Subscribe RSS

Archive for the Category "Xã hội"

Al-Qaeda nhắm vào Công giáo ! May 05

CatholicCulture.org (4-5-2012) – Tháng 1-2011, một viên chức cao cấp của Al-Qaeda viết trong lá thư dịp giỗ đầu của Osama bin Laden cho biết rằng người Công giáo Ai-len, và người Công giáo nói chung, là “mồi ngon” để biến họ thành tín đồ Hồi giáo.

Adam Yahiye Gadahn, một người Tin Lành lớn lên ở California và gia nhập Hồi giáo lúc 17 tuổi, đã từng nói với “trùm khủng bố” Osama bin Laden:

“Tôi tiên báo sự cảm thông của người Ai-len đối với vấn đề về Palestine, cách xử sự của người Ai-len trong hệ thống pháp luật của những người Hồi giáo bị kết tội khủng bố, và cũng không tham gia trong cuộc chiến viễn chinh của ông Bush (dù họ tham gia Lực lượng Liên minh Âu châu trong việc huấn luyện quân sự ở Somali). Cũng vậy, điều giúp chuẩn bị thông điệp này là sự khủng hoảng kinh tế đã ảnh hưởng nhiều tới Ai-len, như vậy buộc giới trẻ của họ phải tìm cuộc sống ở bên ngoài.

Vấn đề khác là cơn giận gia tăng ở Ai-len đối với Giáo hội Công giáo sau khi vạch trần nhiều vụ bê bối về tình dục và các vụ khác. Người ta đang hướng tới chủ nghĩa tục hóa, đó là vấn đề mang tính tôn giáo nhất của Âu châu vô thần, vậy tại sao chúng ta không đối mặt họ với Hồi giáo? Tôi cũng nghĩ tới việc chuẩn bị thông điệp bằng tiếng Ả-rập gởi cho các Kitô hữu ở Ả-rập, kêu gọi họ đến với Hồi giáo, đồng thời cảnh báo họ về việc hợp tác với kẻ thù xâm lăng của Hồi giáo vì họ đối lập với quốc gia Hồi giáo”.

Gadahn đã chuyển tới Pakistan ngay sau cuộc nói chuyện với Bin Laden. Gadahn còn nói thêm trong thư: “Lúc đó cuộc tấn công vào Giáo hội Công giáo ở Baghdad đã xảy ra, do Hồi quốc I-rắc mở đầu mà chúng ta ủng hộ, người ta biết là Al-Qaeda ở I-rắc. Cuộc tấn công này đã làm tôi lưỡng lự, và tôi nghĩ nhiều về hai kế hoạch viết thông điệp của tôi”.

Phản ánh về Công giáo, Gadahn nói: “Ngày nay, tính cộng đồng của họ cảm thông hơn và hiểu biết hơn về Hồi giáo so với Tin Lành và Chính thống giáo. Tôi không bác bỏ việc chỉ trích của Giáo hoàng và các vị đứng đầu các giáo hội khác đối với Hồi giáo và các tín đồ Hồi giáo – tại sao không, Hồi giáo là mối đe dọa lớn nhất đối với việc tiếp tục sức lớn mạnh, nhất là ở Âu châu. Tôi không bác bỏ việc họ đã gởi các nhà truyền giáo tới nơi này nơi kia, yêu cầu người Hồi giáo bỏ đạo. Nhưng tôi nói về tình trạng chung hiện tại, mức độ thù hận, và mức độ hoạt động truyền giáo. Chúng ta không thể so sánh nỗ lực của họ chống lại Hồi giáo của những người Tin Lành phái Tân giáo hoặc nỗ lực của Giáo hội Ai-cập và Chính thống giáo”.

Gadahn nói tiếp: “Nói chung, người Công giáo là vùng đất phì nhiêu đối với tiếng gọi của Chúa và thuyết phục họ về vụ Mujahidin, nhất là sau khi cơn giận chống lại Vatican như hậu quả của những vụ bê bối và các chính sách bị nhiều người từ chối”.

Gadahn nói: “Nhưng việc tấn công người Kitô giáo ở I-rắc, như ở Baghdad và những vụ đã xảy ra trước ở Mosul và những nơi khác, không giúp chúng ta chuyển tải những thông điệp”. Nói đến vụ tấn công khủng bố nhà thờ Công giáo Syria ở Baghdad, Gadahn nói thêm: “Ngay cả những người chúng ta đã đàm phán để tạo mối thù hận với Vatican, nói chung họ cũng sẽ không nhắm vào những người đang dự lễ”.

TRẦM THIÊN THU

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Category: Xã hội  | Leave a Comment
Đăng ký tham dự Ngày Giới Trẻ 2013 Apr 29

Rio de Janeiro, Brazil (NCRegister.com) – Các nhà tổ chức Ngày Quốc tế Giới trẻ năm 2013 tại Rio de Janeiro, Brazil, nói rằng việc đăng ký sẽ bắt đầu vào tháng Bảy tới, và các bạn trẻ nào muốn tham dự phải đăng ký qua website chính thức.

Các nhà tổ chức cho biết: “Rio mở rộng vòng tay chào đón các bạn. Hãy đến tham dự sự kiện quan trọng này và thể hiện sức mạnh của giới trẻ ở khắp thế giới”.

Các thành viên của Ban tổ chức Ngày Giới Trẻ nói rằng việc đăng ký là phương tiện duy nhất để xin tham dự từ 23 tới 28-7 tới đây, ĐGH Bênêđictô XVI cũng muốn tham dự.

Nữ tu Shaiane Machado, trưởng ban đăng ký, cho biết: “Trang đăng ký là cửa ngõ vào tham dự Ngày Giới Trẻ tại Rio năm 2013. Các khách hành hương tới tham dự sự kiện này đều phải đăng ký trước, mọi người đều được chào đón”.

Nữ tu Shaiane cũng nói thêm rằng việc đăng ký theo nhóm tối đa là 50 người. Các nhóm hơn 50 người nên chia ra. Việc này sẽ được giải thích chi tiết ở mục đăng ký nhóm. Mời các bạn truy cập vào http://www.rio2013.com/pt để tìm hiểu thêm.

TRẦM THIÊN THU

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Category: Xã hội  | Leave a Comment
Trung quốc có nhiều người gia nhập Công giáo Apr 25

CatholicCulture.org (24-4-2012) – Giáo hội Công giáo Trung quốc cho biết đã có hơn 22.000 tân tòng được rửa tội dịp lễ Phục Sinh năm 2012.

Trung tâm Nghiên cứu Đức tin ở Hà Bắc (He Bei) cho biết đã có 22.104 người Trung quốc gia nhập Công giáo trên toàn nước này. Tuy nhiên, một số giáo phận chưa cho biết chính xác số tân tòng, như vậy con số có thể cao hơn. Theo báo cáo, có 3.500 tân tòng ở Hong Kong. Khoảng 75% trong số tân tòng này là người lớn.

Con số tân tòng này thật ấn tượng vì không phải các giáo phận ở Trung quốc đều có chương trình rửa tội vào đêm Vọng Phục Sinh. Chẳng hạn tại Thượng Hải (Shanghai), tường trình cho biết lễ Phục Sinh vừa qua có 379 tân tòng, nhưng giáo phận hy vọng số tân tòng cả năm sẽ khoảng 1.500 người.

TRẦM THIÊN THU

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Category: Xã hội  | Leave a Comment
TÍN ĐỒ HỒI GIÁO TRỞ THÀNH TÍN HỮU CÔNG GIÁO Apr 13
Tác giả EDWARD PENTIN


Thần học gia Hans Urs von Balthasar (1), người Thụy Sĩ, là khí cụ giúp ông Ilyas Khan đã tìm thấy đức tin Công giáo nhờ khoa Địa lý và Thần học. Ilyas Khan là người Anh, có lòng từ tâm và là tín đồ Hồi giáo. Nhưng có quá nhiều ảnh hưởng Công giáo rõ rệt, “kéo” ông đến với đức tin hơn là “đẩy” ông xa rời Hồi giáo.

Hồi giáo.JPG


Ông Khan là một giám đốc ngân hàng thương mại được đào tạo bài bản, là ông bầu đội bóng đá Accrington Stanley, và là chủ tịch Hội từ thiện Khuyết tật Leonard Cheshire – tổ chức lớn nhất thế giới chuyên giúp người khuyết tật. Trong cuộc trả lời phỏng vấn với ký giả Edward Pentin của báo Register Rome, ông Khan giải thích chi tiết về những gì đã đưa ông đến với Giáo hội Công giáo.

Điều gì đem ông đến với niềm tin tôn giáo? Có điều gì đó trong Hồi giáo, có thể lòng sùng kính Đức Mẹ trong Hồi giáo đã giúp ông gia nhập Công giáo?

Có và không. Lòng sùng kính Đức Mẹ về phương diện cá nhân là một phần lớn của đức tin, nhưng đồng thời, tôi biết điều đó không là gì đối với việc nuôi dưỡng tôi thành một tín đồ Hồi giáo. Những bước thăm dò đầu tiên của tôi đến với Công giáo đã có từ khi tôi còn thơ ấu. Lúc đó mẹ tôi rất bệnh hoạn, nên tôi được bà tôi nuôi dưỡng từ lúc tôi mới 3 hoặc 4 tuổi. Bà tôi là người Công giáo Ai-len. Tôi đi học trường của nhà thờ, khi bắt đầu đi học tôi không nghĩ mình là một Kitô hữu.

Tôi cũng nhờ được nuôi dưỡng ở Lancashire, trên vùng Pennines và gần Ribble Valley. Nếu đã từng có khu trung tâm Công giáo ở Anh, thì hẳn là vùng đó – khu chưa bao giờ có Cuộc Cải Cách (Reformation).

Từ đó, khi tôi vào đại học, Chúa quan phòng đã can thiệp lần thứ hai, và tôi ở Nhà Netherhall, phòng của sinh viên Hội Opus Dei (2) ở London. Nhưng giữa khoảng 4 tới 17 tuổi, tôi được giáo dục thành một tín đồ Hồi giáo trong một gia đình Hồi giáo. Tôi đến Đền thờ Hồi giáo, học kinh Quran. Nhưng tôi nghĩ không có lĩnh vực nào của Hồi giáo có thể khiến tôi thành người Công giáo.

Ở Nhà Netherhall lúc đó có ảnh hưởng khiến ông có đức tin?

Có, rất nhiều. Tuy nhiên, lúc đó tôi không nghĩ mình có can đảm để chuyển đạo hoặc được nhận vào Công giáo, hoặc thậm chí chỉ là được hướng dẫn chính thức. Sự bội giáo là cái gì đó mà Hồi giáo coi là rất quan trọng. Trong mắt của rất nhiều người, bỏ Hồi giáo thực sự là tội đáng tử hình. Thế nên Nhà Netherhall là một khí cụ. Tôi nhớ rất rõ là việc tôi thích cầu nguyện thực sự được hình thành từ đó, xung quanh tôi là những tấm gương sống động về một đức tin kỳ lạ.

Ông muốn nói ông đến với đức tin hầu như do tiềm thức?

Thực sự không. Tôi nghĩ tôi có đức tin hoàn toàn do ý thức. Khoảng 18 hay 19 tuổi, tôi lý luận và hỏi người lớn. Lúc đó tôi gặp một người thông minh tên là Hans Urs von Balthasar. Có một thư viện ở Nhà Netherhall, tại đây tôi bắt đầu đọc sách Thần học. Đó là nơi tôi tình cờ gặp Origen, và đó cũng là nơi tôi nghiên cứu và đánh giá cao các tác phẩm của Thánh Augustinô. Tôi rất ý thức nhưng tôi hơi quan ngại. Lúc đó cha Mẹ tôi vẫn sống, một phần vì tính cẩn trọng của tôi khiến tôi sợ làm cha mẹ tổn thương. Tôi không biết nói với cha mẹ thế nào khi tôi tốt nghiệp đại học, nhưng có thể “con người Công giáo” đã đến gần.

Điều gì khiến ông can đảm tới cùng?

Ngoại trừ Chúa Thánh Thần? Có cực điểm của hai thứ: Mức độ chắc chắn trong lĩnh vực luân lý của tôi, và nếu có sức đẩy tôi xa Hồi giáo thì đó là sức hút của Đức Kitô. Tôi không có ý nghĩ tiêu cực khi chuyển đạo. Yếu tố quan trọng khác là sự tham dự rất thường xuyên của tôi, hơn 10 năm ưu tiên cho việc được chính thức vào nhà thờ – Nhà thờ Thánh Giuse ở Hong Kong. Tôi đến sống ở Á châu và Hong Kong lúc khoảng 25 tuổi, đó là nơi tôi phát hiện mình bị thu hút bởi Công giáo truyền thống. Các hành động đơn giản của đức tin – nghi thức, phụng vụ và cầu nguyện chung – là những viên đá nền tảng.

Trong những năm dần dần tiếp cận đức tin, ông có nghĩ rằng đức tin Công giáo là đúng?

Có, mặc dù có thể hơi cường điệu. Lúc đó, khi tôn giáo là việc chính của tôi, rất khó phân biệt hành động nào có thể hoặc không thể được đức tin thúc đẩy. Tôi hy vọng mọi thứ tôi làm trong đời đều được đức tin thúc đẩy và hướng dẫn. Tôi trả lời câu hỏi của ông bằng cách hơi khác: Tôi chưa bao giờ nghi ngờ, từ lúc ngoài 20 tuổi trở đi, tôi là một Kitô hữu, và con đường tôi đến với Công giáo thực sự khá nhanh. Khi nhìn lại, tôi thấy hành trình chỉ mất 4 hay 5 năm. Tôi phải nói rằng Thần học gia Von Balthasar chính là người đã hướng dẫn tôi.

Chân phước Gioan Phaolô II và ĐGH Bênêđictô XVI có ảnh hưởng ông? Cả hai vị đó được gọi là “người theo phong cách Balthasar”.

Một câu hỏi thật thú vị. Tôi chưa bao giờ được hỏi như vậy. Hồng y Ratzinger, nay là Giáo hoàng, có phẩm chất là “người theo phong cách Balthasar”, và Chân phước Gioan Phaolô II đã nâng Balthasar lên thành một Hồng y. Dĩ nhiên, Chân phước Gioan Phaolô II có tầm ảnh hưởng ngoài sự tôn trọng dành cho Von Balthasar – sao lại không ảnh hưởng một con người vĩ đại như vậy chứ? Cũng như nhiều con người vĩ đại khác, chính Balthasar không chỉ là một nhà thông thái vĩ đại, mà còn thông suốt về mầu nhiệm đức tin là tâm điểm đời sống Kitô hữu. Kkhoảnh khắc đáng nhớ nhất xảy ra với tôi khi tôi ngoài 30 tuổi. Lúc tôi đi ngang qua tượng đài Pieta (Đức Mẹ ôm xác Chúa Giêsu) ở Quảng trường Thánh Phêrô, tôi nhớ mình đã bị thu hút bởi sự kết hợp của vài thứ một lúc. Ông hỏi tôi về mối quan hệ với Mẹ Thiên Chúa. Vâng, khoảnh khắc đó thực sự rất quan trọng. Điều đó có thể mô tả là một “bước ngoặt”.

Vẻ đẹp của bức tượng Pietà đã tạo ấn tượng với ông?

Vâng, đúng vậy. Tôi nghĩ đó là Thiên Chúa, thực sự là Thiên Chúa. Phải nhớ rằng một trong những điều quan trọng là lúc chúng ta coi Hồi giáo truyền thống là tà thuyết – theo ý kiến của họ – coi Chúa Giêsu hay chết đồng đẳng với Thiên Chúa. Và nếu đã từng có trở ngại mà một người Hồi giáo chuyển đạo phải đồng ý, về trí tuệ và cảm xúc, hơn bất kỳ thứ gì khác, đó chính là điều đó. Lúc đó, trước tượng Pietà, tôi chỉ nhận biết qua cảm xúc, rằng chân lý của tôn giáo quá đơn giản và trực tiếp.

Ông muốn nói Chúa Giêsu không chỉ là tiên tri mà còn là Thiên Chúa?

Đúng vậy, lúc đó tôi nghĩ vậy. Tôi nhớ rất rõ, điều đó vẫn làm tôi muốn khóc – tôi không hề nghi ngờ gì. Rõ ràng là vậy. Tôi sợ rằng điều đó không thể để tôi nói rõ ràng cảm giác đó bằng ngôn ngữ. Nếu có khoảng khắc “trước” và “sau”, tôi có thể nói đó là điểm đến.

Sợ Hồi giáo kết tội bội giáo, đó có là điều ông thao thức vào ban đêm?

Không hề. Nó không làm tôi thao thức. Tuy nhiên, tôi có thể cho ông biết khi nào thích hợp: Theo nhiều cách khác nhau – qua bài báo, qua radio hoặc ti-vi. Tôi muốn có sự công bằng ở Anh, nơi tôi làm ông bầu của 1 trong 4 đội bóng nổi tiếng. Tôi mô tả theo tiêu chuẩn, chẳng hạn: “Người gia nhập Công giáo mới đây nhất”. Có nhiều khi tôi nhận được lời đe dọa của những người Hồi giáo hoặc các tổ chức Hồi giáo phản ứng các bài báo hoặc các cuộc phỏng vấn như thế này, tôi phải nói rằng các điều đó không bao giờ làm tôi mất ngủ. Tôi nhận những e-mail cả chia sẻ lẫn hăm dọa, nhưng tôi hy vọng sự xứng đáng và từ chối bị thu hút vào cách sống bị điều khiển bởi nỗi sợ hãi hoặc sự thận trọng không đáng có.

Ngược lại, điều tôi quan tâm là nơi gặp gỡ giữa Hồi giáo và Công giáo, Ở đó có một mức độ tương đồng. Thái độ của tôi là bày tỏ cho những người không Công giáo thấy vẻ đẹp, sự thuần khiết, sự kỳ diệu và đặc ân của việc trở thành người Công giáo. Tôi rất thẳng thắn và bình tĩnh đối với vấn đề này, và đó là sự phản ánh về đức tin của tôi.

Một số người chuyển đạo có thể rất tiêu cực đối với tôn giáo cũ của họ, nhưng ông có vẻ không như vậy.
Tôi thấy có lợi ích đối với lối sống giản dị. Ttôi nghĩ không có gì phức tạp trong đức tin, và như tôi đã nói, tôi “bị” lôi kéo tới niềm tin Kitô giáo chứ không “bị” đẩy xa khỏi Hồi giáo.

Tuy nhiên, tôi phải công nhận rằng tôi có nhiều nỗi buồn trong lòng khi tôi suy nghĩ về những người dùng Hồi giáo để thanh minh cho các hành động của họ. Các hành động này không chỉ phi Hồi giáo (un-Islamic) – họ không nhân đạo và không có gì để coi Hồi giáo là một tôn giáo. Buồn thay, hình như có nhiều người Hồi giáo coi tức giận và bạo lực là trực giác đầu tiên để phản ứng với bất kỳ thứ gì mà họ không đồng ý. Ngoài ra, tôi cảm thấy 2 tôn giáo, Hồi giáo và Kitô giáo, có thể được mô tả là “họ hàng xa”. Nnê nhớ tôi được giáo dục thành người Hồi giáo, tôi đã từng tới Thánh địa Medina và Mecca, và tôi có thể hiểu một số phẩm chất cố hữu. Nhưng chúng ta cũng phải công nhận rằng điểm khởi đầu, sự khác biệt giữa hai tôn giáo, rất bao la. Thế nên khi có những điểm tương đồng, và tôi có thể hiểu họ, thì họ không quan tâm lắm. …Tôi tôn vinh Đức Giêsu Kitô là Tình yêu. Một câu đơn giản. Đó là sự khác biệt hạn chế.

Và nói chung là rất đơn giản.

Đúng vậy, nhưng chúng ta gọi điều đó là “tình yêu”, chúng ta là những Kitô hữu quan tâm nhau tự đáy lòng của đức tin, đó là cuộc sống thực sự và phẩm chất hiển nhiên. Chúa Giêsu thực sự ở bên chúng ta. Chúng ta không cần phép ẩn dụ hoặc những khái niệm mập mờ về những gì tình yêu “có thể là” để gợi hứng hoặc thông báo cho chúng ta biết. Chúng ta được chúc lành nhờ Bí tích Thánh Thể và được nuôi dưỡng bởi lời bầu cử trực tiếp của Đức Mẹ qua sự hy sinh của Chúa. Theo đó, Thần học gia Hồng y Von Balthasar đã giúp thay đổi nền tảng của cuộc đối thoại về mối quan hệ giữa Giáo hội, Đức Kitô và Chúa Thánh Thần. Hồng y Von Balthasar đã tạo ra cách hiểu mới về ngữ nghĩa của “tình yêu” theo mạch văn tôn giáo. Do đó, tôi thực sự không thể nói nhiều về những điểm tương phản giữa Công giáo và các tôn giáo khác, chẳng hạn cứ là tín đồ Hồi giáo hoặc Ấn giáo, nhưng hãy xác định tính đơn giản không sai lệch về niềm tin của mình.

TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ NCRegister.com)

—————-

(1) Linh mục Công giáo, sinh ngày 12-8-1905 tại Lucerne, qua đời ngày 26-6-1988 tại Basel. Ngài được tấn phong Hồng y và được coi là Thần học gia vĩ đại nhất của thế kỷ XX.

(2) Opus Dei là một hội của các tín hữu Công giáo dấn thân vào công tác tông đồ và sống đời hoàn thiện Kitô giáo trong thế giới. Tuy nhiên, họ không từ bỏ môi trường xã hội và tiếp tục sống nghề nghiệp của mình. Được thành lập tại Madrid (Tây Ban Nha) ngày 2-10-1928, người sáng lập là Đức ông José María Escriva de Balaguer (đã được phong thánh), hội nhận được sự chuẩn y sau cùng của Tòa thánh ngày 16-6-1950. Tên chính thức đầy đủ của hội là Societas Sacerdotalis Sanctae Crucis (Tu hội Linh mục Thánh giá), có trụ sở tại Roma, Ý. Có hai nhánh của hội Opus Dei, một dành cho nam và một dành cho nữ, nhưng hai nhánh độc lập với nhau như hai tổ chức riêng, chỉ thống nhất trong con người của vị Giám Quản chung. Nhánh phụ nữ được thành lập năm 1930. Một tổng công hội, gồm người của nhiều quốc gia, trợ giúp vị Giám quản trong việc điều hành hội. Các linh mục thuộc về Hội Opus Dei và thành viên của Hội Opus Dei được truyền chức linh mục. Những người đã kết hôn cũng có thể thuộc về Hội Opus Dei, tự hiến sống đời hoàn thiện Kitô giáo trong bậc sống của mình. Các cộng tác viên, không là thành viên chính thức của Hội, giúp đỡ trong nhiều công tác tông đồ khác nhau.

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Category: Xã hội  | Leave a Comment
Sự thật buồn ! Apr 12

HOA KỲ (CatholicCulture.org, 11-4-2012) – Theo tin từ Hội đồng Giám mục Hoa Kỳ (United States Conference of Catholic Bishops – USCCB) công bố ngày 10-4-2012, vụ bê bối lạm dụng ngân quỹ của giáo sĩ Hoa Kỳ chi phí lên tới 108.679.706 USD trong năm 2011.

Theo “Tường trình về Thực hiện về Đặc quyền Bảo vệ Trẻ em và Người trẻ” năm 2011, chỉ có 57% số ngân quỹ này được phân phối để giải quyết (50,4 triệu USD) và điều trị cho các nạn nhân bị lạm dụng (6,1 triệu USD); phần còn lại dùng vào chi phí luật sư (36,7 triệu USD), hỗ trợ người có tội (9,9 triệu USD), và các chi phí khác (5,6 triệu USD).

Vụ bê bối lạm dụng ngân quỹ của giáo sĩ Hoa Kỳ chi phí thêm cho các hội sở tôn giáo là 35.372.010 trong năm 2011. Các chi phí này trong những năm 2004 tới 2011 tới 2.488.405.755 USD: 2.129.982.621 USD đối với các giáo phận và các giáo khu (eparchies), và 358.428.134 USD đối với các hội sở tôn giáo.

Trong năm 2011, có 21 thiếu niên bị lạm dụng bởi 1 linh mục (priest) hoặc 1 phó tế (deacon). Tường trình cho biết “7 vụ được coi là đáng tin bởi việc thi hành luật; 3 vụ không đúng, 5 vụ vi phạm, và 3 vụ vẫn đang điều tra”.

Trong năm 2011, có 683 người thành niên được coi là bị lạm dụng bởi 1 linh mục hoặc 1 phó tế trước đó. Tường trình cho biết: “Các vụ liên quan 551 linh mục và 7 phó tế. Trong số các giáo sĩ bị kết tội, 253 người đã qua đời, 58 người đã hồi tục, 184 người bị cấm thi hành chức vụ, và 281 người bị kiểm điểm”.

Tính chung, 82% số người bị lạm dụng là nam giới, có 11 thiếu niên là nữ giới. Có 68% số vụ “xảy ra trong những năm từ 1960 tới 1984”.

Trong số các phát hiện của bản tường trình:

  • Các giáo phận hoặc giáo khu cung cấp lần đầu tiên đối với 453 người trong năm 2011 tìm sự giúp đỡ bằng việc giải hòa hoặc chữa trị. Có thêm 1.750 người trong những năm qua tiếp tục được các giáo phận hoặc giáo khu giúp đỡ.
  • 50% số nạn nhân từ 10 tới 14 tuổi khi bị lạm dụng. 16% trong độ tuổi 15 và 17 hoặc dưới 10 tuổi. Độ tuổi không được xác định là 1/5 trong số nạn nhân (19%).
  • Thời gian phổ biến nhất trong năm 2011 là thời gian 1975-1979.
  • Chỉ 1% số người lạm dụng là phó tế vĩnh viễn; 1 trong 21 vụ lạm dụng mới đã có liên quan linh mục quốc tế.
  • Tỷ lệ không được chứng minh hoặc không đúng dao động khoảng 11% và 17% trong mỗi 6 năm qua.

Bản tường trình đã phê bình GP Baker, GP Lincoln, và 5 giáo khu Công giáo Đông phương đã không tham dự cuộc kiểm tra các biện pháp theo luật Dallas 2002 của HĐGM Hoa Kỳ. Các giáo khu là Giáo khu Thánh Phêrô cho người Chaldean, Giáo khu Newton cho người Melkite, Giáo khu Đức Mẹ Nareg ở New York cho người Công giáo Armenia, Giáo khu Thánh Josaphat Parma cho người Ukraina, Giáo khu Công giáo Stamford cho người Ukraina, và Giáo khu Đức Mẹ Newark cho người Syriac.

TRẦM THIÊN THU

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Category: Xã hội  | Leave a Comment
Giáo hội phải khuyến khích công dân Apr 10

MYANMAR (UCANews, 9-4-2012) – Các cuộc bầu cử phụ tại Myanmar ngày 1-4-2012 đã đưa vấn đề trách nhiệm công dân vào những cách mà các cuộc thăm dò quốc gia trước đó không có thể làm hồi năm 2010.
Bà Aung San Suu Kyi, cựu tù chính trị đã chĩa mũi nhọn vào cuộc đắc cử năm 1990, chỉ để xem kết quả bị các vị lãnh đạo quân đội làm ngơ, đã trở thành nghị sĩ Hạ viện.
42 ứng cử viên khác của NLD (Đảng Liên minh Quốc gia Dân chủ) đã chiến thắng trong cuộc bầu cử toàn quốc Myanmar, được coi là tự do và công bằng.
Nhưng sau nhiều năm đàn áp chính trị, nhân dân Myanma đang tích cực trong việc định hình tương lai của họ như là một quốc gia đấu tranh duy trì hệ thống dân chủ.
Đức TGM Charles Bo, TGP Yangon, nói rằng việc mở màn này đã gây ra việc cải cách chính trị gần đây của Tổng thống Thein Sein và hâm nóng mối quan hệ với Tây phương, báo trước cho Giáo Hội tại Myanmar để giúp thúc đẩy sự tham gia hoạt động dân sự và hòa giải.
Đặc biệt, Đức TGM Bo nói rằng các cuộc xung đột đã quấy rối các vùng dân tộc ở Myanmar các thập niên qua phải chấm dứt nếu nền dân chủ phát triển. Ngài nói: “Chỉ có hòa bình nếu có hòa giải, sẽ đạt được sự phát triển nếu có hòa bình đích thực”.
Ngài khen ngợi sự hy sinh và sự cam kết của bà Suu Kyi đối với nhân dân Myanmar, khi bà nói rằng ảnh hưởng của bà sẽ mở rộng vượt ra ngoài số cử tri nông thôn nhỏ bé của Khawmu ở châu thổ Irrawaddy mà bà đại diện. Đức TGM Bo nói: “Tôi cho rằng tiếng nói của bà sẽ được lắng nghe không chỉ trong nước mà cả khắp thế giới”.
Trong khi chiến thắng của bà trong các cuộc bầu cử phụ đã được tổ chức rộng rãi trên khắp đất nước, điều đó cũng đã dẫn một số để xem xét việc bà ấy có thể giữ vai trò rộng hơn trong chính phủ vào những năm tới. Đức TGM Bo nói rằng ngài hy vọng hiến pháp hiện hành, đảm bảo 25% số ghế quốc hội đối với quân đội, sẽ được sửa đổi, và một ngày nào đó bà Suu Kyi có thể giữ một vai trò chính trị lớn hơn nhiều.
Five decades ago, Catholics took an active role in nation building, in education, health and in so many social fields, he says.
Trong khi các cải cách chính trị lấy cảm hứng nhiều người hy vọng về sự thay đổi thực sự và lâu dài, Đức TGM Bo nói rằng vẫn còn nhiều điều phải được thực hiện trong việc giáo dục mọi người về những gì có nghĩa là được tự do – một vai trò mà ngài coi là thích hợp cho Giáo hội. Ngài nói: “Năm mươi năm trước, người Công giáo đã từng giữ các vai trò tích cực trong việc xây dựng đất nước, y tế, giáo dục và trong rất nhiều lĩnh vực xã hội khác”.
Ngài nói thêm: “Tự do đích thực là có thể làm những gì đúng, trung thực, chân thành, và tinh khiết, và không làm chỉ đơn giản là những gì người ta muốn làm. Sự tôn trọng đối với luật pháp, đối với người khác và tôn giáo khác là những thách thức trong quá trình tiếp tục cải cách”.
TRẦM THIÊN THU

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Category: Xã hội  | Leave a Comment
Kỳ thị tôn giáo Apr 09

LONDON (NCRegister.com, 6-4-2012) – Chính phủ Anh quốc đã cho phép các nhà tuyển dụng cấm nhân viên đeo Thánh Giá khi làm việc, điều đó được coi là “phân biệt đối xử” và “dốt thần học”.

Chính phủ đang đấu tranh về vụ kiện tại Tòa án Nhân quyền Âu châu ở Strasbourg, Pháp quốc, sau khi 2 phụ nữ Anh đòi quyền đeo Thánh Giá ở cổ.

Năm 2006, chị Nadia Eweida – nói tiếng Coptic (ngôn ngữ phổ biến trong Giáo hội Ai Cập), bị Hãng Hàng Không Anh (British Airways) tình nghi đã từ chối tháo Thánh Giá ra, điều mà hãng hàng không này coi là đã vi phạm nội quy của công ty. Chị Shirley Chaplin bị cấm làm việc tại bệnh viện sau khi chị không chịu che giấu Thánh Giá đeo ở cổ.

Đây là lần đầu tiên chính phủ buộc phải cho biết người ta có quyền đeo Thánh Giá để thể hiện đức tin hay không. Họ tranh luận là họ không yêu cầu niềm tin Kitô giáo nên các Kitô hữu không có quyền đeo Thánh Giá. Như vậy, họ sẽ yêu cầu các nhà tuyển dụng có thể đòi hỏi và khiển trách những người không tuân thủ.

Neil Addison, luật sư kiêm người hướng dẫn Trung tâm Pháp luật Thomas More ở Warrington (Anh quốc) nói rằng chính phủ cho rằng có thể cho phép cấm đeo Thánh Giá vì không bắt buộc, khác với khăn đội đầu của đạo Sikh (đạo thờ độc thần ở Ấn Độ) hoặc khăn trùm đầu của đạo Hồi.

Ông Addison nói: “Quan ngại của tôi về biện pháp này là chính phủ và tòa án được phép phân biệt đối xử giữa các tôn giáo dựa trên các điểm thần học của các tôn giáo. Hình như họ không biết rằng sự phân biệt này tự nó đã là phân biệt đối xử vì nó dành vị thế pháp luật ưu tiên đối với các tôn giáo có quy luật đặc biệt và chi tiết để chống lại các quy luật linh động hơn”.

Ông nói thêm: “Sự phân biệt đối xử đã hiểu lầm việc thực hành tôn giáo, thường là một sự hỗn hợp phức tạp các quy luật, niềm tin, tục lệ và nghi thức mà thường không thể quy định chính thức cách nào, tùy theo mỗi tôn giáo. Nhiều thế kỷ qua, việc đeo Thánh Giá đã được coi là là thói quen cơ bản của hầu hết các Kitô hữu, dù điều đó không được chính thức yêu cầu hoặc bắt buộc. Do đó, phân biệt giữa việc đeo Thánh Giá và đội khăn đầu của đạo Sikh hoặc đạo Hồi về cơ bản bắt buộc dùng hay không dùng, nhưng không tạo sự phân biệt một cách dốt thần học hoàn toàn, nhân tạo hoặc không thực tế. Đó là cách chống lại quy luật cơ bản của xã hội với tòa án phần đời vì nó liên quan việc tòa án phần đời phân biệt tôn giáo đối với những gì là không bắt buộc trong một tôn giáo”.

Trong bài phát biểu tại ĐH Liverpool Hope, giáo sư Công giáo David Alton nói rằng chúng ta nên “quan tâm tự do tôn giáo và những điều đã có từ năm 1829, với sự giải phóng của người Công giáo và người Do Thái, vẫn an toàn trong một quốc gia nói rằng một phụ nữ trẻ làm việc cho British Airways không thể đeo Thánh Giá ở cổ nếu điều đó gây đối kháng. Đó là mất mát lớn đối với đất nước này nếu quan niệm ngớ ngẩn đó được áp dụng”.

Vụ này gây chú ý ở khắp Anh quốc. Giáo sĩ Hilarion, thuộc giáo phận Volokolamsk của Chính thống giáo Nga, trưởng Quan hệ Ngoại giao ngoài Giáo hội, nói với đài truyền hình Nga rằng ông thấy tiếc với cách phát triển như vậy. Giáo sĩ Hilarion nói: “Họ thiếu kinh nghiệm về bách đạo, họ không biết đó là gì và khi nào Thánh Giá được tháo ra”.

Giáo sĩ Hilarion nói thêm: “Đó là sai lầm nghiêm trọng đối với tự do Tây phương ngày nay, họ thực sự áp đặt những tiêu chuẩn của chế độ độc tài lên những con người tự do. Đó là dấu hiệu của sự điên khùng nào đó và phá hủy luân lý khi các nguyên tắc như vậy không chỉ được giới thiệu mà còn được bàn luận. Có gì sai trái khi đeo Thánh Giá ở cổ chứ? Thánh Giá làm hại ai và làm hại cách nào? Tại sao người ta có thể đeo xâu chuỗi, đeo bùa hộ mạnh, đeo tượng ảnh, but a còn người tín hữu lại không được đeo Thánh Giá? Chúng tôi không bao giờ đồng ý như thế và sẽ phản đối tới cùng”.

TRẦM THIÊN THU

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Category: Xã hội  | Leave a Comment
Chứng nhân của Chúa Mar 23

CatholicCulture (22-3-2012) – Theo thông tấn xã của Thánh bộ Phúc âm hóa các Dân tộc, đã có ít nhất 1.000 nhà truyền giáo Công giáo và các nhà hoạt động mục vụ bị sát hại trong những năm từ 1980 tới 2011.

Có 115 người bị giết trong thập niên 1980, 604 người bị giết trong thập niên 1990, trong đó có 248 người bị giết trong chiến dịch “Diệt chủng Rwanda” (Rwandan Genocide) và 281 bị giết từ năm 2000.

Chúa Giêsu đã nói trước: “Vì danh Thầy, anh chị em sẽ bị mọi người thù ghét, nhưng ai bền chí tới cùng sẽ được cứu thoát” (Mc 13:13), thế nên “vì nhiệt tâm lo việc nhà Chúa mà tôi đây phải thiệt thân” (Tv 69:10; Ga 2:17). Máu của các chứng nhân của Chúa vẫn đổ ra vì chính nghĩa và công lý của Thiên Chúa…

TRẦM THIÊN THU

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Category: Xã hội  | Leave a Comment
Hành trình đức tin Mar 20
Kanako Ota bên tượng Đức Mẹ tại nhà thờ Sakai ở Osaka.
NHẬT BẢN (UCANews, 20-3-2012) – Đối với Kanako Ota, cư dân TP Sakai ở Osaka, Đêm Vọng Phục Sinh năm nay (7-4-2012) sẽ là dịp rất trọng đại, vì đó là lúc chị lãnh nhận Bí tích Thánh tẩy.
Chị nói: “Cha Mẹ tôi đều là Phật tử đã phát nguyện, nhưng tôi cảm thấy mình cần được rửa tội. Thậm chí tôi còn nói với chồng về việc này trước khi cưới”.

Dĩ nhiên, Phép rửa là sinh ra về tâm linh của một con người. Đối với Kanako, đó cũng là đánh dấu đỉnh điểm của một hành trình dài đầy gian nan.
Chị học trường Công giáo từ mẫu giáo tới trung học. Chị cho biết là gia đình chị “phức tạp”. Chỉ 2 tháng sau khi chị chào đời, mẹ chị đã muốn tự tử. Được cứu sống nhưng bà vẫn tự làm mình bị thương, phải lắp chân tay giả. Sau đó, tâm thần bà không ổn định và liên tục lấy dao làm hại tay bà.
Kanako nói: “Khi gặp rắc rối với mẹ, thi thoảng tôi tới nhà nguyện trong nhà trường, như để tìm sự an ủi. Tôi tới bên tượng Đức Mẹ và Thánh giá để cầu xin. Thi thoảng tôi chỉ âm thầm gào thét trong lòng mình thôi”.
Nhìn lại hành trình đã qua, chị cảm thấy rất lạ, việc gia nhập Công giáo của chị ảnh hưởng lòng sùng đạo Phật của gia đình chị. Chị nói: “Có thể tôi học được điều gì đó khi thấy mẹ tới bàn thờ trong nhà hàng ngày. Dù khác tôn giáo, người ta vẫn chọn được cách tiếp cận Thiên Chúa”.
Lúc chị 26 tuổi, chị mồ côi mẹ. Một trong những lời cuối của mẹ chị là “đời mẹ là trống rỗng”. Chị Kanako lúc đó đã có đứa con 1 tuổi, chị nói rằng chị cảm thấy “nhẹ mình” hơn là buồn bã sau khi mẹ qua đời. Chị cho biết: “Vì tôi có mẹ, có một gia đình như vậy, tôi thực sự suy nghĩ về đau khổ và nỗi buồn của con người, và về cách sống hạnh phúc. Tôi học cách cảm nghiệm. Tôi nhận thấy mình được sinh ra để cảm nghiệm bài học này. Tôi quyết định muốn làm một người có thể đồng hành với những người yếu đuối – như mẹ tôi – trên hành trình của họ”.
Nhiều năm trôi qua, chị và chồng đã có 4 đứa con. Nhưng khi các con lớn khôn và trách nhiệm gia đình giảm bớt, chị bắt đầu nghĩ về nhưng việc phải làm cho những năm tháng còn lại của đời mình. Chị thấy thắc mắc không biết mình “có thể có vị trí trong nhà thờ” hay không.
Chị bắt đầu tham dự Thánh lễ tại nhà thờ Sakai, nơi các nữ tu mà chị đã gặp trong những ngày chị học trường Công giáo. Rồi chị quyết định tìm hiểu đức tin Công giáo.
Điều thu hút chị trong khi tìm hiểu là những lúc thảo luận với người khác, rõ ràng Kinh thánh và cuộc đời chị đã chồng lên nhau. Những con người và các tình huống trong quá khứ của chị còn in trong tâm trí. Chị thường nhớ đến mẹ và nghĩ: “Người đó có trong Kinh thánh – người đó là mẹ tôi”.
Hiện nay, chị Kanako đang giúp một trường mẫu giáo dành cho các trẻ em có hoàn cảnh khó khăn. Có những lần chị khó khăn giao tiếp với các em, nhưng mối quan hệ tin tưởng đã phát triển khi chị tìm cách giao tiếp với từng em. Chị nói: “Tôi cảm thấy hạnh phúc khi tôi nhận thấy mình có quan hệ sâu xa với các em qua cuộc gặp gỡ của tâm hồn”.
Tượng Đức Mẹ ở nhà chị là tượng được người khác tặng khi còn học ở trường. Khi các con chị đi học, chị đưa cho các con xâu chuỗi (Nhật ngữ gọi là o-mamori), hoặc là một loại bảo vệ thần bí. Các con tôi được liên kết để hỗ trợ của việc theo đuổi niềm tin tôn giáo.
Chị nói: “Chắc chắn không bao giờ tôi gặp trở ngại từ phía các con. Ngược lại, chúng thường quan tâm hỏi tôi xem tôi có để sách Kinh thánh ở chỗ an toàn hay không”.

TRẦM THIÊN THU
VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Category: Xã hội  | Leave a Comment
Trong sạch Mar 12

Trong đời sống thường nhật có những chuyện “lạ” mà hoàn toàn có thật, nhưng có thể cũng có người cho đó là “chuyện bịa đặt”. Nhưng không, chẳng hạn như câu chuyện này:

Ngày đầu tiên chuyển về nhà mới, ông Josh Ferrin (ở Salt Lake City, bang Utah, Hoa Kỳ), đã tình cờ tìm thấy nhiều bọc tiền lớn của chủ cũ “để quên”. Số tiền này tổng cộng khoảng 45.000 USD (tương đương 940 triệu VNĐ). Nhưng ngay sau đó, gia đình ông quyết định trả số tiền này cho người chủ cũ. Điều đáng lưu ý là ông Josh Ferrin không phải là người giàu có, ông cũng đang rất cần tiền để chi tiêu cho một số việc.

Ông Josh bộc bạch: “Tôi cũng là người bình thường, và tôi cũng đang rất cần tiền, nhưng tôi nghĩ rằng việc làm của tôi là đúng đắn. Chúng ta nên trả lại những gì không thuộc về mình. Bên cạnh đó, tôi có 2 con trai và tôi cần dạy chúng về lòng trung thực. Câu nói của ông thật đáng để chúng ta “xét mình”.

Thấy ông Josh hành động vậy chắc hẳn cũng có người cho ông là “dại dột”. Thế nhưng “cái dại dột” của ông lại chính là “điều khôn ngoan” của Thiên Chúa. Ai cũng cho là mình “trong sạch”, nhưng chưa chắc vì chưa có “cơ hội”, chưa bị giằng co khi gặp “tình huống khó xử”. Gặp “chuyện” rồi người ta mới có thể biết đâu là “vàng” và đâu là “thau”.

Bằng chứng hiển nhiên hằng ngày chúng ta thấy nhiều chuyện xảy ra liên quan vật chất, ngay cả thân nhân ruột rà trong một gia đình mà còn tranh chấp giành nhau và tính toán chi li với nhau, thậm chí có thể sứt mẻ tình cảm hoặc xảy ra án mạng chỉ vì lợi ích cá nhân.

Tham nhũng và hối lộ cũng xảy ra như cơm bữa, người ta coi đó là “chuyện nhỏ”, là “chuyện thường ngày ở huyện”, như một hệ lụy tất yếu vậy. Người “lớn” thì cắn miếng lớn, người “nhỏ” thì cắn miếng nhỏ, người “nhỏ” hơn thì mút. Đúng như người ta thường nói: “Sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi”. Dân đen biết nhờ cậy ai để đòi công lý, giành lại nhân vị và nhân phẩm để được quyền làm người đúng nghĩa?

Một trong Bát Phúc (Tám Mối Phúc Thật) mà Chúa Giêsu đã truyền dạy: “Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch, vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa” (Mt 5:8). Trong Mười Điều Răn, Thiên Chúa đã đưa ra hai điều liên quan lòng tham: Điều răn thứ bảy là “chớ lấy của người”, và điều răn thứ mười là “chớ tham của người”.

Hơn một lần Chúa Giêsu cũng đã cảnh báo: “Anh em phải coi chừng, phải giữ mình khỏi mọi thứ tham lam, không phải vì dư giả mà mạng sống con người được bảo đảm nhờ của cải đâu” (Lc 12:15).

“Đồng tiền liền khúc ruột”, tiền nhân nói thật chí lý. Đúng vậy, nếu không “tỉnh thức” thì người ta rất dễ sa vào cái bẫy vật chất, vì ba kẻ thù hằng ngày vây quanh chúng ta: Ma quỷ, thế gian và chính mình!

TRẦM THIÊN THU

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Category: Xã hội  | Leave a Comment
Chuyện lịch sự Mar 09
Chuyện lịch sựCó những “chuyện lớn” mà không quan trọng, nhưng có những “chuyện nhỏ” mà không hề nhỏ, và rất quan trọng!

Lịch sự là lễ phép, và là phép xã giao cơ bản nhất mà ai cũng được giáo dục từ nhỏ, nhưng đôi khi người ta cho là… “chuyện nhỏ”. Ông bà ta nói: “Học ăn, học nói, học gói, học mở”. Những “chuyện nhỏ” vậy mà còn phải học! Không ai sinh ra là biết ngay, dù là thiên tài, thế nên ai cũng phải học. Nhưng được học mà có tiếp thu hay không là chuyện khác.

Không biết mà không dám nhận mình không biết, đó là “tự ái vặt”. Không biết mà nói mình biết, đó là “chảnh”, là “nổ”. Có những điều nên biết và có những điều không nên biết. La Rochefoucauld nói: Có 3 thứ ngu dốt: Không biết những điều đáng biết, biết không rành mạch những điều phải biết, và biết những điều không cần biết”. Chúa Giêsu nói: “Nếu quý vị đui mù thì quý vị đã chẳng có tội. Nhưng giờ đây quý vị nói: “Chúng tôi thấy”, nên tội quý vị vẫn còn!” (Ga 9:41).

THẤY NGƯỜI…

Alison R. Bishop là người Mỹ nhưng sống tại Việt Nam nhiều năm, và anh thấy “ấn tượng” về cách cư sử của người Việt trong đời sống hàng ngày. Anh than phiền: “Người Việt không biết nói câu ‘xin lỗi’ vì sợ bẽ mặt, mắc cở, dù họ có lỗi rõ ràng. Đó cũng là nguyên nhân gây ra nhiều cuộc cãi vã, ẩu đả vô ích”. Một nhận xét thật xấu hổ và đáng buồn cho chúng ta, những người Việt Nam!

Rồi anh kể rằng trên đường đi dự tiệc, anh ngừng xe tại một cây xăng để đổ xăng. Người bán xăng vô ý đổ nhiều quá làm tràn xăng ra ngoài, và xăng bắn lên chiếc áo mới anh đang mặc. Bị dơ áo bất ngờ, anh không biết phải nói sao mà chỉ nhìn chòng chọc vào người đàn ông bán xăng. Người bán xăng cũng không nói lời nào, có vẻ muốn làm ngơ, rồi quay sang phục vụ người khách hàng kế tiếp. Lúc đó, anh cảm thấy rất giận, không hiểu vì sao người bán xăng có thái độ như vậy, không hề nói lời xin lỗi.

Lần khác, anh đang ngồi ăn trong tiệm thì thấy miếng nhựa trong bát phở. Anh hỏi nhân viên phục vụ và chủ tiệm nhưng họ chỉ ngây người ra nhìn anh, không nói câu nào. Một lát sau, họ đem cho anh bát phở khác, nhưng họ không thèm nói lời xin lỗi về việc sai sót của mình.

Anh nhận xét: “Với thái độ lạnh lùng, vô cảm của người phục vụ và chủ tiệm, tôi ăn mất ngon. Sau khi trả tiền, tôi ra về, trong lòng tự hứa sẽ không bao giờ quay lại tiệm phở này nữa”. Anh cho biết thêm: “Sau khi sống ở Việt Nam nhiều năm, tôi nhận ra được một điều là người Việt không muốn nhận mình làm điều gì sai trái hoặc nói lời xin lỗi. Khi lỗi của họ rõ ràng không thể chối cãi mà họ chỉ phản ứng bằng thái độ lặng thinh và né tránh, có khi còn tìm cách cãi lại chứ không nhận trách nhiệm trước mặt người khác”.

Những “tội” anh Alison kể ra thật đơn giản: Không lịch sự, không muốn nhận lỗi, không thèm xin lỗi, né tránh trách nhiệm. Thế nhưng “lỗ nhỏ làm đắm thuyền”, lỗi dù nhỏ mà coi thường riết thành quen, khó sửa, và tệ hại hơn là cái sai đó lại nghiễm nhiên được coi là… đúng. Quá nguy hiểm!

Anh Alison kể: “Tôi từng phải cãi lộn với những người khác vì họ không chịu nhận mình đã làm điều sai trái. Chuyện này xảy ra tại một bệnh viện khi tôi điền vào biểu mẫu bảo hiểm sức khoẻ. Dù tôi đã điền xong, nhân viên của bệnh viện cứ nhất định cho rằng tôi không thể làm thủ tục bảo hiểm. Về sau tôi được biết rằng cô nhân viên đó đã làm thất lạc mấy biểu mẫu tôi đã điền xong. Lẽ ra, cô ta nên nhận lỗi mình làm mất những mẫu này, nói một câu xin lỗi, và lịch sự đề nghị tôi điền lại các mẫu khác. Tại sao cô ta cứ muốn tranh cãi  về vấn đề này?. Từ nhỏ, cha mẹ tôi đã dạy tôi phải biết nói lời xin lỗi khi mình làm việc gì sai quấy. Trong câu chuyện giữa những người trong gia đình với nhau, cha mẹ tôi vẫn thường nói câu xin lỗi khi làm điều gì sai. Tôi lớn lên trong môi trường mọi người sẵn sàng nói lời xin lỗi để bộc lộ sự quan tâm, sự tử tế, và sự kính trọng lẫn nhau. Thật vậy, việc dạy cách xin lỗi người khác bắt đầu từ trong gia đình và nhà trường. Tuy nhiên, ở Việt Nam, tôi thấy nhiều người lớn luôn muốn chứng minh là mình đúng, hiếm khi thấy họ chịu nói câu xin lỗi với trẻ con. Như vậy làm sao họ có thể làm gương cho con cái học cách nói lời xin lỗi được?. Tôi công nhận điều này xảy ra do những dị biệt văn hoá tận căn bản gốc rễ, tôi tin rằng nó bắt nguồn từ tâm lý lo sợ bị mất mặt của dân Việt. Ở Tây phương, chúng tôi cũng coi trọng việc giữ thể diện, nhưng không đến mức giả vờ bỏ qua lỗi lầm của mình, và gây thiệt hại cho người khác”.

…MÀ NGHĨ ĐẾN TA

La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp, nhà đạo đức học thế kỷ XVIII, nói rõ: “Ngọc không mài không thành đồ quí, người không học không biết đạo làm người. Chúa tầm thường, tôi nịnh hót, quốc phá, gia vong, mọi tai họa đều bắt đầu từ đó”. Thật đáng quan ngại khi một chuỗi hệ lụy những điều xấu xa và nguy hiểm xảy ra nối tiếp nhau lại được bắt đầu từ những cái rất đơn giản!

Hiền triết Khổng Tử xác định: “Có lỗi mà không sửa mới thành ra có lỗi”. Nhân vô thập toàn, không ai lại không có lỗi, hơn thua nhau là biết “đứng dậy”, can đảm nhận lỗi và sửa sai. Biết phục thiện là một nhân đức. Ngạn ngữ Pháp có câu: “Con người ít khi nghĩ mình cần bao nhiêu trí tuệ để đừng bao giờ bị lố bịch”. Vì không “đầu tư” cho phép lịch sự mà người ta dễ mắc sai lầm, dễ bị lố bịch.

Dù là ai cũng phải biết nhận lỗi và xin lỗi, vì có khi càng “lớn” càng sai. Càng giấu giếm, càng che đậy, càng tránh né, càng tự hạ giá mình. Nhận lỗi và xin lỗi sẽ được người khác thán phục. Xin lỗi là giao hòa. Chân phước Giáo hoàng Gioan Phaolô II cũng đã can đảm xin lỗi công khai về những sai lầm của người Công giáo trước đây. Không ai chê trách mà còn thấy ngài đúng là một vị thánh.

Biết nhận lỗi và xin lỗi sẽ giúp chúng ta tìm cách không “lăn vào vết xe cũ”. Né tránh trách nhiệm, không nhận lỗi hoặc đổ lỗi cho người khác sẽ khiến chúng ta càng mất sĩ diện hơn.

Chuyện của anh Alison còn “chạm” đến những người có trách nhiệm giáo dục và hướng dẫn như gia đình, cha mẹ, phụ huynh, nhà trường, giáo viên,… Chính những người có trách nhiệm giáo dục và hướng dẫn cũng phải biết nhận lỗi và xin lỗi, chứ không thể cứ đổ lỗi cho nhau theo “vòng luẩn quẩn”.

Không chỉ phải biết nhận lỗi và xin lỗi, chúng ta còn phải biết nói lời cảm ơn, vì đó cũng là một trong những điều cần thiết đối với phép lịch sự cơ bản của con người vậy.

Những nhận xét của anh Alison về người Việt Nam chỉ là những điều nhỏ, nhưng chính những điều nhỏ mà chúng ta coi là “chuyện nhỏ” đó lại là “chuyện lớn”, không thể coi thường hoặc làm ngơ! Bạn có cảm thấy “tự ái dân tộc” nổi dậy?

TRẦM THIÊN THU

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Category: Xã hội  | Leave a Comment
Sự chuyên chế về tự do bị hiểu sai Mar 07

Tác giả JAMES KALB

“Quý vị sẽ biết sự thật, và sự thật sẽ giải phóng quý vị” (Ga 8:32).

Trung tâm của tự do là quyền xác định khái niệm riêng về sự tồn tại, ý nghĩa của vũ trụ, và những bí ẩn của đời sống con người.

Mọi người đều nói rằng tự do là điều tốt. Chúa Kitô đã hứa điều đó. Hoa Kỳ dựa vào điều đó. Chủ nghĩa tự do và những người phóng khoáng muốn điều đó. Thậm chí Trung quốc còn gọi lực lượng vũ trang của họ là Quân đội Giải phóng Nhân dân. Nhưng tự do là gì?

Các câu trả lời khác nhau, vì mối quan ngại của người ta khác nhau. Chủ nghĩa tự do muốn tự do từ quy định của chính phủ, tự do tư tưởng về đạo đức, và tự do là Trung Quốc cộng sản nghèo đói, sự thống trị của ngoại bang, và các tệ nạn xã hội khác. Các trích dẫn trên từ Tin Mừng của Thánh Gioan và Tòa án Tối cao đề nghị hai cách tiếp cận khác nhau đối với vấn đề, cả hai đều được các cơ quan nổi tiếng hỗ trợ. Người Công giáo và nhiều người khác chấp nhận trước tiên, dựa trên chủ quyền của chân lý, nhưng những người có ảnh hưởng và đáng kính ngày nay nhấn mạnh vào vấn đề thứ hai, dựa trên chủ quyền của cách lựa chọn của con người.

Công giáo xem cuộc sống của con người là một tổng thể và chấp nhận con người được định hướng tự nhiên đối với những thứ vượt quá bản thân mình. Vì thế, tự do được coi là toàn diện: nhà tù, đói nghèo, và khuyết tật thể lý là những hạn chế về tự do, nhưng cũng vậy đối với việc thường xuyên say rượu, ám ảnh tham lam, sự thiếu hiểu biết của Đức Tin – như Tin Mừng của Thánh Gioan cho thấy. Điểm cuối cùng là quan trọng. Theo quan điểm Công giáo, sự tự do quan trọng nhất, không phải tự do để có được những gì chúng ta muốn, mà tự do để theo đuổi những gì tốt nhất. Xã hội Công giáo sẽ khắc phục tội lỗi và sự thiếu hiểu biết luân lý như là một phần của quyền tự do con người, vì những điều đó có được theo mục tiêu của chúng ta như những con người. Khi Thánh Phêrô bị xiềng xích hoặc Thánh Phanxicô “kết hôn” với sự nghèo khó, theo ý nghĩa Công giáo, mà những người kia đã được tự do hơn những người chỉ quan tâm sự nghiệp và dùng “hàng hiệu”.

Chúng ta không chỉ sống trong xã hội Công Giáo, mà còn sống trong quan điểm của tự do thể hiện bởi tòa án về phá thai được xã hội chấp nhận. Theo quan điểm đó, sự tự do là tự do lựa chọn những thứ được coi là thực tế và có ý nghĩa. Lý tưởng là để cho sự lựa chọn của chúng ta xác định những gì có ý nghĩa đối với chúng ta, hơn là để những gì có ý nghĩa quyết định sự lựa chọn của chúng ta. Trung tâm điểm không phải là ý muốn con người và sự thật. Một ví dụ sẽ minh họa những gì mà quy luật đó có nghĩa. Tự do trong cảm giác tự do thế tục hiện nay có nghĩa là sự lựa chọn riêng của mình là tốt, và càng có nhiều người lựa chọn khác nhau thì càng tốt. Sự đa dạng về tôn giáo và cách sống nên được thực hành, vì cho thấy nhiều dạng về cách đề nghị và cách sáng tạo của tinh thần con người. Chẳng hạn, “hôn nhân đồng tính” chứng tỏ rằng người ta quyết định theo nền tảng riêng mình, họ mong muốn được công chúng công nhận quyết định kết hôn của họ là quan trọng theo cái nhìn của sự tự do thế tục.

Vì vậy, chúng ta đang phải đối mặt với hai sự hiểu biết đối lập với tự do, một cách coi tự do là diễn tiến của cách sáng tạo cá nhân và coi đó là đạt tới cái gì đó lớn hơn và tốt hơn chúng ta. Điều nào đúng?

Những người xếp hàng phía sau Tòa án Tối cao phần lớn nghĩ rằng trường hợp của họ là một chiến thắng ngoạn mục. Lý do sau sự tự do thật khi bạn có thể phát minh ra sự thật của chính bạn và ủng hộ nó? Và dù sao, nếu sự thật là tiêu chuẩn, một ý tưởng cụ thể nào đó về sự thật sẽ phải được quy trách. Sẽ là ai? Vì vậy, quan điểm Công Giáo về tự do không được thực hiện nghiêm túc. Người ta nói rằng là một người Công giáo và làm những gì Giáo Hội bảo bạn làm thì đó thực sự là tự do.

Cuộc tranh luận rất trôi chảy, nhưng chỉ lướt trên những điểm quan trọng. Một điểm quan trọng là nếu cái gì đó được sử dụng như một tiêu chuẩn cao thì đó là tự do ngày nay, nó có đủ khả năng đối phó với mọi thứ có ảnh hưởng đến chúng ta. Nếu không, nó sẽ vượt trên những gì nó khinh suất để ủng hộ những gì nó nhấn mạnh. Quan điểm tự do thế tục về sự tự do để lại một xem xét hoàn toàn cơ bản: những lựa chọn có giá trị. Nó nhìn vào những gì cá nhân chọn, chắc chắn là quan trọng, nhưng đã làm giảm các thiết lập mà trong các lựa chọn đó được thực hiện và giá trị của sự lựa chọn với cách thiết lập có sẵn.

Điểm đó được công nhận tới mức độ nào đó với mối quan tâm về các vấn đề kinh tế. Nhiều người đã hỏi rằng tự do kinh tế có nghĩa gì nếu đó là tự do chết đói? Không phải là tự do của những người giàu kiếm tiền nên phải chịu sự tự do của người khác để làm cho một cuộc sống xứng đáng và sống trong phẩm giá? Hầu hết những người tự do thừa nhận rằng khi họ từ bỏ chủ nghĩa tự do cổ điển để ủng hộ hệ thống phúc lợi xã hội. Tuy nhiên, vấn đề có thể được cập nhật và mở rộng đến các vấn đề xã hội. Người ta có thể đặt vấn đề  là liệu tự do tình dục có nên bị giới hạn bởi sự tôn trọng sự tự do của người dân bình thường để tạo thành các gia đình ổn định để tạo môi trường thuận lợi cho trẻ em phát triển hay không. Nếu chúng ta quan ngại về quyền tự do là quan trọng nhất cho người dân, vấn đề thứ hai có cần phải nhấn mạnh?

Câu trả lời được lý thuyết tự do thế tục đưa ra là “không có”. Những người tự do thế tục ủng hộ quyền tự do kinh tế độc lập – như tìm việc làm, nhưng không phải là quyền tự do xã hội độc lập – như tìm cuộc sống gia đình bình thường, vì tiền bạc là điều trung tính và cuộc sống gia đình bình thường không trung tính. Bạn có thể sử dụng đối với bất cứ điều gì từ sách kinh đến sách đồi trụy, vì vậy ngày càng tăng và khuếch tán sự thịnh vượng làm tăng khả năng con người để xác định ý nghĩa riêng và lựa chọn bất cứ điều gì họ muốn. Cũng là không đúng sự thật về việc làm tăng và khuếch tán luân lý giới tính truyền thống. Nó có thể cung cấp cho người ta những cách lựa chọn tốt hơn, nhưng nó không cung cấp cho họ nhiều sự lựa chọn. Tự do thế tục không thể chấp nhận đó là điều tốt mà không nượng bộ tính trung lập như những gì về cuộc sống. Họ sẽ phải thừa nhận rằng một số thứ, chẳng hạn như giới tính, cùng với ý nghĩa riêng của họ, và chúng ta không thể xác định bất cứ điều gì ý nghĩa chúng ta muốn đối với họ. Điều đó có nghĩa là từ bỏ những gì là chủ nghĩa tự do thế tục.

Các vấn đề khác phát sinh khi các quyền tự do xung đột. Điều gì sẽ xảy ra – như trong trường hợp những nhà tuyển dụng lao động Công Giáo và việc ngừa thai – khi sự tự do liên quan các mối quan hệ tình dục miễn phí hoặc sự bất tiện xung đột với sự tự do để tham gia với người khác trong cách sống bằng cách hiểu biết chung về những gì làm cho cuốc sống tốt? Theo chính quyền Obama, đó là một chiến thắng về tự do giới tính. Và từ quan điểm của họ, họ có quan điểm riêng. Tự do giới tính phải thực hiện với các quyền cá nhân để xác định tài sản và ý nghĩa của mình, trong khi quyền của nhà tuyển dụng lao động là từ chối việc bảo hiểm trọn gói là quyền của một nhóm để thúc đẩy một số tài sản và ý nghĩa mà không phải là người khác. Cá nhân thực tế hơn một nhóm người – điểm mà người Công giáo đồng ý, vì vậy nếu vấn đề chỉ đơn giản là tự do thực hiện như người ta lựa chọn cái đầu tiên thì nên được ưu tiên cái thứ hai. Bất cứ điều gì khác sẽ là sự chuyên chế của tập thể đối với cá nhân.

Các vấn đề về tự do xã hội độc lập thì dù sao cũng vẫn còn. Có vẻ như rõ ràng rằng giá trị của sự tự do đến từ những thứ mà nó liên quan. 500 kênh mà không có gì đáng xem thì tốt gì? Tự do giới tính làm cho khó kết hôn và khó có con trong bất cứ điều gì giống như môi trường bạn muốn thì tốt gì? Và vì con người có tính xã hội, quan điểm của sự hiểu biết về tự do cá nhân có nghĩa là sự cam kết chung mà thực hiện không có trọng lượng là những gì? Ai muốn sống như thế?

Đây là các vấn đề quan trọng, và chúng đang xuất hiện ngày càng nhiều. Xã hội của chúng ta tiến bộ, có các luật sư, các quan chức, và các “chuyên gia” được công nhận, công việc của họ là làm cho lý tưởng chính thức được áp dụng nhiều hơn và toàn diện hơn. Kết quả là liên tục hủy diệt các quyền tự do xã hội độc lập giới thiệu với chúng ta sự lựa chọn có giá trị để ủng hộ quyền tự do trung lập và tự do cá nhân được miêu tả bằng yêu cầu mà các nhà tuyển dụng Công giáo cung cấp các dạng kiểm soát sinh sản đối với các nhân viên của họ. Không có giới hạn đối với xu hướng về lý thuyết, và không có trung tâm quyền lực – khác hơn so với các giáo hội có lịch sử lâu dài về sự thất bại và thỏa hiệp – mà nhìn thấy bất cứ lý do nào để chống lại. Vì vậy, nó có khả năng đi rất xa. Bất kể kết quả ngay lập tức về các tranh chấp hiện nay, người Công giáo nên chuẩn bị tốt hơn về một cuộc đấu tranh lâu dài và gập ghềnh trong những năm tới.

TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ CatholicCulture.org)

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Category: Xã hội  | Leave a Comment
Chuyện Gia Đình Mar 01

Ngay từ nhỏ, ai đi học cũng đều được dạy và thuộc lòng câu tục ngữ:

Công cha như núi Thái Sơn

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra

Một lòng thờ mẹ, kính cha

Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con

Gia đình là cái nôi. Ai cũng có một gia đình. Người ta có thể tự chọn cho mình nhiều thứ, nhưng không ai có thể chọn cha mẹ cho mình. Dù cha mẹ có thế nào thì cũng vẫn là người sinh thành và dưỡng dục, là con thì không ai được hất hủi cha mẹ. Không thể lấy cớ là “tại, vì, bởi, nếu” mà biện hộ cho động thái bất xứng của mình dành cho song thân phụ mẫu.

CHUYỆN MẸ CON

Bà Bùi Thị Hồng Nhung (44 tuổi) đã ly hôn năm 2009, bà sống với con trai tên Nguyễn Hữu Tài ở phường 2, Bảo Lộc (Lâm Đồng). Khi ly hôn, bà hứa sẽ cho anh em Tài một mảnh đất ở xã Đại Lào (Bảo Lộc). Nhưng sau bà lại định bán mảnh đất đó nên Tài không bằng lòng. Mặt khác, do Tài ham chơi, không giúp đỡ mẹ, nên thường bị mẹ la mắng, vì thế Tài càng ấm ức.

Khoảng 23 giờ ngày 16-8-2009, khi hai mẹ con đang ở trong phòng xem ti-vi, Tài hỏi: “Mẹ định bán miếng đất ở Đại Lào hả?”. Bà Nhung trả lời: “Tao bán thì sao?”. Thế là Tài nảy sinh ý định giết mẹ.

Lợi dụng lúc mẹ không để ý, Tài dùng tay đánh mạnh vào gáy mẹ. Bị đánh đau bất ngờ, bà Nhung hét lên rồi ngã xuống nền nhà, Tài lao theo siết cổ mẹ đến chết.

Lúc 12g10 ngày 20-8-2009, người dân phát hiện một xác người bị vùi tại bồn hoa trước nhà. Công an xác minh nạn nhân là bà Bùi Thị Hồng Nhung, thủ phạm giết bà Nhung lại chính là Nguyễn Hữu Tài (sn 1992), con ruột của bà Nhung.

CHUYỆN CHA CON

1. Năm 2009, Nghiêm Viết Thành (sn 1991) đã nhẫn tâm sát hại cha ruột là ông Nghiêm Viết Yên (sn 1958, nhà số 312, đường Điện Biên Phủ, P. Bình Hàn, TP Hải Dương). Không chỉ giết chết cha mà Thành còn dùng dao chém nhiều nhát khiến khuôn mặt nạn nhân biến dạng đến mức không thể nhận ra, và cắt rời thi thể nạn nhân làm 4 khúc.

Xong việc, Thành “biến mất”. Tuy nhiên, Thành vẫn lên mạng để liên lạc qua chat với bạn bè. Thành nói với bạn bè rằng khi đi chơi tối về thì phát hiện ông Yên đang ở với một người phụ nữ khác. “Xốn mắt” nên Thành bỏ đi, khi quay về thì phát hiện trong nhà có nhiều vết máu nên nghĩ có thể bố mình đã bị người phụ nữ kia sát hại nên Thành lại bỏ đi tiếp.

Công an Hải Dương bất ngờ ập vào nhà nghỉ tại số 60 đường Giải Phóng nối dài (TP Nam Định). Lúc này, Thành đang chuẩn bị tắm giặt sau mấy ngày lẩn trốn. Chiếc xe Future Neo mà Thành lấy đi của bố vẫn vương vài giọt máu. Vải thưa không che được mắt thánh. Lời khai của “cậu học trò ít nói và sống khép kín” dần hiện ra những chi tiết bí ẩn khiến cho chính các điều tra viên dày dạn kinh nghiệm nhất cũng không khỏi rùng mình.

Tối hôm đó, Thành đi chơi game về khuya nên bị ông Yên tra hỏi đi đâu mà về muộn. Thành nói: “Con đi học”. Biết con mê chơi game, ông Yên la rầy Thành. Cơn giận kìm nén bấy lâu trong người chợt bùng phát, Thành quay ra ngoài thấy trên bàn có con dao (loại dao chặt) liền nảy sinh ý định giết bố.

Thành lấy dao đến chỗ ông Yên ngồi và chém thẳng vào cổ. Thấy bố ngã ra, Thành tiếp tục “vung dao” cho đến khi bố gục hẳn xuống đất. Sợ bị phát hiện, Thành đã nhẫn tâm chặt xác ông Yên thành 4 khúc rồi lấy xe máy chở ra khu vực cách nhà chừng 2 km để phi tang giữa lúc nửa đêm về sáng.

Láng giềng và các thầy cô giáo trường PTTH dân lập Thành Đông hết sức ngạc nhiên vì thấy Thành là một học sinh khá lành tính, sống khép kín. Chính bà ngoại của Thành cũng thực sự bất ngờ trước hành vi của đứa cháu. Bề ngoài hiền lành của Thành lại có “bí ẩn” khác là… nghiện game Chiến quốc!

2. Ngày 28-2-2012, Tòa án tỉnh Vĩnh Long đã tuyên phạt tù chung thân Huỳnh Văn Quyên (50 tuổi) về tội giết người và tuyên phạt 4 năm, 4 tháng, 7 ngày tù Lê Thị Tám (45 tuổi, vợ của Quyên) về tội che giấu tội phạm. Hai vợ chồng ngụ tại ấp Tân Hòa, xã Tân Hạnh, huyện Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long.

Theo cáo trạng, khoảng 2g ngày 7-2-2007, bị mẹ là bà Dương Thị Tám la (trước đó bà Tám đã la rầy nhiều lần), Quyên một tay nắm cổ, một tay ôm lưng bà kéo lại khoảng vài phút thì buông ra, và bà Tám không còn cử động. Quyên vội ẵm mẹ để lên giường và gọi vợ ra nói cho biết “lỡ tay giết chết mẹ”. Hai vợ chồng Quyên khiêng bà Tám để trên xuồng và ném thi thể bà xuống sông.

VĨ NGÔN

Giết người là tội tày trời. Các nghịch tử kia là những “siêu nhân”, thường nhân chúng ta không thể hiểu nổi, vì họ đã cả gan sát hại chính cha mẹ ruột của mình vì những chuyện “không đáng gì” và vì họ đòi hỏi riêng thái quá. Đó là trọng tội mà “trời không dung, đất không tha”.

Người đời còn kết án huống gì Thiên Chúa, vì trong Thập Giới (10 điều răn), Chúa đã dạy giới răn thứ bốn là “Thảo kính cha mẹ”, và giới răn thứ năm là “Chớ giết người”. Như vậy, các nghịch tử kia đã phạm một lúc cả hai trọng tội!

Ca dao Việt Nam có những “lời khuyên” chí lý, thế mà…! Chẳng hạn:

Con có cha như nhà có nóc

Con không cha như nòng nọc đứt đuôi

Còn cha gót đỏ như son

Một mai cha chết, gót con đen sì

Hoặc:

Dù cho đi hết cuộc đời

Cũng không đi hết những lời mẹ ru

Hoặc:

Lòng mẹ như bát nước đầy

Mai này khôn lớn, ơn này tính sao

Nhớ ơn chín chữ cù lao

Ba năm nhũ bộ biết bao nhiêu tình

Con ho lòng mẹ tan tành

Con sốt lòng mẹ như bình nước sôi

Hoặc:

Mẹ già ở túp lều tranh

Sớm thăm tối viếng mới đành dạ con

Biết chuyện về những nghịch tử kia mà thấy “ngán ngẩm” sự đời, ngay cả sự đời là tình máu mủ ruột rà!

TRẦM THIÊN THU

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Category: Xã hội  | Leave a Comment
HOT News Feb 29

Tạp chí y đức đề nghị chấp nhận giết thai nhi

QUỐC TẾ (CatholicCulture.org, 28-2-2012) – Tạp chí Y đức đã đăng một bài báo kêu gọi chấp nhận việc “phá thai sau khi sinh” – nghĩa là giết những đứa con không mong muốn sau khi chúng được sinh ra.

Bài báo này của 2 nhà luân lý với sự đồng thuận của các trường Đại học ở Úc, Ý và Anh. Bài báo này tranh luận rằng vì việc phá thai hiện nay được chấp nhận, việc giết trẻ sơ sinh cũng nên được chấp nhận, vì “cả bào thai và trẻ sơ sinh đều không cùng tình trạng luân lý như những con người thực sự”. Các tác giả coi các trẻ em – chưa sinh và đã sinh – là “những con người mạnh khỏe” nhưng có tình trạng “không thích hợp về luân lý”.

Đây là dạng tội lỗi mới manh nha xuất hiện trên thế giới, bắt đầu từ những người mệnh danh là “nhà luân lý” ở các nước văn minh!

TRẦM THIÊN THU

Heo đất cứu người

ß Giáo dân xứ Thạch Hãn và những con heo đất.

VIỆT NAM (UCANews, 28-2-2012) – Các vị lãnh đạo Giáo hội ở Gx Thạch Hãn đã thúc giục giáo dân giúp đỡ cộng đoàn trong Mùa Chay bằng cách gây quỹ hỗ trợ các gia đình nghèo.

Hơn 100 hộ đã dùng tiền tiết kiệm để góp 10.000 đồng mỗi ngày.

Chị Lucia Nguyễn Thị Trang, 36 tuổi và có 2 con, nói: “Mùa Chay là dịp để chúng tôi bày tỏ tình đoàn kết với những người nghèo, không phân biệt tôn giáo”.

LM quản xứ P.X. Trần Phương nói rằng đề nghị của ngài được nhiều người đồng thuận. Ngài cho biết: “Năm nay, chúng tôi hy vọng có thể quyên góp được 50 triệu để hỗ trợ cho 50 gia đình nghèo để họ có tiền sửa xe máy, mua gà vịt nuôi kiếm thêm thu nhập”.

“Chiến dịch” này bắt đầu từ ngày 26-2 và sẽ kết thúc vào ngày 7-4 (Thứ Bảy Tuần Thánh), các gia trưởng sẽ công khai tiền tiết kiệm của gia đình trong Thánh lễ Vọng Phục Sinh.

Nguyễn Thanh, một tài xế xe ôm trong giáo xứ, nói rằng vợ chồng anh kiếm được khoảng 3 triệu mỗi tháng, nhưng nhu cầu gia đình và học phí của các con tổng cộng khoảng 4,5 triệu. Anh nói: “Chúng tôi phải vay mượn để thanh toán học phí và các chi phí khác”.

Vùng Thạch Hãn chỉ có 589 giáo dân trong khoảng 10.000 dân.

TRẦM THIÊN THU

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Category: Xã hội  | Leave a Comment
Chuyện yêu thương Feb 29

Khi “lang thang” trên internet, đôi khi người ta gặp được những điều bất ngờ thú vị. Trong số “Những Hình Ảnh Thương Tâm Nhất Năm 2011” của Trần Việt Trình đăng trên internet, có một tấm hình có thể “xoáy” vào lòng người bằng nỗi thương cảm sâu sắc: Một cụ già ốm yếu ngồi bán những mớ rau để mưu sinh.

Tấm hình “bà cụ” có kèm theo một câu chuyện được lan truyền rộng rãi và gây xôn xao giới cư dân mạng cả trong nước lẫn ngoài nước hồi cuối năm 2011. Câu chuyện đó thật cảm động và khiến chúng ta phải suy nghĩ nhiều… Câu chuyện ấy như sau:

– Ăn rau không, chú ơi?

Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau với vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy.

– Ăn hộ tôi mớ rau…!

Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người. Mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát, rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: “Dạ cháu không bà ạ!”. Gã muốn nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi gã quên cái cảm giác ấy rất nhanh. “Mình thương người thì ai thương mình?”, cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại dấy lên trong đầu gã!

– Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! – Tiếng bà cụ yếu ớt.

– Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!

Giọng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ như thế. Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Gã chau mày, đợi cô gái đi khuất, gã xuống xe đến nói với bà:

– Rau này bà bán bao nhiêu?

Bà cụ mừng rỡ:

– Hai nghìn một mớ.

Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.

– Sao chú mua nhiều thế?

– Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!

Rồi gã nhấn ga lao vút đi như sợ ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy lòng dâng lên niềm vui.

Chiều hôm ấy mưa to. Mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, và gã nghĩ đến bà cụ hồi sáng…

– Nghỉ thế đủ rồi đấy!

Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ.

Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ.

Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy, và có lẽ gã cũng thích như thế. Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện.

Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo:

– Bà bán rau chết rồi.

– Bà cụ hay đi qua đây hả chị? – Chị bán nước khẽ hỏi.

– Tội nghiệp bà cụ! – Một giọng người đàn bà khác.

– Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh.

Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi. Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia… Gã không ngờ…!

Câu chuyện đầy tính nhân bản. Và câu chuyện này có thể thật, cũng có thể không thật, nhưng tác giả đã nói lên “mặt trái” của cuộc sống và đã có thể “đánh động” lương tâm con người. Còn tấm hình kia là rất thật. Xã hội vẫn có những hoàn cảnh thực sự đáng thương tương tự. Tấm hình đó không thể nào giả tạo. Nhìn tấm hình đó chúng ta thấy rõ một bà cụ lọm khọm, gối mỏi, lưng còng, tuổi cao, sức yếu, ngồi ủ rủ bên lề đường với vốn liếng buôn bán chỉ là vài mớ rau. Đáng lẽ tuổi của cụ bây giờ phải được nghỉ ngơi, vì đó là công bằng, thế mà bà cụ vẫn phải hiu quạnh bươn chải mưu sinh!

Bà cụ không có con cháu hay bị con cháu hất hủi? Thật đáng thương nếu bà không có con cháu, nhưng bà cụ càng đáng thương hơn nếu bị con cháu hất hủi!

Cô gái kia là hiện thân của “căn bệnh vô cảm” trong xã hội ngày nay đang hoành hành mãnh liệt đến nỗi người ta coi như “chuyện tất nhiên”, đó là hội chứng “MacKeNo” (mặc kệ nó). Cô gái kia đã không mua mớ rau giúp bà cụ thì thôi, lại còn nhẫn tâm chê ỏng chê eo và còn dám mắng người đáng tuổi bà mình:“Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!”. Bất nhân quá! Mất dạy quá!

Chàng thanh niên mua rau vì bị lương tâm cắn rứt chứ không hẳn vì yêu thương. Cũng tốt thôi. Anh ta mua rồi hứa chiều trở lại lấy, nhưng thực ra anh không muốn trở lại.

Bà cụ tuy rất nghèo về vật chất nhưng bà vẫn “giàu” những thứ khác: Trung tín, tự trọng, nhẫn nại, chịu đựng, hy sinh,… Tại sao?

Mấy mớ rau đã được bán cho chàng thanh niên, anh hứa cuối ngày sẽ trở lại lấy nên bà cụ nhất quyết ngồi chờ đợi, chịu đựng cơn mưa tầm tã, bà cụ kiên quyết không bán cho ai khác. Tuổi cao sức yếu, bà cụ bị cảm lạnh và qua đời đột ngột!

Động thái của cô gái kia rõ ràng thật đáng lên án. Nhưng chính động thái xem chừng “tốt” của chàng thanh niên cũng có điều đáng trách. Chính anh ta đã “giật mình” khi nghe người ta bàn tán chuyện bà cụ bán rau đã qua đời. Lương tâm anh ta lại tiếp tục cắn rứt. Cái chết của bà cụ cũng có “cái lỗi vô tình” của chàng thanh niên. Đó là tính liên đới trách nhiệm vì cuộc sống luôn đòi hỏi sự công bình thực sự!

Lương tâm và động thái yêu thương ngày nay dường như là một cái gì đó xa vời với đời sống con người. Những con người rất ư bình thường còn vậy huống chi những người nắm quyền hành trong tay, những người ăn trên ngồi tróc, những người được thưa-bẩm-kính-trình, những người được ưu tiên, những người dư bạc thừa tiền, những người “một bước lên xe hơi”, chân không hề chạm đất, mặt không bị nắng chiếu!

Vâng, lương tâm làm gì có răng mà cắn rứt!

Đạo Công giáo là đạo yêu thương. Mùa Chay là mùa bác ái. Đọc truyện rất ngắn và xem tấm hình kia, chúng ta nên xét mình trước khi trách cô gái kia hoặc chàng thanh niên nọ. Thánh sử Gioan ghi lại 3 lần Chúa Giêsu nói về yêu thương, trước khi Ngài chịu khổ nạn và chịu chết trên Thập giá. Đó vừa là điều răn vừa là mệnh lệnh:

– Thầy ban cho anh em một điều răn mới là anh em hãy yêu thương nhau; anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu (Ga 13:34).

– Đây là điều răn của Thầy: anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em (Ga 15:12).

– Điều Thầy truyền dạy anh em là hãy yêu thương nhau (Ga 13:34).

Thánh Gioan xác định: “Ai giữ lời Người dạy, nơi kẻ ấy tình yêu Thiên Chúa đã thực sự nên hoàn hảo” (1 Ga 2:5). Còn thánh Phaolô định nghĩa: “Yêu thương là chu toàn lề luật” (Rm 14:10b).

TRẦM THIÊN THU

Mùa Chay – 2012

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Category: Xã hội  | Leave a Comment
Hàng triệu trẻ em có nguy cơ suy dinh dưỡng kiểu mới Feb 25

BANGLADESH (UCANews, 24-2-2012) – Đã có 2 năm tệ hại về lương thực đối với thế giới. Mức tệ hại tăng lên hồi nửa năm đầu của năm 2011 sau khi thời tiết xấu làm ảnh hưởng mùa màng và sản xuất ở một số nước xuất khẩu chính trên thế giới.

Hậu quả là giá cả tăng vọt, thế nên các gia đình ở Dhaka và những vùng khác ở Bangladesh thu nhập kém lại càng thấy khó khăn hơn.

Shaheda Akhter, người mẹ của 4 đứa con, nói: “Tôi không mua được sữa cho con vì lễ hội Eid-ul-Azha festival bắt đầu tháng Mười Một và tôi chỉ có thể mua trứng cho con ăn mỗi tháng 1 hoặc 2 lần. Hai con trai lớn 12 và 14 tuổi của tôi phải phụ giúp gia đình bằng cách đi làm, thế nên chúng phải nghỉ học”.

Gia đình anh Rickshaw cũng lâm tình cảnh tương tự. Anh cho biết: “Mỗi năm chúng tôi chỉ có thể mua thịt cho gia đình 1 hoặc 2 lần. Mỗi ngày tôi kiếm được 200 tới 150 taka (2-3 USD). Chỉ có 1 con trai của tôi đi học. Tôi hy vọng 2 đứa khác cũng được đi học nhưng tôi không biết tôi có xoay xở nổi hay không nữa”.

Những câu chuyện buồn này có trong tường trình của tổ chức Từ thiện Cứu giúp Trẻ em có trụ sở tại Anh quốc. Tổ chức này cho biết có 500 triệu trẻ em có thể suy yếu về tinh thần và thể lý trong 15 năm tới vì thiếu lương thực.

Chương trình có tên “Sống không đói: Giải quyết Suy dinh dưỡng Trẻ em” đã tường trình dựa vào điều tra của tổ chức Globescan ở Ấn Độ, Bangladesh, Peru, Pakistan và Nigeria, những nơi có một nửa số trẻ em suy dinh dưỡng.

Họ thấy rằng 1 trong 6 cha mẹ, như chị Shaheda Akhter, đành phải cho con nghỉ học để đi lao động kiếm thu nhập nuôi sống gia đình.

Trong cuộc phỏng vấn mới đây, giám đốc chương trình “Cứu Trẻ Em” nói: “Thế giới đã tạo tiến trình làm giảm tử vong ở trẻ, từ 12 triệu giảm còn 7,6 triệu. Nhưng điều này vẫn chưa đạt nếu chúng ta không giải quyết tình trạng suy dinh dưỡng ở trẻ em”.

Ông nói thêm: “Anh quốc nên tìm cách làm giảm đói nghèo và bảo vệ trẻ em bằng cách kiềm chế tăng giá lương thực,  nên bắt đầu bằng Hội nghị Thượng đỉnh khi nhiều nhà lãnh đạo thế giới tới London tham dự Olympics vào mùa hè này”.

Chương trình “Cứu Trẻ Em” lưu ý rằng tỷ lệ trẻ em còi cọc ở Bangladesh đã giảm 68% vào năm 1990 xuống 43% trong những năm qua (mỗi năm giảm 3%), đó là ở một trong những nước có thu nhập thấp tăng nhanh. Tuy nhiên, ước tính có khoảng 7 triệu trẻ em ở Bangladesh suy dinh dưỡng cả tinh thần lẫn thể lý, mà đây là một trong các nước có tỷ lệ dân số đông nhất thế giới.

TRẦM THIÊN THU

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Category: Xã hội  | Leave a Comment
Buôn bán người gia tăng ở Nepal Feb 21

Tác giả RUPA RAI (*)

Khó khăn về kinh tế đang làm gia tăng việc buôn bán người ở Nepal. Lạm phát tăng, kém phát triển kinh tế và xung đột giữa các đảng phái chính trị dẫn đến việc gia tăng số phụ nữ, các em trai và các em gái bị bán với nhiều dạng lạm dụng.

Khi không có dữ liệu về việc buôn bán người mang tính quốc tế ở Nepal, vẫn thiếu những dữ liệu đáng tin cậy về tình trạng vượt biên giới. Các nguồn tin cho biết hàng năm có 5.000-7.000 người bị bán ra khỏi Nepal.

Phân tích việc buôn bán người ở Nepal rất khó vì thiếu sự đồng tình về điều gây ra việc buôn bán người. Thỏa hiệp về việc buôn bán người của Hiệp hội Nam Á về Hợp tác Vùng miền xác định hẹp nghĩa việc buôn bán người là “di chuyển, mua bán phụ nữ và trẻ em để làm mại dâm”. Còn Bản dự thảo về việc buôn bán người của Liên hiệp quốc mô tả việc buôn bán người là lợi dụng hoặc bắt người khác làm mại dâm, cưỡng bức lao động hoặc bắt phục dịch, bắt làm nô lệ hoặc các động thái tương tự nô lệ và phục dịch. Tầm quan trọng của phần định nghĩa sau là áp dụng cho hết mọi người và có thể áp dụng đối với Nepal và Nam Á ngày nay, những nơi có nhiều phụ nữ, các em trai và các em gái, kể cả đàn ông đang bị buôn bán vì nhiều mục đích lạm dung khác nhau.

Nhiều báo cáo nghiên cứu cho thấy việc buôn bán người không thể so sánh trực tiếp vì dùng nhiều cách phân tích. Cho nên ước tính nhiều người bị buôn bán rất khác nhau, không thống nhất. Đối với Nepal và các nước Nam Á khác, nhiều cách ước tính đặc biệt đối với những năm 1990-2000 và nay đã lỗi thời. Do đó, cách tính nào liên quan tầm quan trọng của việc buôn bán người ở Nepal nên được cân nhắc cẩn trọng.

Trẻ em và phụ nữ đang là những nạn nhân của bọn buôn người ở Nepal. Ảnh minh họa

Nhiều nghiên cứu chỉ chú trọng tới việc buôn bán phụ nữ qua biên giới và/hoặc buôn bán trẻ em vào các động mại dâm vì lợi nhuận. Hơn nữa, trong khi có những thông tin tương đối đúng về các vùng và những con đường có chiều hướng buôn bán người, thường theo con đường phi pháp, thì có tương đối ít cuộc nghiên cứu về người bị bán hoặc kẻ buôn bán người.

Lịch sử Nepal và một số nước Á châu về việc buôn bán phụ nữ, nhất là các em gái bị bán làm mại dâm vì lợi nhuận mà thậm chí còn được “bỏ qua”. Với tình trạng thay đổi chính trị, kinh tế và xã hội, các dạng buôn bán người cũng tinh vi hơn. Gần đây, việc buôn bán người trở thành hiện tượng buôn bán người đa phương gia tăng kết hợp với các nhóm tội phạm có tổ chức. Nguyên nhân được xác định là do nghèo đói, thất nghiệp, di trú, hiện đại hóa và đô thị hóa.

Ngày nay, Nepal là gốc cung cấp trẻ em, phụ nữ và đàn ông bị bán sang các nước Nam Á (chủ yếu là Ấn Độ và Pakistan), vùng Á châu Thái bình dương (Malaysia, Hong Kong, Nam Hàn), các nước Trung Đông (Bahrain, Iraq, Israel, Kuwait, Qatar, Ả Rập Saudi, UAE), Mỹ châu và Âu châu. Đa số dân Nepal bị bán phải đi làm mại dâm ở Ấn Độ và Nepal. Họ bị bán vì nhiều mục đích khác nhau như ép hôn và phải phục dịch cho các gia đình, phải làm xiếc, làm việc ở nhà máy, lao động nông nghiệp, làm thợ hồ, làm thợ mỏ, buôn bán ma túy, làm trừ nợ, đi ăn xin, kể cả các mục đích phi pháp khác như làm con nuôi trá hình và hiến tạng.

Tác giả Rupa Rai- trưởng văn phòng Caritas ở Nepal về phát triển giới tính.

Tại 75 quận của Nepal, chính phủ đã xác định ít nhất 26 quận có chiều hướng buôn bán người. Theo ước tính có khoảng 100.000 tới 300.000 cô gái và phụ nữ bị từ Nepal tới các nước khác. Hàng năm, con số này có khoảng 5.000 tới 15.000 cô gái và phụ nữ bị bán qua biên giới Nepal, chủ yếu qua Ấn Độ, làm mại dâm.

Số người bị bán trong nước không biết chính xác. Chỉ riệng ở Kathmandu có khoảng 40.000 các em gái và phụ nữ tuổi từ 12 tới 30 làm việc tại 1.200 các nhà hàng và tiệm mát-xa. Một số khác bị bán làm mại dâm.

Theo ước tính của tổ chức phi chính phủ, mỗi năm có ít nhất 7.500 trẻ em trong nước bị bán làm mại dâm và 20.000 tới 25,000 em gái bị bán làm ô-sin tại các gia đình. Dữ liệu chính thức về các phụ nữ mất tích tại thung lũng Kathmandu cho thấy rằng trung bình có khoảng gần 500 người mất tích mỗi năm.

Theo dữ liệu cân nhắc tầng lớp xã hội và dân tộc, có tới 80% các cô gái và phụ nữ trẻ bị bán làm mại dâm đến từ Dalit, Janajati, và Madheshi. Có tới 94% là các cô gái trẻ từ 11 tới 25 tuổi. Theo số liệu chính thức của cảnh sát, từ 70% tới 90% là phụ nữ và các em gái còn sống sót. Tuy nhiên, động lực buôn bán người đang thay đổi và gia tăng về số đàn ông và các em trai bị bán sang Ấn Độ và các nước khác vì nhiều mục đích khác nhau, kể cả bóc lột sức lao động.

Theo văn hóa Nepal, chấn thương tâm lý thường do bị xã hội xa lánh sau khi họ được cứu thoát. Các chương trình động viên nhận thức có thể cứu vớt nhiều em gái. Chẳng hạn tổ chức Caritas của Nepal đang làm các chương trình phát thanh, những vở kịch đường phố và các tài liệu học hỏi. Tổ chức Caritas đã tổ chức những buổi cầu nguyện, có nhiều vị lãnh đạo các tôn giáo và tổ chức Ngày Quốc tế Phụ nữ bằng cách đề cao sự khốn khổ của các phụ nữ bị bán.

Nhiều hoạt động bảo vệ trẻ em và phụ nữ chống lại nạn buôn người đang được triển khai ở Nepal. Ảnh minh họa.

Ở Nepal, có một em gái mới được cứu thoát. Một thợ dệt thảm tham gia chương trình nhận thức của tổ chức Caritas về hoạt động buôn bán người đã tìm thấy em gái mất tích ở Nam Kathmandu. Phụ nữ này có thể phản ứng nhanh và thông báo cho nhóm người tìm thấy cô gái đó cách biên giới Ấn Độ không xa. Kẻ buôn bán đã bị bắt vô tù.

Để thúc đẩy bình đẳng giới tính và ngăn chặn việc buôn bán người, tổ chức Caritas của Nepal đang xác định các cộng đồng vá các gia đình có người bị bán, thành lập mạng lưới hoạt động và các trung tâm liên lạc, thành lập các nhóm hỗ trợ, chia sẻ các phương pháp, cùng với việc đánh giá cấp thời.

Các chương trình phát thanh giáo dục nhận thức về việc buôn bán người được phát thanh trên tần số Đài Phát thanh Nepal, loại hình này có nhiều người nghe. Chỉ trong năm 2010, đài đã có những chương trình dành cho các công nhân làm thảm, các học sinh và giáo viên. Hàng trăm người đã xem các vở kịch đường phố. Sổ tay “Tư vấn Ngăn chặn buôn bán người” (Advocacy on Prevention of Human Trafficking) cũng được tổ chức Caritas xuất bản năm 2010 và vẫn được phân phối cho các tổ chức phi chính phủ (NGO). Tổ chức Caritas tiếp tục đào tạo và giúp đỡ các gia đình về vấn đề đi lại và di trú an toàn.

TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ UCANews.com)

(*) Rupa Rai ở Kathmandu, Nepal, là trưởng văn phòng Caritas ở Nepal về phát triển giới tính. Bà cũng là người hợp tác với Chương trình Chống buôn bán Phụ nữ của tổ chức Caritas Xuyên Á châu (2008-2010).

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Category: Xã hội  | Leave a Comment
Bí ẩn vụ trộm họa phẩm Mona Lisa Feb 20

Một thế kỷ qua, vụ trộm họa phẩm Mona Lisa vẫn là vụ trộm nghệ thuật nổi tiếng nhất lịch sử.

Mona Lisa là họa phẩm chân dung do danh họa Leonardo da Vinci vẽ trong những năm 1503–1507, biến mất khỏi Viện bảo tàng (VBT) Louvre vào ngày 21-8-1911. Kẻ lấy trộm là Vincenzo Peruggia (1881-1925), một người nhập cư Ý sống ở Paris với kiệt tác Mona Lisa hơn 2 năm.

Peruggia không bị phát hiện cho đến khi ông ta trả lại kiệt tác Mona Lisa về Florence qua một người buôn bán tranh người Ý, người này nói rằng đã lấy trộm bức họa để trả lại cho người Ý. Tuy nhiên, điều đó vẫn là một bí ẩn như nụ cười của nàng Mona Lisa vậy.

Khó có thể tin rằng Peruggia đã một mình lấy cắp, nên gợi lên vài giả thuyết về âm mưu. Joe Medeiros nói: “Một giả thuyết nổi bật là Peruggia chỉ là một người bình thường trong một âm mưu lớn bán các bức họa Mona Lisa giả cho các triệu phú người Mỹ. Vụ trộm bức họa Mona Lisa thật chỉ là cách thuyết phục những người mua chấp nhận là thật”.

Medeiros có 1.500 bản sao tài liệu của văn khố Pháp và Ý, kể cả của cảnh sát và tòa án, cuối cùng đã phát hiện rằng tiền bạc – chứ không thực sự là yêu nước – đã đặt phái sau vụ trộm.

Một nỗ lực tìm manh mối về nguyên nhân khiến Peruggia ăn cắp bức họa, Medeiros đã gặp con gái của Peruggia là Celestina ở Ý. Nhưng Celestina, người đã qua đời hồi tháng 3-2011 lúc 87 tuổi, biết rất ít về người cha. Medeiros nói: “Ông Peruggia ấy đã chết khi Celestina mới chập chững đi”. Và người ta đã trở lại VBT Louvre để tìm hiểu…

Lúc bức họa Mona Lisa bị mất trộm, Peruggia 29 tuổi, vẽ tại nhà, đã từng làm việc ở điện Louvre một thời gian ngắn với công việc là lộng kiếng cho 1.600 kiệt tác để tránh hư hỏng. Peruggia quen với các loại hình nghệ thuật Ý và không hiểu sao nó lại ở Viện bảo táng Pháp. Ông đọc thấy rằng Napoleon đã cướp phá kho tàng nghệ thuật của Ý khi chiếm đất nước này và đã đem về Paris. Do đó, ông tin rằng các loại nghệ thuật Ý ở VBT Louvre là phi pháp và quyết định đem một bức về nước của nó.

Không biết bức họa Mona Lisa có được chính Leonardo da Vinci bán cho vua Francois I của Pháp hay không, ông ta trả lại bức họa này vì nó nhỏ gọn và dễ vận chuyển. Medeiros nói: “Ông ta ăn cắp kiệt tác này bằng cách vào Viện bảo tàng vào thứ Hai, khi VBT Louvre đóng cửa để làm vệ sinh. Ông ta mặc áo khoác trắng để dễ trà trộn với các công nhân khác”.

Đó là công việ dễ dàng nhất: Peruggia lấy bức họa đang treo trên tường, tháo khung ra, giấu nó trong áo và đưa ra khỏi viện bảo tàng. Mãi đến hôm sau vụ trộm mới bị phát hiện vì nhân viên bảo vệ VBT Louvre cho rằng kiệt tác đó do nhiếp ảnh gia của viện bảo tàng cất giữ. Khi thấy khung trống không, các nhân viên của VBT Louvre mới bắt đầu khả nghi.

Khoảng 60 thám tử lục soát khắp viện bảo tàng. Mặc dù Peruggia để lại các dấu tay trên kính bao bọc bức họa nhưng vẫn không thể theo dõi. Vụ trộm này là một vụ kỳ lạ, hàng ngàn người đã kéo đến xem khoảng trống giữa bức họa Allegory of Alfonso d’Avalos của Titian và bức họa Mystical Marriage của Correggio ở Salon Carré.

Ngay cả Pablo Picasso và người bạn tên Guillaume Apollinaire, một nhà thơ và nhà phê bình nghệ thuật, đã bị chất vấn vì bị tình nghi trong vụ trộm (vì hai người này đã vài lần mua những bức tượng nhỏ của Iberia bị mất trộm trong bộ sưu tập cổ ở VBT Louvre). Medeiros nói: “Bức họa Mona Lisa chỉ ở cách xa VBT Louvre 2 dặm, trong một phòng nhỏ của Vincenzo Peruggia. Ông ta đã sống ở đó với bức họa gần 2 năm rưỡi”.

Tháng 12-1913, Peruggia đem bức họa đó tới một người buôn bán tranh ở Florence, nói đó là của một người Ý ái quốc. Ông ta muốn được chính phủ Ý thưởng công. Nhưng thay vì được thưởng, ông ta lại bị tù.

Tuy nhiên, tòa án cho ông ta hưởng án khoan hồng là chỉ bị tù 7 tháng. Các lá thư của Peruggia gởi cho cha mẹ lên tới 61 trang, điều này giúp Medeiros có manh mối cuối cùng về động cơ thúc đẩy người đàn ông này ăn cắp bức họa Mona Lisa. Medeiros nói: “Đó là điều con gái ông là Celestina muốn nghe thấy”.

Theo các nhà làm phim, Peruggia đã ăn trộm một mình và vì lý do riêng của ông ta, hoàn toàn không vì lý do yêu nước. Ông ta muốn giữ làm tài sản riêng. Ông ta không nói gì về việc muốn giúp đất nước, nhưng ông ta viết rằng “ông ta sẽ làm điều gì đó để cuộc sống gia đình ông ta tốt hơn”.

Các tài liệu cho thấy rằng Peruggia chán công việc vẽ của mình vì nó khiến ông bị bệnh (ông ta bị nhiễm độc chì). Ông không muốn tới Paris để tìm việc vì là dân nhập cư, ông bị đồng nghiệp đối xử tệ. Ông ta cô đơn và không muốn sống xa gia đình.

Medeiros nói: “Đối với Peruggia, việc ăn cắp bức họa Mona Lisa và trả lại cho Ý là tấm vé thoát khổ để có cuộc sống khá giả hơn”. Cuộc triển lãm The Missing Piece đã được tổ chức tại Philadelphia vào ngày 21 và 22-8-2011.

TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ Discovery News)

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Category: Xã hội  | Leave a Comment
Phụ nữ đôi khi rất nguy hiểm ! Feb 20

Tôi không nghĩ nhiều người không đồng ý rằng việc định giới tính thái quá (over-sexualizaiton) của phụ nữ là vấn đề quan trọng. Ngay cả tạp chí Good Housekeeping cũng có một câu chuyện chủ yếu về chủ đề này. Bài tường trình mới đầu tập trung vào sự tranh luận từ các buổi biểu diễn như “Toddlers in Tiaras” của đài TLC cùng với môi trường trong văn hóa của chúng ta có cách thuyết phục phụ nữ ở mọi lứa tuổi to xem xét và hành động như “bả giới tính” (sexual bait). Nhưng tôi không biết co bao nhiêu người trong chúng ta sẵn sàng chấp nhận rằng chúng ta là phụ nữ, khi xảy ra tình huống buồn này sẽ gây tổn thương nhiều hơn là giúp đỡ chúng ta.

Mỉa mai thay, điều này trở nên hiển nhiên đối với tôi khi tôi đến một tiệm làm móng tay. Không có gì sai với với việc tự chăm sóc và làm đẹp móng chân móng tay. Nhưng có gì đó rất sai khi chúng ta đưa nó lên đỉnh cao và không chỉ chấp nhận mà còn ôm các phụ nữ ăn mặc và hành động theo những cách khiến một phụ nữ ưa vật chất không nổi tiếng trở nên nổi tiếng như Madonna hoặc nhìn giống như Laura Ingalls trong phim “Ngôi nhà nhỏ trên Thảo nguyên” (Little House on the Prairie).

Thế nên ở đó tôi cố gắng nghĩ về công việc của mình và cố gắng không chú ý những gì gây phiền toái. Một trong số khách mời sáng hôm đó trên chương trình The View là ngôi sao Lady Gaga. Một phụ nữ ngoài 60 ngồi ở ghế cạnh tôi cũng có vẻ “khó chịu”. Người thợ làm móng có cô con gái khoảng 2-3 tuổi. Chị ta nói: “Nó khí phách lắm”. Từ “khí phách” không là chữ tôi chọn khi diễn tả về phái nữ. Điều gì khiến phụ nữ này nghĩ về ai đó như Lady Gaga khi họ thấy một siêu sao? Họ có bao giờ nghe lời ca của các ca khúc mà ca sĩ này hát? Tôi không đủ trình độ để giải thích “nguyên nhân”, nhưng tôi nghĩ rằng “thần tượng và bắt chước ai đó là mù quáng, là ngu xuẩn, là tự hạ giá mình”.

Có thể thể các từ ngữ tôi dùng không hiệu quả nhất nhưng tôi hy vọng rằng thiếu phản hồi nghĩa là lần tới họ nghĩ 2 lần, nếu không vì họ thì ít ra cũng vì các con gái và các cháu ngoại của họ.

TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ IntegratedCatholicLife.org)

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Category: Xã hội  | Leave a Comment
Bác học Einstein có tin Thiên Chúa ? Feb 20

Bác học Albert Einstein (1879-1955), một khoa học gia nổi tiếng nhất thế kỷ XX, sinh trong một gia đình Do Thái giáo. Hồi nhỏ, ông có một thời rất sùng đạo, nhưng lúc ông đọc 12 cuốn sách khoa học và ông tin rằng nhiều truyện trong Kinh thánh không có thật. Thế là ông xa rời việc giữ đạo.

số các khoa học gia vô thần. Trong cuốn The God Delusion (Ảo tưởng Thiên Chúa), Dawkins viết: “Đôi khi Einstein gợi lên danh xưng Thiên Chúa (và ông không là khoa học gia vô thần duy nhất làm như vậy), tạo nên sự hiểu lầm” (trang 36 của cuốn Deus, un delírio, NXB Brazil). Và ông tuyên bố “người biện hộ tôn giáo” (religious apologists) là người “cố gắng tuyên bố Einstein là một trong những người của họ” (trang 39).

Riêng tôi cảm thấy “liên can” trong lời tuyên bố của Dawkins. Thật vậy, những năm trước, tôi đã trích dẫn câu nói nổi tiếng của bác học Einstein: “Khoa học không có tôn giáo là khập khiễng, tôn giáo không có khoa học là mù quáng” (Science without religion is lame, religion without science is blind). Và tôi nói thêm: “Trong sự chín chắn của ông, Einstein đã bênh vực một ‘sự sùng mộ vũ trụ’ (cosmic religiousness) dựa vào sự hiện hữu của sức mạnh siêu lý trí, được tiết lộ trong vũ trụ khó hiểu” (Experiência de Deus: presença e saudade. 2ª ed. revista. São Paulo: Loyola, 2002, trang 14).

Để làm rõ mọi nghi ngờ, độc giả có thể xem tiểu sử mới nhất và đầy đủ nhất của bác học Albert Einstein: Cuốn Einstein: His life and universe (Einstein: Cuộc đời và Vũ trụ, xuất bản năm 2007) của tác giả Walter Isaacson, bản chuyển ngữ sang tiếng Bồ Đào Nha của dịch giả Companhia das Letras (Einstein: sua vida, seu universo. São Paulo, 2007). Isaacson chỉ ra một chương đầy đủ đối với vấn đề “Thiên Chúa của Einstein”. Trong chương này, tác giả mô phỏng các lời tuyên bố của Einstein – cha đẻ của thuyết tương đối – để cho phép coi ông là một người tôn giáo (theo nghĩa rộng) và các lời tuyên bố khác đã khiến ông xa rời niềm tin Kitô giáo Do Thái giáo.

Vả lại, tác giả trích dẫn câu nói nghịch lý của Einstein: “Tôi là người không có niềm tin tôn giáo mà rất tôn giáo” (I’m a deeply religious non-believer).

TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ UCANews.com)

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Category: Xã hội  | Leave a Comment
Ấn Độ thương tiếc nữ tu Amalia Pereda Ortiz de Zarate Feb 16

ß Nữ tu Amalia Pereda Ortiz de Zarate (bìa trái).

ẤN ĐỘ (UCANews, 15-2-2012) – Hàng ngàn người đã thương tiếc trước cái chết của nữ tu Amalia Pereda Ortiz de Zarate, người Tây Ban Nha, nổi tiếng là “Mẹ Teresa” của Meghalaya, người đã cách mạng hóa y tế ở vùng nông thôn Đông Bắc Ấn Độ.

LM Phanxicô Cheeramban, người đã biết rõ bà từ vài chục năm qua, nói: “Nữ tu Amalia Pereda Ortiz de Zarate đã dành cả đời để làm việc vì người nghèo và những người thất học”.

Bà thuộc Dòng Truyền giáo Chúa Giêsu (The Missionaries of Christ Jesus), qua đời ở tuổi 84 vào ngày13-2-2012 tại Tu viện Nirmali ở Shillong, thủ phủ của Meghalaya. Bà được an táng tại nghĩa trang Công giáo Laitumkhrah ngày 14-2-2012.

LM Gioan Madur, tổng đại diện TGP Shillong, đã hiện diện trong thánh lễ an táng cùng với 25 linh mục khác.

Nữ tu Remo, cùng dòng với bà, làm việc tại GP Tura, nói: “Nữ tu Amalia nổi tiếng vì đã mở bệnh viện Nadarét tại Shillong, trung tâm y tế hàng đầu tại Meghalaya. Bà làm việc ở đó với tư cách là người quản lý và phẫu thuật trong hơn 25 năm qua”.

Nữ tu Amalia vào dòng năm 1946 và 15 năm sau, bà tới Ấn Độ sau khi hoàn tất chương trình tu học và y tế ở Tây Ban Nha. Bà là trưởng đoàn y tế ở các trại tỵ nạn Đông Pakistan và Bangladesh từ 1965-1977.

Nữ tu Remo nói rằng nữ tu Amalia còn lo y tế cho hằng trăm dân làng ở Meghalaya với ác trạm y tế di động.

Nữ tu Remo cho biết thêm: “Bà không chỉ điều trị bệnh nhân bằng cách cung cấp thuốc men miễn phí, mà còn dạy họ về sức khỏe và vệ sinh”.

LM Hilariô Lamare , nói: “Bà đã đến thăm nhiều ngôi làng mà không mấy người tới. Bà đã sống tinh thần của Chúa Giêsu. Bà là nhà truyền giáo từ trong tâm hồn. Bà còn dạy các chủng sinh cách phục vụ dân chúng ở Đông Bắc Ấn Độ”.

TRẦM THIÊN THU

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Category: Xã hội  | Leave a Comment
Người Công giáo không đồng thuận với Obama Feb 15

CatholicCulture.org (14-2-2012) – Theo trưng cầu dân ý của cuộc điều tra Rasmussen, gần 2/3 số cử tri Công giáo Hoa Kỳ không đồng thuận với cách làm việc của tổng thống Barack Obama.
Cuộc điều tra Rasmussen toàn quốc thấy rằng 59% số cử tri Công giáo đã bày tỏ không đồng thuận. Dĩ nhiên, 44% nói rằng họ “rất không đồng ý”. Còn 40% đồng ý với việc làm của ông Obama, chỉ có 19% nói rằng họ “rất đồng ý”.
Như vậy, tổng thống Obama chiếm 54% số phiếu của số người nhận mình là Công giáo trong cuộc bầu cử năm 2008. Các cuộc nghiên cứu mới đây cho thấy rằng ông theo sát các ứng cử viên Đảng Cộng Hòa trong cuộc tranh cử để chiếm được số cử tri chủ chốt.
Cuộc điều tra Rasmussen được thực hiện tuần trước, các báo cho biết rằng sự xung khắc của tổng thống Obama với các vị lãnh đạo Giáo hội về quyết định của ông về việc ngừa thai trong các chương trình y tế.
TRẦM THIÊN THU

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Category: Xã hội  | Leave a Comment
Xin lỗi Tình yêu Feb 13

Đến hẹn lại lên, tháng Hai đến thì Ngày Tình Yêu (Ngày Tình Nhân, Valentine’s Day, V-Day) lại về, các bạn trẻ vừa bồi hồi vừa nô nức – nhất là các bạn đang hẹn hò yêu đương. Nhưng sau các ngày Tết hoặc các ngày lễ như Noel, Valentine,… nhiều bạn gái tìm đến các phòng khám để giải quyết “hậu quả tình yêu”. Không chỉ vậy, nhiều bạn còn mắc các chứng bệnh lây nhiễm khác… Và Ngày Tình Yêu lại về!

Nhạc sĩ Minh Nhiên đã viết ca khúc Xin Lỗi Tình Yêu với ca từ thế này: “Anh nói sẽ đưa em đi suốt cuộc đời, mà sao không đưa được đoạn đường em đi! Anh nói sẽ ôm em khi gió Đông về, mà giờ đây một mình em đứng trong mưa! Anh nhớ lần đầu tiên trông thấy nụ cười mà em trao cho người lạc đường yêu đương. Anh biết từ đây anh sẽ dối em, dù con tim thật lòng với người anh yêu. Tình yêu hỡi, ngàn lần xin tha thứ! Xin lỗi em, ngàn lời xin lỗi em! Xin em quên đi những lời yêu anh đã trao cho em trong tận đáy lòng. Mưa ướt vai em hay nước mắt em? Anh muốn ôm em lau hết ưu phiền. Xin hãy quên đi một giấc mơ buồn, xin hãy quên anh một kẻ đa tình chìm trong say đắm lạc lối yêu đương”.

Chàng trai đó tự nhận mình là “người lạc đường yêu đương” và “sẽ dối em”, nhưng lại biện minh là “thật lòng với người anh yêu”. Rồi anh ta “ngàn lần xin tha thứ” và “ngàn lời xin lỗi em”, đồng thời xin cô gái “quên đi những lời yêu” mà anh ta cho là “trong tận đáy lòng”. Anh ta còn thắc mắc: “Mưa ướt vai em hay nước mắt em?”, và “muốn ôm em lau hết ưu phiền”. Cuối cùng, anh ta nói với cô gái: “Xin hãy quên đi một giấc mơ buồn, xin hãy quên anh một kẻ đa tình chìm trong say đắm lạc lối yêu đương”.

Khéo nói quá! Mật ngọt chết ruồi. “Đàn ông nông nổi giếng khơi”, còn “đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu”. Ca dao Việt Nam nói vậy. Phụ nữ luôn nhẹ dạ và cả tin, vì “phụ nữ yêu bằng tai” mà. Thế nên ông bà xưa đã căn dặn:

Chớ nghe quân tử ỉ òn

Mà rồi có lúc ẵm con một mình

Nói về phụ nữ, người ta thường cảnh báo: “Khôn ba năm, dại một giờ”. Có những cô gái hiếm thấy giao du với ai, thậm chí chỉ quanh quẩn trong “khuôn viên gia đình”, cha mẹ luôn “canh chừng cẩn mật”, thế nhưng như vậy đâu đã “an toàn”, như ca dao cũng đã nói:

Ngồi trong cửa sổ chạm rồng

Chăn loan, gối phượng, không chồng cũng hư

Theo kinh nghiệm, bác sĩ sản phụ khoa Lê Thị Kim Dung (Trung tâm Y tế Lao động tại Hà Nội) cho biết rằng cứ sau Valentine một tháng, số bạn gái đi nạo, phá thai đều tăng vọt, thậm chí là gấp đôi. Không ít cô gái trẻ đến khám nước mắt ngắn nước mắt dài, ân hận vì đã “vượt rào”, vì thế này hay thế nọ… BS Kim Dung nói: “Tôi không phê phán chuyện quan hệ sớm hay muộn, hoặc có đi quá giới hạn hay không, vì đó là vấn đề nhu cầu sinh lý. Quan trọng là các bạn trẻ cần ý thức được hành động của mình, để lại những hậu quả gì, từ đó có biện pháp phòng tránh hợp lý”.

Saint-Exupéry nói: “Yêu không là nhìn nhau, mà là cùng nhìn về một hướng”. Tình yêu chân chính chỉ có một, nhưng những cái na ná giống tình yêu thì có nhiều, khiến người ta lầm tưởng và ảo tưởng. Vì không “cùng nhìn về một hướng”, nghĩa là mỗi người nhìn một hướng, thậm chí còn ngược hướng nhau, thế nên người ta mới phải “xin lỗi tình yêu”.

Khi nói chuyện “xin lỗi tình yêu”, người ta thường nghĩ ngay là nam phải xin lỗi nữ. Không! Cũng có những trường hợp nữ phải xin lỗi nam. Chúng ta không thể chỉ bàng quan và chỉ thấy bề ngoài mà vội “kết án”. Cái gì cũng có “luật trừ”, không thể “vơ đũa cả nắm”. Cũng có nhiều phụ nữ “không phải tay vừa”. Vả lại, có cung thì có cầu, và ngược lại. Trừ những trường hợp cưỡng dâm hoặc hiếp dâm, trong những “cuộc chơi” kia đều có sự đồng thuận của đôi bên, nghĩa là phụ nữ cũng chẳng “ngoan” như người ta tưởng. Đó là sự công bằng, là sự công tâm khi nhìn nhận bất kỳ vụ việc nào đó!

Hãy đấm ngực ăn năn và thành tâm sám hối: “Lỗi tại tôi mọi đàng”, và lắng nghe lời khuyên của Thánh Phaolô: “Đây là điều tôi nói với anh em, và có Chúa chứng giám, tôi khuyên anh em: Đừng ăn ở như dân ngoại nữa, vì họ sống theo những tư tưởng phù phiếm của họ. Tâm trí họ đã ra tối tăm, họ xa lạ với sự sống Thiên Chúa ban, vì lòng chai dạ đá khiến họ trở nên dốt nát. Họ đã mất ý thức nên đã buông thả, sống phóng đãng đến mức làm mọi thứ ô uế cách vô độ. Còn anh em, anh em đã chẳng học biết về Đức Kitô như vậy đâu; ấy là nếu anh em đã được nghe nói về Đức Giêsu và được dạy dỗ theo tinh thần của Người, đúng như sự thật ở nơi Đức Giêsu. Vì thế, anh em phải cởi bỏ con người cũ với nếp sống xưa, là con người phải hư nát vì bị những ham muốn lừa dối, anh em phải để Thần Khí đổi mới tâm trí anh em, và phải mặc lấy con người mới, là con người đã được sáng tạo theo hình ảnh Thiên Chúa để thật sự sống công chínhthánh thiện (Ep 4:17-24).

Tục ngữ có câu: “Biết sửa sai không ai chê muộn”. Còn hiền triết Khổng Tử nói: “Không biết mình có lỗi mới thành ra người có lỗi”. Động thái “biết” rất quan trọng, vì “tư tưởng không thông, vác bình không cũng nặng” vậy.

TRẦM THIÊN THU

Lễ hội Valentine 2012

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Category: Xã hội  | Leave a Comment
Tôi khát ! Feb 10

Nhìn bức ảnh một em bé Phi châu tiều tụy ngoài sức tưởng tượng như hình bên, có lẽ bạn không dám và không muốn tin vào mắt mình. Nhưng đó lại là sự thật 100% đang diễn ra tại Phi châu hiện nay!

Những con người khốn khổ đó là tiếng vọng thảm thương của Chúa Giêsu từ trên Thập giá: “Tôi khát!” (Ga 19:28). Ở Phi châu có những trẻ em đang chờ chết từng giờ vì đói và khát – và còn biết bao người nghèo khổ khác trên thế giới, thậm chí họ ở ngay bên chúng ta. Thế nhưng có thể chúng ta vẫn dửng dưng như xem thời sự, như nghe một điệu nhạc buồn rồi thôi, không chút động lòng thương cảm, không hề cầu nguyện cho họ!

Chúa muốn chúng ta hoàn thiện như Cha trên trời là Đấng hoàn thiện (Mt 5:48). Nhưng hoàn thiện thì phải thực thi Ý Chúa, mà Ý Chúa là “yêu người như chính mình”. Thánh Phaolô phân tích: “Đức tin, đức cậy, đức mến, cả ba đều tồn tại. Nhưng đức mến là quan trọng nhất” (1 Cr 13:13). Còn thánh Giacôbê so sánh: “Đức tin không có việc làm là đức tin chết” (Gc 2:17 & 26). Chúa muốn chúng ta sống thật, không nói suông.

Kinh Thương Xác Bảy Mối nói rõ: “Thứ nhất cho kẻ đói ăn, thứ hai cho kẻ khát uống”, và một trong Bát Phúc: “Phúc thay ai xót thương người, vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương” (Mt 5:7). Người ta cần cá thì không thể lấy rắn cho họ, hoặc người ta cần trứng lại lấy bò cạp cho họ (x. Lc 11:11-12). Trước khi hóa bánh ra nhiều, Chúa Giêsu đã nói thẳng với các môn đệ: “Chính anh em phải cho họ ăn” (Mt 14:16). Chúa rất thực tế, chẳng bóng gió chi cả. Có thể chúng ta chỉ nghe cho vui tai, chứ rất… ngại hiểu!

Nhưng vẫn có những con người thực sự hiểu và hành động. Chân phước Nữ tu Teresa Calcutta (tên thật là Agnes Gonxha Bojakhiu, sinh ngày 28/8/1919 và qua đời ngày 5/9/1997). Năm 1952, Mẹ thấy một phụ nữ hấp hối bị kiến và chuột gặm tả tơi, Mẹ đã mủi lòng và thành lập nhà Nirmal Hriday (Tấm lòng Thanh khiết) cho những người hấp hối. Mẹ áp dụng đúng nguyên tắc sống của dòng Bác ái Truyền giáo: “Yêu là cho đi đến khi cảm thấy đau” (Love means giving until it hurts). Mẹ đã hùng hồn tuyên bố: “Theo máu huyết, tôi là người Albania. Theo quốc tịch, tôi là người Ấn độ. Theo đức tin, tôi là nữ tu Công giáo. Theo ơn gọi, tôi thuộc trần gian này. Còn theo tâm hồn tôi, tôi hoàn toàn thuộc về Thánh Tâm Chúa Giêsu”. Một con người nhỏ bé về thể lý nhưng lại có trái tim vĩ đại đáng khâm phục!

Trẻ em là tương lai của đất nước, xã hội, thế giới và giáo hội. Hãy làm cho những trẻ em đang chết dần mòn kia được sống. Thật vậy, Chúa Giêsu nói rõ: “Tôi đến để cho con người được sống và được sống dồi dào” (Ga 10:10). Chúa muốn mọi người được sống đầy đủ và hạnh phúc, Ngài không hề muốn ai phải chết. Thực thi Ý Chúa như vậy là sống đạo (chứ không chỉ giữ đạo), sống đạo tích cực, và “vui với người vui, buồn với người buồn” (x. Rm 12, 14-18). Mà Chúa Giêsu lại rất yêu quý trẻ em. Chúng ta đừng quên là cứ mỗi giây lại có một trẻ chết vì đói khát: “Anh em hãy cho, thì sẽ được Thiên Chúa cho lại. Người sẽ đong cho anh em đấu đủ lượng đã dằn, đã lắc và đầy tràn, mà đổ vào vạt áo anh em. Vì anh em đong bằng đấu nào, thì Thiên Chúa sẽ đong lại cho anh em bằng đấu ấy” (Lc 6:38).

Trước khi vứt bỏ các thức ăn còn sót lại trong chén của bạn, xin bạn hãy nghĩ tới những người đang lâm cảnh đói khát. Cuộc đời có những điều nghịch-lý-thuận: Cái mà với người này là dư thừa, là đồ bỏ, là rác rưởi, nhưng với người khác rất có thể là vật cần thiết nhất cho sự sống còn!

Kho tàng ở đâu thì lòng ta ở đó (x. Mt 6:19-21), và người giàu khó vào Nước Trời còn hơn lạc đà chui qua lỗ kim (x. Mt 19:23-24). Giàu ở đây không hẳn là giàu vật chất, cái nghèo cũng vậy. Ca dao Việt Nam cũng xác định: “Nghèo tiền nghèo bạc chẳng lo, nghèo nhân nghèo nghĩa mới lo mình nghèo”.

Lạy Chúa, xin thương xót con vì con là kẻ có tội (Lc 18:9-14). Lạy Thiên Chúa, này con đây, con đến để thực thi ý Ngài (Dt 10:7 & 9). Xin hoán cải chúng con để chúng con dám vỗ ngực xưng tên: “Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Kitô sống trong tôi” (Gl 2:20). Vâng, lạy Chúa, xin thêm đức tin cho chúng con (Lc 17:5). Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Thiên Chúa của chúng con. Amen.

Thom. Aq. TRẦM THIÊN THU

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Category: Xã hội  | Leave a Comment
Người cao niên có khôn ngoan hơn ? Feb 07

Tôi bị ám ảnh với cách nói: “Người đầu bạc thì khôn ngoan”. Nghĩa là người ta càng lớn tuổi càng khôn ngoan.

Nhưng tôi nghĩ rằng tuổi tác và khôn ngoan không nhất thiết có liên quan. Có nhiều trường hợp tuổi tác không cân bằng với khôn ngoan, chắc chắn vậy, nhưng cũng có nhiều người cao niên vẫn không khôn ngoan hơn người trẻ. Có thể đó là lý do mà có câu nói khác: “There’s no fool like an old fool” (Già còn chơi trống bổi).

Khi tôi lớn hơn, tôi nghĩ về điều này là lý tưởng, và về “những thành tựu” trong đời tôi. “Những thành tựu” đặt trong ngoặc kép vì có một vài thành tựu tích cực và đáng khen, nhưng nhiều thành tựu không đáng khen. Có thể bạn hiểu điều này!

Khi tôi ngoài 20 tuổi, tôi không thể chịu được. Dĩ nhiên tôi biết mọi thứ, và tôi quyết định dựa trên những điều tôi muốn. Tôi không quan tâm việc quyết định của tôi có ảnh hưởng người khác hay không, hoặc có ảnh hưởng tôi lâu hay không, cuộc đời tôi và tính cách của tôi mà. Đó là cách của trẻ con: Tôi muốn cái tôi muốn, và tôi muốn nó ngay! Và đó là cách của tôi.

Tôi đã đọc một bài viết của CNN về một vấn đề trong vài thập niên qua ở xã hội Mỹ: Nhiều thanh niên không muốn trở thành người lớn. Họ từ chối trưởng thành vì không muốn chịu trách nhiệm. Họ tiếp tục sống cho mình. Họ sống như tôi đã sống.

Nhưng tôi không còn là thanh niên nữa. Chưa đầy một năm nữa, tôi sẽ ở tuổi “thất thập cổ lai hy”. Như vậy rõ ràng tôi không còn là thanh niên nữa, cả về cảm xúc lẫn tâm sinh lý. Tôi đã trưởng thành.

Khi tôi nhìn lại và hướng về phía trước, vấn đề là cho tới nay tôi vẫn chưa thành công, cuộc đời đã để lại cho thế giới một ít đắng cay vì tôi đã hiện diện ở đó. Cân nhắc điều đó, tôi nên làm gì trong tương lai và tôi còn sống bao lâu nữa? Tôi muốn người ta nhớ đến mình thế nào, và bây giờ tôi nên làm gì để điều đó xảy ra?

Một phần trả lời cho câu hỏi này là xác định thành công. Nói chính xác, tôi xác định thành công – cho tôi, cho người khác, cho các tổ chức, hoặc mọi thứ – như tôi làm tốt vì những gì tôi đã phác thảo và trù tính. Giả sử của tôi là ai đó đã thiết lập và tạo cách cho tôi. Đó là một dự tính đáng tin cậy “vừa xảy ra”. Như vậy, Tôi có sống cuộc đời thỏa mãn tiêu chuẩn của Chúa về việc tôi làm tốt với những gì tôi được tiền định?

Trước hết, chúng ta phải cân nhắc điều chúng ta phải làm. Cân nhắc rằng Chúa là “nhà thiết kế” của tôi, và Ngài làm công việc cứu độ, tôi được gợi ý làm theo mục đích đã được tiền định. Thiên Chúa ở trong công việc của mọi người, Ngài nói rằng Ngài muốn tôi giới thiệu Ngài trong việc quan tâm và hòa giải thế giới với Ngài (x. St 2 và 2 Cr 7). Ngài muốn tôi làm những điều mà Chúa Giêsu sẽ làm nếu Ngài hiện diện ở đây (x. Ga 20).

Như vậy, tôi đã làm điều đó chưa? Tôi đã hành động như người đại diện của Chúa Giêsu? Tôi có hành động như thể cuộc đời tôi được Thiên Chúa ủy thác nhân Danh Ngài? Chưa. Tôi đã viết về giai đoạn đầu cuộc đời trưởng thành của tôi.

Nhưng tôi không như vậy nữa. Tôi không khó chịu như hồi thanh niên nữa. Và tôi không sống cho tôi như tôi từng sống trước đây.

Tôi đã lớn khôn hơn, tôi nhận ra rằng tôi không sống theo ý mình nữa. Tôi nhận ra rằng Thiên Chúa đã chết cho tôi. Ngài kêu gọi tôi hoàn tất bổn phận, đó là cứu độ người khác và xây dựng Nước Chúa. Và điều đó tạo sự khác biệt.

Có lần một học giả nói về việc nghiên cứu các nhà lãnh đạo – cả đạo và đời, ông thấy rằng khoảng 2/3 số nhà lãnh đạo đều không hoàn tất tốt nhiệm vụ của mình. Nghĩa là, sau khi lãnh đạo, họ đã làm điều gì đó thay đổi cuộc đời của họ, để rồi cuối cuộc đời họ, đó lại là điều xấu hổ của họ!

Trường hợp của tôi, phần đầu cuộc đời là giai đoạn xấu hổ. Nhưng Thiên Chúa quá kiên nhẫn, cuối cùng Ngài lại ban cho tôi nhiều ân sủng hậu hĩnh. Ngài cho tôi nhận ra sự ngu xuẩn trong cách chọn lựa và quyết định của tôi. Và từ đó cuộc đời tôi đã thay đổi.

Bây giờ tôi hưu trí. Nhưng tôi không hưu trí. Tôi bận rộn với Chúa trong việc cứu độ và chứng tỏ ân sủng của Chúa Giêsu cho những người chưa hiểu biết.

Thật tuyệt vời. Thực sự như vậy mới đúng là càng cao niên càng khôn ngoan. Tôi mong bạn cũng sống khôn ngoan như vậy!

TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ TheologyWebsite.com)

VN:F [1.2.0_562]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Category: Xã hội  | Leave a Comment