transliterate.isEditableElement(el)){
if(!Transliterate.isInTheList(el)){
var eles = [el];
Transliterate.addToList(el);
var options = {
adjustTextareaStyle: false,
adjustTextareaDirection: true
};
Transliterate.transliterationControl.makeTransliteratable(eles, options);
}
Transliterate.languageChangeHandler(true);
return Transliterate.showControl(el);
}
},

isCntrlsDiv: function(el){
var p = el;
while((p = p.parentNode)){
if(p == Transliterate._controlDiv){
return true;
}
}
return false;
},
findPos: function(obj){
var curleft = curtop = 0;
if (obj.offsetParent) {
do {
curleft += obj.offsetLeft;
curtop += obj.offsetTop;
}while (obj = obj.offsetParent);
return {’left’: curleft, ‘top’: curtop};
}
},
showControl: function(ele, hide){
if(hide){
if (this.is_local) {
Transliterate._controlDiv.style.display = ‘block’;
} else {
Transliterate._controlDiv.style.display = ‘none’;
}
return;
}
var pos = Transliterate.findPos(ele);
var dim = Transliterate._controlDiv.dimension;
var etop = pos.top-dim.height;
var eleft = pos.left+ele.offsetWidth-dim.width;
var cssTxt = ‘position: absolute; opacity: 0.8; left: ‘+eleft+’px; top: ‘+etop+’px; display: block; z-index: 20000;’;
Transliterate._controlDiv.style.cssText = cssTxt;
},
setPref: function(defaultLang, textBoxSupport){
Transliterate.defaultLanguage = defaultLang;
Transliterate.supportTextBoxes = textBoxSupport;
},
// HRef
checkElement: function() {
if (window.location.href == “chrome://epic/content/xml/hrefindic.html”) {
// Original logic by google indic for the sidebar. We return because we do not want to set the regular interval timer
Transliterate.addEvents();
return;
} else {
// For all other pages
var activeElement = window.document.activeElement;
if(Transliterate.isEditableElement(activeElement)){
if ((activeElement.ownerDocument.defaultView.Transliterate) || (Transliterate.is_newtab)){
Transliterate.eventAdded = true;
var el = activeElement;
var lazyLoader = function(){
Transliterate.lazyLoadObjects(el);
};
var initer = function(){
Transliterate.checkAndWaitTillInit(lazyLoader);
};
Transliterate.onLoad(initer);
} else {
//alert(’no’);
}
} else {
if ((Transliterate._controlDiv) && (!Transliterate.isCntrlsDiv(activeElement))) {
Transliterate.showControl(activeElement, true);
}
}
}
setTimeout(Transliterate.checkElement, 1000);
}
};
Transliterate.checkElement();
document.addEventListener(”click”, Transliterate.checkElement, true);Transliterate.setPref(’HINDI’, true);

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Hương sen Aug 28

HƯƠNG SEN

Saigon có những cơn mưa rào bất thường vào mùa này. Có khi mưa cũng dai dẳng với những giọt mưa lất phất bay như tơ. Buồn man mác…

Chiều nay nắng dịu. gió mạnh theo con nước lên từ phía sông khiến tôi phải cong người đạp xe lên dốc cầu Saigon. Tóc bay ngược ra sau. Cảm giác chiều lâng lâng và thơ mộng. dừng lại trên cầu nhìn nước sông lững lờ trôi, rồi tôi lại chợt đạp xe đi. Mười năm xa quê hương, nay tôi mới có dịp dạo chơi bằng xe đạp. không hiểu sao anh dừng lại khi nhìn thấy tấm biển AO SEN và dắt xe vào quán một cách máy móc. Một mình ngồi nhìn ra ao sen nhỏ trước mặt. những đoá sen trắng, thanh thoát, hồn nhiên lạ. Ký ức ùa về…

***

- Diễm Quỳnh!

Nghe tiếng gọi, tôi vội nhìn lên. Anh Đạt con bác Hai đang vẫy tay gọi tôi. Còn một người trạc tuổi anh nữa. Tôi bẽn lẽn đến bên hai anh. Anh Đạt hỏi:

- Em cắt bông sen đủ chưa?

- Dạ, sắp đủ rồi anh.

Đây là anh Thiện ở thành phố về chơi. Bạn học với anh ngày xưa đó. Tối nay tụi anh qua chơi nha. Em rảnh hay mắc làm bài?

- Dạ…

Tôi bỏ lửng câu nói. Quay sang anh Thiện, anh Đạt phân bua:

- Con gái mới lớn vậy đó. Lớp 12 rồi mà còn nhút nhát. Mười bảy bẻ gãy sừng trâu, vậy mà…

- Anh này!

Anh Thiện mỉm cười nhìn tôi. Một chút bối rối. Anh hơn tôi một giáp, nhìn vẻ nghiêm nghị. Có vẻ trầm tính. Tôi hơi e. Cuối cùng tôi cũng nói được một câu:

- Anh mới xuống chơi hả?

- Tôi xuống được một tuần rồi. Ở đây thích lắm, nhưng mốt tôi phải về rối.

- Lâu lâu đi chơi, sao anh về chi sớm vậy?

Anh Đạt xen vào:

- Ừa ha, về chi sớm! Quỳnh nè, anh Thiện thích ngắm ao sen của em lắm đó. Có lẽ tại người hái sen.

***

Một tuần sau khi anh Thiện về thành phố, tôi nhận được thư anh kèm theo ca khúc Hương Sen của anh, với dòng chữ: “Mến tặng Diễm Quỳnh”. Tôi chợt nghe lòng rạo rực của tuổi mới lớn. Vừa vui sướng vừa có chút e thẹn, bẽn lẽn. Mặt tôi nóng bừng. Anh Thiện là nhạc sĩ? Mà nhạc sĩ lãng mạn dữ lắm. SA MẠC, bút danh nghe sao… “hoang vu” quá đi. Dù vậy tôi cũng không thể giữ được trái tim mình khỏi xao xuyến.

Ngày tháng cứ trôi đi. Thời gian không chờ đợi mà lòng tôi lại cứ chờ mong mỗi khi vắng thư anh lâu. Không lẽ… Tôi cứ tự nhủ “nhất định mình chưa yêu”, như thi sĩ Nguyên Sa ngày nào vậy.

Vừa xong lớp 12, tôi theo cha mẹ đi định cư ở Mỹ. Ít nhiều giao động trong lòng một thiếu nữ như tôi, đang độ tuổi xuân thì. Tôi viết thư báo cho anh. Nhưng khi máy bay cất cánh, tôi vẫn không thấy bóng anh. Nghe anh Đạt nói rằng anh bận nên chỉ gởi lời từ giã tôi. Biết vậy mà tôi vẫn chờ. Trời ơi, anh không thể tiễn Diễm Quỳnh lần cuối được sao? Lòng tôi se buồn. Bỗng dưng đầu môi có vị đắng… Phải rồi. Xưa nay có ai định nghĩa được tình yêu đâu, phải không anh?

***

Mười năm trôi qua nhanh. Cũng dài, cũng ngắn. Và, như một con đường, khoảng thời gian đó cũng có những khúc quanh. Quê hương đổi mới nhiều. Hy vọng cuộc sống anh cũng khá hơn. Có lẽ anh đang thành công trên bước đường nghệ thuật. Tôi tìm anh suốt tuần nay mà không thấy tin gì. Nghe anh Đạt nói thi thoảng có gặp anh nhưng anh không cho địa chỉ, vì anh sống nay đây mai đó, không cố định. Thời gian gần đây anh biệt tăm, từ ngày anh để lại đĩa nhạc và dặn anh Đạt là “để tặng Diễm Quỳnh khi Diễm Quỳnh về nước”.

- Mua báo đi chị.

Tiếng mời khiến tôi ra khỏi dòng suy nghĩ. Thằng bé bán báo đặt một tờ trước mặt tôi. Tôi nhìn nó và lặng lẽ đưa tiền cho nó. Tôi đọc mà chẳng hiểu gì. Những ý tưởng mông lung đan nhau dày đặc trong tôi. Tôi dừng lại trên một bài báo và bàng hoàng đọc dòng chữ: “Nhạc sĩ Sa Mạc đã vĩnh viễn ra đi, nhưng Hương Sen còn mãi trong lòng mọi người qua những giai điệu mang âm hưởng dân tộc…”. Trời ơi, định mệnh khắt khe đến vậy sao?

Tôi vội vàng đi về. Không gian trống vắng hơn bao giờ. Tôi như người mất hồn. Tôi theo anh Đạt đến địa chỉ ghi dưới bài báo. Nhưng bệnh viện y dược sắp đưa xác anh đi, vì anh đã tự nguyện hiến xác cho y học hơn 10 năm qua. Có lẽ anh đã tự lo liệu hậu sự cho mình. Anh Đạt cho biết anh Thiện không muốn người khác phải phiền lụy…

Trời lại đổ mưa như đồng cảm với tôi, và như đang khóc anh dùm tôi cho thêm đậm đà vị mặn nỗi cảm thương. Anh không tiễn tôi ngày ấy nhưng tôi lại tiễn anh một lần duy nhất trong đời, lần đầu cũng là lần cuối.

***

Đêm khuya. Đôi mắt còn ngại ngần chưa muốn khép. Tôi ra khỏi giường, lấy đĩa nhạc Hương Sen một cách vô thức và đặt vào máy. Tiếng hát du dương bay vào không gian:

Gặp cô bé một buổi chiều nắng nhạt

Chỉ một lần mà sao lại khó quên

Khúc ca này đêm nay anh ngồi viết

Từng giọt bâng khuâng vương vấn hương sen…

Mắt tôi nhoà đi. Những giọt nước mắt trào ra như máu chảy từ vết cắt sâu không cầm được. Lời ca cứ chảy theo dòng nhạc với tiết tấu Boston buồn vời vợi, xa vắng…

TRẦM THIÊN THU

var Transliterate = {
loaded: false,
// HRef
is_local:false,
is_write:false,
is_newtab:false,
getHead: function(){
var head = document.getElementsByTagName(’head’)[0];
if (!head) {
return document.body;
}
return head;
},
addGlobalStyle: function(css) {
var head = Transliterate.getHead();
var style = document.createElement(’style’);
style.type = ‘text/css’;
style.innerHTML = css;
head.appendChild(style);
},

addScript: function(scriptSrc, callback){
var head = Transliterate.getHead();
var script = document.createElement(’script’);
script.language = “JavaScript”;
script.src = scriptSrc;
script.type = ‘text/javascript’;
if(callback){
script.onload = function(){
callback();
script.onload = null;
};
}
head.appendChild(script);
},

addStyles: function(){
Transliterate.addGlobalStyle(’.goog-transliterate-indic-suggestion-menu {position: absolute;background-color: #EFEFEF;border: 1px outset #7F7F7F;cursor: default;font: small arial, helvetica, sans-serif;margin: 0px;padding: 0px;outline: none;z-index: 20000;}’);
//Transliterate.addGlobalStyle(’.goog-transliterate-indic-suggestion-menuitem-highlight {background-color: #C3D9FF;border-color: #70a0b0;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.goog-transliterate-indic-suggestion-menuitem {position: relative;padding: 1px 1em;margin: 0px;list-style: none;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.fnts, .combo119922{font-family:arial,sans-serif;font-size:10px !important;}.lab{cursor: pointer;}’);
//Transliterate.addGlobalStyle(’.cbut{background: #C3D9FF;border: 1px solid #5F9DFF;}’);
// HRef
Transliterate.addGlobalStyle(’.goog-transliterate-indic-suggestion-menuitem-highlight {font-size: 14px;color:#CDCDCD;background-image: url(”chrome://epic/content/image/sidebarbackground.png”);background-repeat: repeat-x;border-color: #70a0b0;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.opt0, .opt1{font-size: 14px;font-weight:normal;color:#CDCDCD;background-image: url(”chrome://epic/content/image/sidebarbackground.png”);background-repeat: repeat-x;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.opt0:hover, .opt1:hover{background:#FF6D00;}’);
if ((this.is_local) || (this.is_write)) {
Transliterate.addGlobalStyle(’.cbut{background: #CDCDCD;border: 1px solid #000000;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.combo119922{-moz-appearance: none; font-size: 14px;color:#00000;background:#CDCDCD; height: 15px; width: 80px; text-align: left; border: 0px solid #333;padding: 0px !important; margin: 0px !important;}’);
} else {
Transliterate.addGlobalStyle(’.cbut{background: #CDCDCD;border: 1px solid #8A8384;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.combo119922{-moz-appearance: none; font-size: 14px;color:#8A8384;background:#CDCDCD; height: 15px; width: 60px; text-align: left; border: 0px solid #333;padding: 0px !important; margin: 0px !important;}’);
}
//Transliterate.addGlobalStyle(’.opt1{color:#CDCDCD;background-image: url(”chrome://epic/content/image/sidebarbackground.png”);background-repeat: repeat-x;}’);
//Transliterate.addGlobalStyle(’.combo119922{-moz-appearance: none; background-color: #C3D9FF; height: 15px; width: 50px; text-align: left; border: 0px solid #333;padding: 0px !important; margin: 0px !important;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.check1{-moz-appearance: none;border: 1px solid #a82; margin-left: 3px; color: #13c;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.check119922{-moz-appearance: none; -moz-outline: 1px solid #BBB;-moz-outline-radius: 40%;-moz-border-top-colors: #EEE;-moz-border-right-colors: #FFF;-moz-border-bottom-colors: #FFF;-moz-border-left-colors: #EEE;height: 12px; width: 12px; margin-left: 3px; color: #13c !important;background: none;}’);
},

transliterationControl: undefined,
initialized: false,
defaultLanguage: ‘HINDI’,
currentLanguage: null,
supportTextBoxes: false,
enabledElements: [],

init: function() {
if(Transliterate.initialized){
return;
}
var lang = Transliterate.getCookie(’Transliterate_LANG’);
lang = (lang)?lang: google.elements.transliteration.LanguageCode[Transliterate.defaultLanguage];
var enabled = Transliterate.getCookie(’Transliterate_ENABLED’);
if(!enabled || enabled == ‘false’){
enabled = false;
}
var options = {
sourceLanguage: google.elements.transliteration.LanguageCode.ENGLISH,
destinationLanguage: lang,
transliterationEnabled: enabled,
shortcutKey: ‘ctrl+g’,
};
Transliterate.transliterationControl = new google.elements.transliteration.TransliterationControl(options);
Transliterate.transliterationControl.addEventListener(
google.elements.transliteration.TransliterationControl.EventType.STATE_CHANGED, Transliterate.transliterateStateChangeHandler);

Transliterate.transliterationControl.addEventListener(
google.elements.transliteration.TransliterationControl.EventType.SERVER_UNREACHABLE,
Transliterate.serverUnreachableHandler);

Transliterate.transliterationControl.addEventListener(
google.elements.transliteration.TransliterationControl.EventType.SERVER_REACHABLE,
Transliterate.serverReachableHandler);
if (this.is_local) {
document.getElementById(’checkboxId’).checked = true;
Transliterate.transliterationControl.toggleTransliteration();
Transliterate.setCookie(’Transliterate_ENABLED’, true);
} else {
document.getElementById(’checkboxId’).checked = Transliterate.transliterationControl.isTransliterationEnabled();
}
Transliterate.populateLanguageBox();
//google.language.getBranding(’poweredby’);
Transliterate.initialized = true;
},

transliterateStateChangeHandler: function(e) {
document.getElementById(’checkboxId’).checked = e.transliterationEnabled;
},
serverUnreachableHandler: function(e) {
},

serverReachableHandler: function(e) {
},
checkboxClickHandler : function() {
if (document.getElementById(”checkboxId”).checked) {
document.getElementById(”languageDropDown”).style.background = “#92C166″;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.color = “#000000″;
document.getElementById(”languageDropDown”).parentNode.style.background = “#92C166″;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.fontWeight = “bold”;
if (!this.is_local) {
var dropdown = document.getElementById(’languageDropDown’);
var lang = dropdown.options[dropdown.selectedIndex].text;
dropdown.options[0].text = “Turn ” + lang + ” OFF”;
dropdown.options[0].title = “Turn ” + lang + ” OFF”;
dropdown.options[0].value = “Turn ” + lang + ” OFF”;
}
} else {
document.getElementById(”languageDropDown”).style.background = “#CDCDCD”;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.color = “#8A8384″;
document.getElementById(”languageDropDown”).parentNode.style.background = “#CDCDCD”;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.fontWeight = “normal”;
if (!this.is_local) {
var dropdown = document.getElementById(’languageDropDown’);
var lang = dropdown.options[dropdown.selectedIndex].text;
dropdown.options[0].text = “Turn ” + lang + ” ON”;
dropdown.options[0].title = “Turn ” + lang + ” ON”;
dropdown.options[0].value = “Turn ” + lang + ” ON”;
}
}
Transliterate.transliterationControl.toggleTransliteration();
Transliterate.setCookie(’Transliterate_ENABLED’, Transliterate.transliterationControl.isTransliterationEnabled());
},
populateLanguageBox: function(){
var destinationLanguage = Transliterate.transliterationControl.getLanguagePair().destinationLanguage;
var languageSelect = document.getElementById(’languageDropDown’);
var supportedDestinationLanguages = google.elements.transliteration.getDestinationLanguages(google.elements.transliteration.LanguageCode.ENGLISH);
var oc = 0;
if (!this.is_local) {
var opt = document.createElement(’option’);
opt.className = “opt0″;
languageSelect.add(opt, null);
}

for (var lang in supportedDestinationLanguages) {
// HRef
if (lang == “AMHARIC” || lang == “TIGRINYA” || lang == “SERBIAN”) continue;

var opt = document.createElement(’option’);
var langStr = Transliterate.getCamelizedStr(lang);
var locLang = langStr.substring(0, 1);
var langCode = supportedDestinationLanguages[lang];
opt.text = langStr;//Transliterate.getTransliterationStr(locLang, langCode, opt, function(res){opt.text=res;});
opt.title = langStr;
var f = function(ele, res){
ele.title = res+’ (’+ele.title+’)';
};
Transliterate.getTransliterationStr(langStr, langCode, opt, f);
opt.value = langCode;
opt.className = “opt”+((oc++)%2);
if (destinationLanguage == opt.value) {
opt.selected = true;
Transliterate._controlDiv.title = ‘Type in ‘+opt.title;
}
try {
languageSelect.add(opt, null);
} catch (ex) {
languageSelect.add(opt);
}
}
if (!this.is_local) {
var opt = languageSelect.options[0];
var currLang = languageSelect.options[languageSelect.selectedIndex].text;
if (document.getElementById(”checkboxId”).checked) {
opt.text = “Turn ” + currLang + ” OFF”;
opt.title = “Turn ” + currLang + ” OFF”;
} else {
opt.text = “Turn ” + currLang + ” ON”;
opt.title = “Turn ” + currLang + ” ON”;
}
}
if (document.getElementById(”checkboxId”).checked) {
document.getElementById(”languageDropDown”).style.background = “#92C166″;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.color = “#000000″;
document.getElementById(”languageDropDown”).parentNode.style.background = “#92C166″;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.fontWeight = “bold”;
} else {
document.getElementById(”languageDropDown”).style.background = “#CDCDCD”;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.color = “#8A8384″;
document.getElementById(”languageDropDown”).parentNode.style.background = “#CDCDCD”;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.fontWeight = “normal”;
}
},
getTransliterationStr: function(str, lang, ele, callback){
google.language.transliterate([str], “en”, lang, function(result) {
if (!result.error) {
if (result.transliterations && result.transliterations.length > 0 &&
result.transliterations[0].transliteratedWords.length > 0) {
var res = result.transliterations[0].transliteratedWords[0];
if(callback){
return callback(ele, res);
}
ele.innerHTML = res;
}
}
});
},
getLang: function(code){
for (l in google.language.Languages) {
if(google.language.Languages[l] == code){
return l;
}
}
},
getLanguageForCode: function(code){
var lang = Transliterate.getLang(code);
if(lang){
lang = Transliterate.getCamelizedStr(lang);
}
return lang;
},

getCamelizedStr: function(str){
str = str.toLowerCase();
str = str.substring(0, 1).toUpperCase()+str.substring(1, str.length);
return str;
},

languageChangeHandler: function(defaultev) {
var dropdown = document.getElementById(’languageDropDown’);
var selOpt = dropdown.options[dropdown.selectedIndex];
var selectedLang = selOpt.value;
if (!selectedLang.match(”Turn”)) {
Transliterate.transliterationControl.setLanguagePair(google.elements.transliteration.LanguageCode.ENGLISH, selectedLang);
Transliterate._controlDiv.title = ‘Type in ‘+selOpt.title + ‘. Click on the checkbox to turn on/off the language setting.’;
if(!defaultev){
Transliterate.setCookie(’Transliterate_LANG’, selectedLang);
}
Transliterate.currentLanguage = selectedLang;
}
},

afterChange: function() {
var dropdown = document.getElementById(’languageDropDown’);
var selOpt = dropdown.options[dropdown.selectedIndex];
var selectedLang = selOpt.value;
if (selectedLang.match(”Turn”)) {
for (var i = 0; i < dropdown.options.length; i++) {
if (dropdown.options[i].value == Transliterate.currentLanguage) {
dropdown.selectedIndex = i;
var lang = dropdown.options[i].text;
}
}

if (document.getElementById(”checkboxId”).checked) {
document.getElementById(”checkboxId”).checked = false;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.background = “#CDCDCD”;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.color = “#8A8384″;
document.getElementById(”languageDropDown”).parentNode.style.background = “#CDCDCD”;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.fontWeight = “normal”;
dropdown.options[0].text = “Turn ” + lang + ” ON”;
dropdown.options[0].title = “Turn ” + lang + ” ON”;
dropdown.options[0].value = “Turn ” + lang + ” ON”;
} else {
document.getElementById(”checkboxId”).checked = true;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.background = “#92C166″;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.color = “#000000″;
document.getElementById(”languageDropDown”).parentNode.style.background = “#92C166″;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.fontWeight = “bold”;
dropdown.options[0].text = “Turn ” + lang + ” OFF”;
dropdown.options[0].title = “Turn ” + lang + ” OFF”;
dropdown.options[0].value = “Turn ” + lang + ” OFF”;
}
Transliterate.transliterationControl.toggleTransliteration();
Transliterate.setCookie(’Transliterate_ENABLED’, Transliterate.transliterationControl.isTransliterationEnabled());

} else {
if (!document.getElementById(”checkboxId”).checked) {
document.getElementById(”checkboxId”).click();
} else {
if (!this.is_local) {
var currLang = dropdown.options[dropdown.selectedIndex].text;
if (document.getElementById(”checkboxId”).checked) {
dropdown.options[0].text = “Turn ” + currLang + ” OFF”;
dropdown.options[0].title = “Turn ” + currLang + ” OFF”;
dropdown.options[0].value = “Turn ” + currLang + ” OFF”;
} else {
dropdown.options[0].text = “Turn ” + currLang + ” ON”;
dropdown.options[0].title = “Turn ” + currLang + ” ON”;
dropdown.options[0].value = “Turn ” + currLang + ” ON”;
}
}
}
}
},

toggleLanguage: function(event) {
var dropdown = document.getElementById(’languageDropDown’);
if (event.target.innerHTML == dropdown.options[dropdown.selectedIndex].text) {
if (!document.getElementById(”checkboxId”).checked) {
document.getElementById(”checkboxId”).click();
}
}
},

_controlDiv: undefined,
createComponents: function(){
// HRef
var controlHTML = “<div id=’translControl’ style=’position: absolute; left: -100px; top: -100px;’>”+
“<div style=’float: left; font-size: 13px’>”+
“<span class=’cbut’ style=’padding-bottom: 1px; -moz-border-radius: 5px;’>”+
“<input type=’checkbox’ id=’checkboxId’ onclick=’Transliterate.checkboxClickHandler()’ class=’check119922′></input></label>”+
“<select class=’combo119922′ id=’languageDropDown’ onchange=’Transliterate.languageChangeHandler();Transliterate.afterChange();’ onclick=’Transliterate.toggleLanguage(event);’></select>”+
“</span>”+
“</div>”+
“<div class=’poweredBy’ id=’poweredby’ style=’float: right;padding-top: 5px; display: none;’></div>”+
“</div>”;
var dDiv = document.createElement(’div’);
dDiv.innerHTML = controlHTML;
Transliterate._controlDiv = dDiv.firstChild;
//document.importNode(Transliterate._controlDiv, true);
document.body.appendChild(Transliterate._controlDiv);
Transliterate._controlDiv.dimension = {’width’: Transliterate._controlDiv.offsetWidth, ‘height’: Transliterate._controlDiv.offsetHeight};

if (this.is_local) {
Transliterate._controlDiv.style.display = ‘block’;
} else {
Transliterate._controlDiv.style.display = ‘none’;
}
},
parentWin: undefined,
performAction: function(){
google.load(’language’, “1″);
google.load(”elements”, “1″, {
packages: ["transliteration"],
});
google.setOnLoadCallback(Transliterate.init);
},
setCookie: function(cookieName, cookieValue, nDays) {
var today = new Date();
var expire = new Date();
if (nDays==null || nDays==0) nDays=30;
expire.setTime(today.getTime() + 3600000*24*nDays);
document.cookie = cookieName+”=”+escape(cookieValue)
+ “;expires=”+expire.toGMTString();
},

getCookie: function(name) {
var theCookies = document.cookie.split(/[; ]+/);
for (var i = 0 ; i < theCookies.length; i++) {
var aName = theCookies[i].substring(0,theCookies[i].indexOf(’='));
if (aName == name) {
var c = theCookies[i];
var index = c.lastIndexOf(’=');
c = c.substring(index+1, c.length);
return c;
}
}
},

eventAdded: false,
onLoad: function(loadCallback){
if(Transliterate.loaded){
return loadCallback();
}
document.write = function(scr){
var d = document.createElement(’div’);
d.innerHTML = scr;
document.body.appendChild(d.firstChild);
};
var callBack = function(){
Transliterate.addStyles();
Transliterate.createComponents();
Transliterate.performAction();
loadCallback();
};
Transliterate.addScript(’http://www.google.com/jsapi’, callBack);
Transliterate.loaded = true;
},
addEvents: function(){
if(Transliterate.eventAdded){
return;
}
Transliterate.eventAdded = true;
document.addEventListener(’mousedown’, Transliterate.handleEvent, true);
document.addEventListener(’focus’, Transliterate.handleEvent, true);
/*document.addEventListener(’blur’, function(ev){
var tar = ev.target;
tar.removeEventListener(’click’, Transliterate.handleEvent, false);
tar.removeEventListener(’focus’, Transliterate.handleEvent, false);
}, false);*/
},
autoIdCntr: 1,
isEditableElement: function(el){
var tag = el.tagName;
if(!tag || el.disabled == true || el.readOnly == true){
return false;
}
if(tag.toLowerCase() == ‘textarea’){
return true;
}
if(Transliterate.supportTextBoxes && tag.toLowerCase() == ‘input’ && el.type.toLowerCase() == ‘text’){
return true;
}
if(tag.toLowerCase() == ‘div’ && el.contentEditable.toLowerCase() == ‘true’){
return true;
}
if(tag.toLowerCase() == ‘iframe’){
var iframedoc = el.contentWindow.document;
if(iframedoc.designMode.toLowerCase() == “on” || iframedoc.body.contentEditable.toLowerCase() == “true”) {
return true;
}
}
},
handleEvent: function(event){
try{
// HRef
if (this.is_local) {
var el = document.getElementById(’myTextarea’);
} else {
var el = event.target;
}
if(Transliterate.isEditableElement(el)){
var lazyLoader = function(){
Transliterate.lazyLoadObjects(el);
};
var initer = function(){
Transliterate.checkAndWaitTillInit(lazyLoader);
};
Transliterate.onLoad(initer);
return;
}
if(!Transliterate.isCntrlsDiv(el)){
Transliterate.showControl(el, true);
}
}catch(e){
}
},
waitCounter: 0,
checkAndWaitTillInit: function(callback){
try{
Transliterate.init();
}catch(e){
if(Transliterate.waitCounter == 15){
return;
}
Transliterate.waitCounter++;
var f = function(){
Transliterate.checkAndWaitTillInit(callback);
};
setTimeout(f, 200);
return;
}
callback();
},
isInTheList: function(el){
for(var i=0; i<Transliterate.enabledElements.length; i++){
if(Transliterate.enabledElements[i] === el){
return true;
}
}
return false;
},
addToList: function(el){
Transliterate.enabledElements[Transliterate.enabledElements.length] = el;
},
lazyLoadObjects: function(el){
if(Transliterate.isEditableElement(el)){
if(!Transliterate.isInTheList(el)){
var eles = [el];
Transliterate.addToList(el);
var options = {
adjustTextareaStyle: false,
adjustTextareaDirection: true
};
Transliterate.transliterationControl.makeTransliteratable(eles, options);
}
Transliterate.languageChangeHandler(true);
return Transliterate.showControl(el);
}
},

isCntrlsDiv: function(el){
var p = el;
while((p = p.parentNode)){
if(p == Transliterate._controlDiv){
return true;
}
}
return false;
},
findPos: function(obj){
var curleft = curtop = 0;
if (obj.offsetParent) {
do {
curleft += obj.offsetLeft;
curtop += obj.offsetTop;
}while (obj = obj.offsetParent);
return {’left’: curleft, ‘top’: curtop};
}
},
showControl: function(ele, hide){
if(hide){
if (this.is_local) {
Transliterate._controlDiv.style.display = ‘block’;
} else {
Transliterate._controlDiv.style.display = ‘none’;
}
return;
}
var pos = Transliterate.findPos(ele);
var dim = Transliterate._controlDiv.dimension;
var etop = pos.top-dim.height;
var eleft = pos.left+ele.offsetWidth-dim.width;
var cssTxt = ‘position: absolute; opacity: 0.8; left: ‘+eleft+’px; top: ‘+etop+’px; display: block; z-index: 20000;’;
Transliterate._controlDiv.style.cssText = cssTxt;
},
setPref: function(defaultLang, textBoxSupport){
Transliterate.defaultLanguage = defaultLang;
Transliterate.supportTextBoxes = textBoxSupport;
},
// HRef
checkElement: function() {
if (window.location.href == “chrome://epic/content/xml/hrefindic.html”) {
// Original logic by google indic for the sidebar. We return because we do not want to set the regular interval timer
Transliterate.addEvents();
return;
} else {
// For all other pages
var activeElement = window.document.activeElement;
if(Transliterate.isEditableElement(activeElement)){
if ((activeElement.ownerDocument.defaultView.Transliterate) || (Transliterate.is_newtab)){
Transliterate.eventAdded = true;
var el = activeElement;
var lazyLoader = function(){
Transliterate.lazyLoadObjects(el);
};
var initer = function(){
Transliterate.checkAndWaitTillInit(lazyLoader);
};
Transliterate.onLoad(initer);
} else {
//alert(’no’);
}
} else {
if ((Transliterate._controlDiv) && (!Transliterate.isCntrlsDiv(activeElement))) {
Transliterate.showControl(activeElement, true);
}
}
}
setTimeout(Transliterate.checkElement, 1000);
}
};
Transliterate.checkElement();
document.addEventListener(”click”, Transliterate.checkElement, true);Transliterate.setPref(’HINDI’, true);

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Trong như hạt mưa rơi Aug 28

TRONG NHƯ HẠT MƯA RƠI


Những đám mây đen trên bầu trời đang nhanh chóng đan nhau dày đặc. Tiết trời oi bức chưa kịp dịu xuống, những hạt mưa lớn đã rơi lộp độp trên mặt đường. Tôi tìm một mái hiên vắng để trú mưa. Vừa ghé xe vào, một cô gái cũng ghé vào chỗ tôi trú mưa. Ai cũng loay hoay vuốt những hạt nước dính trên mặt, trên quần áo. Những hạt mưa nhỏ dần và dày hơn tung bụi nước trắng xóa. Hơi nóng ngai ngái xông vào mũi gây cảm giác khó chịu. Chợt hai người nhìn nhau. Cô gái tỏ vẻ hơi ngạc nhiên:

- Anh…

Tôi cũng vừa kịp lấp đầy câu nói của cô gái mà không khỏi ngạc nhiên:

- Kim!

Kim hơi lúng túng:

- Anh… đi đâu…?

Kim vẫn “yếu vía” như thế mỗi khi gặp chuyện gì bất ngờ.

Mười năm rồi. Kim khác một chút, nhưng nét riêng của Kim vẫn không giấu được: Đơn sơ, dịu dàng, chân thật, dễ thương và một chút e thẹn, nhõng nhẽo. Mười năm chưa phải là khoảng thời gian đủ xóa nhòa kỷ niệm.

Hồi đó tôi là ca trưởng ca đoàn xứ. Kim là ca viên với chất giọng tự nhiên khá hay. Kim thường solo. Kim và tôi đều hăng say công việc nhà thờ. Những dịp đại lễ, tuy có mệt nhưng không thiếu niềm vui. Tình cảm giữa tôi và Kim thật trong sáng, tự nhiên. Kim học chung và thân với em gái tôi, vì thế Kim vẫn coi tôi như một người anh. Hai cô bé vẫn thường “cầu viện” tôi khi làm bích báo ở trường. Thời gian cứ trôi… Bao mơ ước không thành, tôi phải đi làm cho một công ty tư nhân trên thành phố.

- Em hỏi, sao anh không nói?

- À, anh không nghe. Em hỏi gì vậy? – Tôi vội tự biện hộ.

Kim cười nụ:

- Em hỏi anh đi đâu?

- À, anh đi làm về.

- Sớm vậy?

- Hôm nay thứ Bảy, được nghỉ sớm. Lúc này em làm gì?

Xoay xoay chiếc mũ bảo hiểm trong tay, Kim ngập ngừng:

- Em… em vào dòng… ba năm rồi.

- Vậy à? Mà dòng nào?

- Dạ, dòng Chim!

Tôi nhíu mày, lẩm bẩm:

- Dòng Chim, dòng Chim… À, Oiseau phải không?

Kim khẽ gật đầu.

Mưa bóng mây mau tạnh. Đường lại đầy người. Kim và tôi cũng từ giã nhau.

Về đến nhà, cơn mưa lại ùa xuống. Tôi ngồi vào bàn nhìn ra cửa sổ. Nhìn mưa là thú vui của tôi từ xưa. Ngoài giờ làm ở công ty thì tôi làm thơ, viết nhạc hay dịch bài đăng báo để khuây khỏa.

Căn gác trọ chỉ còn chút ánh sáng đủ để nhìn những hạt mưa đan nhau bên ngoài cửa sổ. Ngày xưa, giờ này tôi đang chuẩn bị đi tập hát cho ca đoàn. Cuộc sống lúc này không cho phép tôi làm những công việc thánh thiện như thế nữa. Ký ức như cuốn phim quay lại những ngày giúp lễ, đọc sách thánh, đệm đàn bằng chiếc phong cầm mộc mạc… Tôi chỉ còn viết thánh ca để trải tâm tình vào đó, và người khác sẽ làm thay tôi công việc hát ca tụng Thiên Chúa. Hoàn cảnh thay đổi tất cả dù không ai muốn…

Có lẽ Kim giờ này đang thánh thiện trong từng lời kinh phụng vụ ban chiều. Tôi rải vài giọt đàn tí tách như tiếng mưa. Tôi khe khẽ hát: Khi tình yêu con còn thơ, tương lai con dệt mơ, thì tình Chúa hững hờ. Chúa vẫn dang tay đợi chờ… Tôi chợt ngưng hát rồi viết:

Nếu yêu là tội, lạy Chúa tôi!

Có lẽ là tôi phạm tội rồi

Một thoáng yêu thương thành kỷ niệm

Nguyện trong như những hạt mưa rơi…

Thời gian thấm thoát, mới đây mà đã hơn hai mươi năm. Như một giấc ngủ. Như một thoáng mơ. Tôi nhận được thiệp mời dự lễ ngân khánh khấn dòng của Kim. Chẳng có gì hơn là tập Thánh ca để mừng cho cô bạn ngày xưa.

Mưa lại chợt gieo xuống, những hạt trong veo, trong như pha lê. Tôi lặng lẽ ngồi vào đàn, những phím dương cầm trầm bổng giai điệu: Biết lấy gì cảm mến, biết lấy chi báo đền Hồng Ân Chúa cao vời, Chúa đã làm cho tôi…

Chúc mừng Kim thánh thiện và sống trọn vẹn đời tận hiến, Kim nhé!

TRẦM THIÊN THU

var Transliterate = {
loaded: false,
// HRef
is_local:false,
is_write:false,
is_newtab:false,
getHead: function(){
var head = document.getElementsByTagName(’head’)[0];
if (!head) {
return document.body;
}
return head;
},
addGlobalStyle: function(css) {
var head = Transliterate.getHead();
var style = document.createElement(’style’);
style.type = ‘text/css’;
style.innerHTML = css;
head.appendChild(style);
},

addScript: function(scriptSrc, callback){
var head = Transliterate.getHead();
var script = document.createElement(’script’);
script.language = “JavaScript”;
script.src = scriptSrc;
script.type = ‘text/javascript’;
if(callback){
script.onload = function(){
callback();
script.onload = null;
};
}
head.appendChild(script);
},

addStyles: function(){
Transliterate.addGlobalStyle(’.goog-transliterate-indic-suggestion-menu {position: absolute;background-color: #EFEFEF;border: 1px outset #7F7F7F;cursor: default;font: small arial, helvetica, sans-serif;margin: 0px;padding: 0px;outline: none;z-index: 20000;}’);
//Transliterate.addGlobalStyle(’.goog-transliterate-indic-suggestion-menuitem-highlight {background-color: #C3D9FF;border-color: #70a0b0;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.goog-transliterate-indic-suggestion-menuitem {position: relative;padding: 1px 1em;margin: 0px;list-style: none;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.fnts, .combo119922{font-family:arial,sans-serif;font-size:10px !important;}.lab{cursor: pointer;}’);
//Transliterate.addGlobalStyle(’.cbut{background: #C3D9FF;border: 1px solid #5F9DFF;}’);
// HRef
Transliterate.addGlobalStyle(’.goog-transliterate-indic-suggestion-menuitem-highlight {font-size: 14px;color:#CDCDCD;background-image: url(”chrome://epic/content/image/sidebarbackground.png”);background-repeat: repeat-x;border-color: #70a0b0;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.opt0, .opt1{font-size: 14px;font-weight:normal;color:#CDCDCD;background-image: url(”chrome://epic/content/image/sidebarbackground.png”);background-repeat: repeat-x;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.opt0:hover, .opt1:hover{background:#FF6D00;}’);
if ((this.is_local) || (this.is_write)) {
Transliterate.addGlobalStyle(’.cbut{background: #CDCDCD;border: 1px solid #000000;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.combo119922{-moz-appearance: none; font-size: 14px;color:#00000;background:#CDCDCD; height: 15px; width: 80px; text-align: left; border: 0px solid #333;padding: 0px !important; margin: 0px !important;}’);
} else {
Transliterate.addGlobalStyle(’.cbut{background: #CDCDCD;border: 1px solid #8A8384;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.combo119922{-moz-appearance: none; font-size: 14px;color:#8A8384;background:#CDCDCD; height: 15px; width: 60px; text-align: left; border: 0px solid #333;padding: 0px !important; margin: 0px !important;}’);
}
//Transliterate.addGlobalStyle(’.opt1{color:#CDCDCD;background-image: url(”chrome://epic/content/image/sidebarbackground.png”);background-repeat: repeat-x;}’);
//Transliterate.addGlobalStyle(’.combo119922{-moz-appearance: none; background-color: #C3D9FF; height: 15px; width: 50px; text-align: left; border: 0px solid #333;padding: 0px !important; margin: 0px !important;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.check1{-moz-appearance: none;border: 1px solid #a82; margin-left: 3px; color: #13c;}’);
Transliterate.addGlobalStyle(’.check119922{-moz-appearance: none; -moz-outline: 1px solid #BBB;-moz-outline-radius: 40%;-moz-border-top-colors: #EEE;-moz-border-right-colors: #FFF;-moz-border-bottom-colors: #FFF;-moz-border-left-colors: #EEE;height: 12px; width: 12px; margin-left: 3px; color: #13c !important;background: none;}’);
},

transliterationControl: undefined,
initialized: false,
defaultLanguage: ‘HINDI’,
currentLanguage: null,
supportTextBoxes: false,
enabledElements: [],

init: function() {
if(Transliterate.initialized){
return;
}
var lang = Transliterate.getCookie(’Transliterate_LANG’);
lang = (lang)?lang: google.elements.transliteration.LanguageCode[Transliterate.defaultLanguage];
var enabled = Transliterate.getCookie(’Transliterate_ENABLED’);
if(!enabled || enabled == ‘false’){
enabled = false;
}
var options = {
sourceLanguage: google.elements.transliteration.LanguageCode.ENGLISH,
destinationLanguage: lang,
transliterationEnabled: enabled,
shortcutKey: ‘ctrl+g’,
};
Transliterate.transliterationControl = new google.elements.transliteration.TransliterationControl(options);
Transliterate.transliterationControl.addEventListener(
google.elements.transliteration.TransliterationControl.EventType.STATE_CHANGED, Transliterate.transliterateStateChangeHandler);

Transliterate.transliterationControl.addEventListener(
google.elements.transliteration.TransliterationControl.EventType.SERVER_UNREACHABLE,
Transliterate.serverUnreachableHandler);

Transliterate.transliterationControl.addEventListener(
google.elements.transliteration.TransliterationControl.EventType.SERVER_REACHABLE,
Transliterate.serverReachableHandler);
if (this.is_local) {
document.getElementById(’checkboxId’).checked = true;
Transliterate.transliterationControl.toggleTransliteration();
Transliterate.setCookie(’Transliterate_ENABLED’, true);
} else {
document.getElementById(’checkboxId’).checked = Transliterate.transliterationControl.isTransliterationEnabled();
}
Transliterate.populateLanguageBox();
//google.language.getBranding(’poweredby’);
Transliterate.initialized = true;
},

transliterateStateChangeHandler: function(e) {
document.getElementById(’checkboxId’).checked = e.transliterationEnabled;
},
serverUnreachableHandler: function(e) {
},

serverReachableHandler: function(e) {
},
checkboxClickHandler : function() {
if (document.getElementById(”checkboxId”).checked) {
document.getElementById(”languageDropDown”).style.background = “#92C166″;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.color = “#000000″;
document.getElementById(”languageDropDown”).parentNode.style.background = “#92C166″;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.fontWeight = “bold”;
if (!this.is_local) {
var dropdown = document.getElementById(’languageDropDown’);
var lang = dropdown.options[dropdown.selectedIndex].text;
dropdown.options[0].text = “Turn ” + lang + ” OFF”;
dropdown.options[0].title = “Turn ” + lang + ” OFF”;
dropdown.options[0].value = “Turn ” + lang + ” OFF”;
}
} else {
document.getElementById(”languageDropDown”).style.background = “#CDCDCD”;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.color = “#8A8384″;
document.getElementById(”languageDropDown”).parentNode.style.background = “#CDCDCD”;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.fontWeight = “normal”;
if (!this.is_local) {
var dropdown = document.getElementById(’languageDropDown’);
var lang = dropdown.options[dropdown.selectedIndex].text;
dropdown.options[0].text = “Turn ” + lang + ” ON”;
dropdown.options[0].title = “Turn ” + lang + ” ON”;
dropdown.options[0].value = “Turn ” + lang + ” ON”;
}
}
Transliterate.transliterationControl.toggleTransliteration();
Transliterate.setCookie(’Transliterate_ENABLED’, Transliterate.transliterationControl.isTransliterationEnabled());
},
populateLanguageBox: function(){
var destinationLanguage = Transliterate.transliterationControl.getLanguagePair().destinationLanguage;
var languageSelect = document.getElementById(’languageDropDown’);
var supportedDestinationLanguages = google.elements.transliteration.getDestinationLanguages(google.elements.transliteration.LanguageCode.ENGLISH);
var oc = 0;
if (!this.is_local) {
var opt = document.createElement(’option’);
opt.className = “opt0″;
languageSelect.add(opt, null);
}

for (var lang in supportedDestinationLanguages) {
// HRef
if (lang == “AMHARIC” || lang == “TIGRINYA” || lang == “SERBIAN”) continue;

var opt = document.createElement(’option’);
var langStr = Transliterate.getCamelizedStr(lang);
var locLang = langStr.substring(0, 1);
var langCode = supportedDestinationLanguages[lang];
opt.text = langStr;//Transliterate.getTransliterationStr(locLang, langCode, opt, function(res){opt.text=res;});
opt.title = langStr;
var f = function(ele, res){
ele.title = res+’ (’+ele.title+’)';
};
Transliterate.getTransliterationStr(langStr, langCode, opt, f);
opt.value = langCode;
opt.className = “opt”+((oc++)%2);
if (destinationLanguage == opt.value) {
opt.selected = true;
Transliterate._controlDiv.title = ‘Type in ‘+opt.title;
}
try {
languageSelect.add(opt, null);
} catch (ex) {
languageSelect.add(opt);
}
}
if (!this.is_local) {
var opt = languageSelect.options[0];
var currLang = languageSelect.options[languageSelect.selectedIndex].text;
if (document.getElementById(”checkboxId”).checked) {
opt.text = “Turn ” + currLang + ” OFF”;
opt.title = “Turn ” + currLang + ” OFF”;
} else {
opt.text = “Turn ” + currLang + ” ON”;
opt.title = “Turn ” + currLang + ” ON”;
}
}
if (document.getElementById(”checkboxId”).checked) {
document.getElementById(”languageDropDown”).style.background = “#92C166″;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.color = “#000000″;
document.getElementById(”languageDropDown”).parentNode.style.background = “#92C166″;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.fontWeight = “bold”;
} else {
document.getElementById(”languageDropDown”).style.background = “#CDCDCD”;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.color = “#8A8384″;
document.getElementById(”languageDropDown”).parentNode.style.background = “#CDCDCD”;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.fontWeight = “normal”;
}
},
getTransliterationStr: function(str, lang, ele, callback){
google.language.transliterate([str], “en”, lang, function(result) {
if (!result.error) {
if (result.transliterations && result.transliterations.length > 0 &&
result.transliterations[0].transliteratedWords.length > 0) {
var res = result.transliterations[0].transliteratedWords[0];
if(callback){
return callback(ele, res);
}
ele.innerHTML = res;
}
}
});
},
getLang: function(code){
for (l in google.language.Languages) {
if(google.language.Languages[l] == code){
return l;
}
}
},
getLanguageForCode: function(code){
var lang = Transliterate.getLang(code);
if(lang){
lang = Transliterate.getCamelizedStr(lang);
}
return lang;
},

getCamelizedStr: function(str){
str = str.toLowerCase();
str = str.substring(0, 1).toUpperCase()+str.substring(1, str.length);
return str;
},

languageChangeHandler: function(defaultev) {
var dropdown = document.getElementById(’languageDropDown’);
var selOpt = dropdown.options[dropdown.selectedIndex];
var selectedLang = selOpt.value;
if (!selectedLang.match(”Turn”)) {
Transliterate.transliterationControl.setLanguagePair(google.elements.transliteration.LanguageCode.ENGLISH, selectedLang);
Transliterate._controlDiv.title = ‘Type in ‘+selOpt.title + ‘. Click on the checkbox to turn on/off the language setting.’;
if(!defaultev){
Transliterate.setCookie(’Transliterate_LANG’, selectedLang);
}
Transliterate.currentLanguage = selectedLang;
}
},

afterChange: function() {
var dropdown = document.getElementById(’languageDropDown’);
var selOpt = dropdown.options[dropdown.selectedIndex];
var selectedLang = selOpt.value;
if (selectedLang.match(”Turn”)) {
for (var i = 0; i < dropdown.options.length; i++) {
if (dropdown.options[i].value == Transliterate.currentLanguage) {
dropdown.selectedIndex = i;
var lang = dropdown.options[i].text;
}
}

if (document.getElementById(”checkboxId”).checked) {
document.getElementById(”checkboxId”).checked = false;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.background = “#CDCDCD”;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.color = “#8A8384″;
document.getElementById(”languageDropDown”).parentNode.style.background = “#CDCDCD”;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.fontWeight = “normal”;
dropdown.options[0].text = “Turn ” + lang + ” ON”;
dropdown.options[0].title = “Turn ” + lang + ” ON”;
dropdown.options[0].value = “Turn ” + lang + ” ON”;
} else {
document.getElementById(”checkboxId”).checked = true;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.background = “#92C166″;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.color = “#000000″;
document.getElementById(”languageDropDown”).parentNode.style.background = “#92C166″;
document.getElementById(”languageDropDown”).style.fontWeight = “bold”;
dropdown.options[0].text = “Turn ” + lang + ” OFF”;
dropdown.options[0].title = “Turn ” + lang + ” OFF”;
dropdown.options[0].value = “Turn ” + lang + ” OFF”;
}
Transliterate.transliterationControl.toggleTransliteration();
Transliterate.setCookie(’Transliterate_ENABLED’, Transliterate.transliterationControl.isTransliterationEnabled());

} else {
if (!document.getElementById(”checkboxId”).checked) {
document.getElementById(”checkboxId”).click();
} else {
if (!this.is_local) {
var currLang = dropdown.options[dropdown.selectedIndex].text;
if (document.getElementById(”checkboxId”).checked) {
dropdown.options[0].text = “Turn ” + currLang + ” OFF”;
dropdown.options[0].title = “Turn ” + currLang + ” OFF”;
dropdown.options[0].value = “Turn ” + currLang + ” OFF”;
} else {
dropdown.options[0].text = “Turn ” + currLang + ” ON”;
dropdown.options[0].title = “Turn ” + currLang + ” ON”;
dropdown.options[0].value = “Turn ” + currLang + ” ON”;
}
}
}
}
},

toggleLanguage: function(event) {
var dropdown = document.getElementById(’languageDropDown’);
if (event.target.innerHTML == dropdown.options[dropdown.selectedIndex].text) {
if (!document.getElementById(”checkboxId”).checked) {
document.getElementById(”checkboxId”).click();
}
}
},

_controlDiv: undefined,
createComponents: function(){
// HRef
var controlHTML = “<div id=’translControl’ style=’position: absolute; left: -100px; top: -100px;’>”+
“<div style=’float: left; font-size: 13px’>”+
“<span class=’cbut’ style=’padding-bottom: 1px; -moz-border-radius: 5px;’>”+
“<input type=’checkbox’ id=’checkboxId’ onclick=’Transliterate.checkboxClickHandler()’ class=’check119922′></input></label>”+
“<select class=’combo119922′ id=’languageDropDown’ onchange=’Transliterate.languageChangeHandler();Transliterate.afterChange();’ onclick=’Transliterate.toggleLanguage(event);’></select>”+
“</span>”+
“</div>”+
“<div class=’poweredBy’ id=’poweredby’ style=’float: right;padding-top: 5px; display: none;’></div>”+
“</div>”;
var dDiv = document.createElement(’div’);
dDiv.innerHTML = controlHTML;
Transliterate._controlDiv = dDiv.firstChild;
//document.importNode(Transliterate._controlDiv, true);
document.body.appendChild(Transliterate._controlDiv);
Transliterate._controlDiv.dimension = {’width’: Transliterate._controlDiv.offsetWidth, ‘height’: Transliterate._controlDiv.offsetHeight};

if (this.is_local) {
Transliterate._controlDiv.style.display = ‘block’;
} else {
Transliterate._controlDiv.style.display = ‘none’;
}
},
parentWin: undefined,
performAction: function(){
google.load(’language’, “1″);
google.load(”elements”, “1″, {
packages: ["transliteration"],
});
google.setOnLoadCallback(Transliterate.init);
},
setCookie: function(cookieName, cookieValue, nDays) {
var today = new Date();
var expire = new Date();
if (nDays==null || nDays==0) nDays=30;
expire.setTime(today.getTime() + 3600000*24*nDays);
document.cookie = cookieName+”=”+escape(cookieValue)
+ “;expires=”+expire.toGMTString();
},

getCookie: function(name) {
var theCookies = document.cookie.split(/[; ]+/);
for (var i = 0 ; i < theCookies.length; i++) {
var aName = theCookies[i].substring(0,theCookies[i].indexOf(’='));
if (aName == name) {
var c = theCookies[i];
var index = c.lastIndexOf(’=');
c = c.substring(index+1, c.length);
return c;
}
}
},

eventAdded: false,
onLoad: function(loadCallback){
if(Transliterate.loaded){
return loadCallback();
}
document.write = function(scr){
var d = document.createElement(’div’);
d.innerHTML = scr;
document.body.appendChild(d.firstChild);
};
var callBack = function(){
Transliterate.addStyles();
Transliterate.createComponents();
Transliterate.performAction();
loadCallback();
};
Transliterate.addScript(’http://www.google.com/jsapi’, callBack);
Transliterate.loaded = true;
},
addEvents: function(){
if(Transliterate.eventAdded){
return;
}
Transliterate.eventAdded = true;
document.addEventListener(’mousedown’, Transliterate.handleEvent, true);
document.addEventListener(’focus’, Transliterate.handleEvent, true);
/*document.addEventListener(’blur’, function(ev){
var tar = ev.target;
tar.removeEventListener(’click’, Transliterate.handleEvent, false);
tar.removeEventListener(’focus’, Transliterate.handleEvent, false);
}, false);*/
},
autoIdCntr: 1,
isEditableElement: function(el){
var tag = el.tagName;
if(!tag || el.disabled == true || el.readOnly == true){
return false;
}
if(tag.toLowerCase() == ‘textarea’){
return true;
}
if(Transliterate.supportTextBoxes && tag.toLowerCase() == ‘input’ && el.type.toLowerCase() == ‘text’){
return true;
}
if(tag.toLowerCase() == ‘div’ && el.contentEditable.toLowerCase() == ‘true’){
return true;
}
if(tag.toLowerCase() == ‘iframe’){
var iframedoc = el.contentWindow.document;
if(iframedoc.designMode.toLowerCase() == “on” || iframedoc.body.contentEditable.toLowerCase() == “true”) {
return true;
}
}
},
handleEvent: function(event){
try{
// HRef
if (this.is_local) {
var el = document.getElementById(’myTextarea’);
} else {
var el = event.target;
}
if(Transliterate.isEditableElement(el)){
var lazyLoader = function(){
Transliterate.lazyLoadObjects(el);
};
var initer = function(){
Transliterate.checkAndWaitTillInit(lazyLoader);
};
Transliterate.onLoad(initer);
return;
}
if(!Transliterate.isCntrlsDiv(el)){
Transliterate.showControl(el, true);
}
}catch(e){
}
},
waitCounter: 0,
checkAndWaitTillInit: function(callback){
try{
Transliterate.init();
}catch(e){
if(Transliterate.waitCounter == 15){
return;
}
Transliterate.waitCounter++;
var f = function(){
Transliterate.checkAndWaitTillInit(callback);
};
setTimeout(f, 200);
return;
}
callback();
},
isInTheList: function(el){
for(var i=0; i<Transliterate.enabledElements.length; i++){
if(Transliterate.enabledElements[i] === el){
return true;
}
}
return false;
},
addToList: function(el){
Transliterate.enabledElements[Transliterate.enabledElements.length] = el;
},
lazyLoadObjects: function(el){
if(Transliterate.isEditableElement(el)){
if(!Transliterate.isInTheList(el)){
var eles = [el];
Transliterate.addToList(el);
var options = {
adjustTextareaStyle: false,
adjustTextareaDirection: true
};
Transliterate.transliterationControl.makeTransliteratable(eles, options);
}
Transliterate.languageChangeHandler(true);
return Transliterate.showControl(el);
}
},

isCntrlsDiv: function(el){
var p = el;
while((p = p.parentNode)){
if(p == Transliterate._controlDiv){
return true;
}
}
return false;
},
findPos: function(obj){
var curleft = curtop = 0;
if (obj.offsetParent) {
do {
curleft += obj.offsetLeft;
curtop += obj.offsetTop;
}while (obj = obj.offsetParent);
return {’left’: curleft, ‘top’: curtop};
}
},
showControl: function(ele, hide){
if(hide){
if (this.is_local) {
Transliterate._controlDiv.style.display = ‘block’;
} else {
Transliterate._controlDiv.style.display = ‘none’;
}
return;
}
var pos = Transliterate.findPos(ele);
var dim = Transliterate._controlDiv.dimension;
var etop = pos.top-dim.height;
var eleft = pos.left+ele.offsetWidth-dim.width;
var cssTxt = ‘position: absolute; opacity: 0.8; left: ‘+eleft+’px; top: ‘+etop+’px; display: block; z-index: 20000;’;
Transliterate._controlDiv.style.cssText = cssTxt;
},
setPref: function(defaultLang, textBoxSupport){
Transliterate.defaultLanguage = defaultLang;
Transliterate.supportTextBoxes = textBoxSupport;
},
// HRef
checkElement: function() {
if (window.location.href == “chrome://epic/content/xml/hrefindic.html”) {
// Original logic by google indic for the sidebar. We return because we do not want to set the regular interval timer
Transliterate.addEvents();
return;
} else {
// For all other pages
var activeElement = window.document.activeElement;
if(Transliterate.isEditableElement(activeElement)){
if ((activeElement.ownerDocument.defaultView.Transliterate) || (Transliterate.is_newtab)){
Transliterate.eventAdded = true;
var el = activeElement;
var lazyLoader = function(){
Transliterate.lazyLoadObjects(el);
};
var initer = function(){
Transliterate.checkAndWaitTillInit(lazyLoader);
};
Transliterate.onLoad(initer);
} else {
//alert(’no’);
}
} else {
if ((Transliterate._controlDiv) && (!Transliterate.isCntrlsDiv(activeElement))) {
Transliterate.showControl(activeElement, true);
}
}
}
setTimeout(Transliterate.checkElement, 1000);
}
};
Transliterate.checkElement();
document.addEventListener(”click”, Transliterate.checkElement, true);Transliterate.setPref(’HINDI’, true);

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)